23 tháng 9, 2017

Mặt Trời và Mặt Trăng, cái nào quan trọng hơn

          Có một câu chuyện kể rằng: 
          Một ngày nọ, có một người hỏi một vị lão tiên sinh,  mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?
           Vị lão tiên sinh kia suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: 
           “Là mặt trăng, mặt trăng quan trọng hơn”.
           “tại sao?”
            “Bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là thời điểm chúng ta cần ánh sáng nhất, còn mặt trời lại chiếu sáng vào ban ngày mà ban ngày chúng ta đã có đủ ánh sáng rồi.”


           Bạn có lẽ sẽ cười vị lão tiên sinh này là hồ đồ, nhưng mà bạn không biết là có rất nhiều người cũng nghĩ như thế sao?
           Người mà hàng ngày chăm sóc bạn, bạn cũng không cảm nhận được điều gì cả? 
          Nhưng nếu là một người xa lạ ngẫu nhiên giúp đỡ bạn, bạn sẽ cho rằng đó là một người tốt, cha mẹ và người thân của bạn luôn luôn vì bạn mà hy sinh, mà đánh đổi nhưng bạn lại cảm thấy đó là việc đương nhiên, thậm chí có khi còn thấy phiền toái. Một khi người ngoài làm một việc na ná như thế thì bạn lại sẽ hết sức cảm kích. Đây chẳng phải là giống như đã hồ đồ “cảm kích ánh trăng mà phủ nhận mặt trời” hay sao?
           Một cô gái đã có một cuộc tranh cãi với mẹ của mình, tức giận đến mức tông cửa chạy  ra ngoài và quyết định không bao giờ trở về ngôi nhà chán ghét này nữa. Cô đã đi lang thang cả ngày ở bên ngoài,  đến lúc bụng đói cồn cào, nhưng lại không có một đồng tiền nào, mà lại không muốn trở về nhà để ăn cơm. Mãi đến lúc trời tối, cô mới đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi mì thơm tỏa ra. Cô thực sự rất muốn được  ăn một bát, nhưng trên người không có tiền, chỉ có thể liên tục nuốt nước miếng.
           Bỗng nhiên, ông chủ quán mì ân cần hỏi han: “Cháu gái, cháu có muốn ăn mì không?”,  cô gái ngượng ngùng trả lời: “à, nhưng mà, cháu không mang tiền”. Ông chủ nghe  xong cười to:  “Haha, không sao cả, hôm nay cứ coi như bác mời cháu đi!”
           Cô gái quả thực không thể tin vào lỗ tai mình, cô ngồi xuống, ngay lúc đó, 
một bát mì được mang ra,  cô ăn say sưa, và nói: “Bác chủ quán, bác thật là một người tốt!”
           Ông chủ quán nói,: “Ồ, sao cháu lại nói vậy?”, cô gái trả lời: “Chúng ta vốn không  quen biết nhau, bác lại đối xử tốt với cháu như vậy, không giống như mẹ của cháu,  hoàn toàn không hiểu được những nhu cầu và ý nghĩ của cháu, thật là bực mình!”
           Ông chủ quán lại cười: “haha, cháu gái, bác chẳng qua mới chỉ cho cháu một bát mì  thôi, mà cháu đã cảm kích bác như thế, thế mà mẹ của cháu đã nấu cơm cho cháu hai mươi mấy năm nay, cháu chẳng phải là càng nên cảm kích mẹ của cháu hay sao?”
           Nghe ông chủ quán nói xong, cô gái như tỉnh giấc mơ, lập tức nước mắt trào ra, cô bỏ mặc nửa bát mì còn lại mà vội vàng chạy về nhà.
           Mới đến ngõ trước cổng nhà, cô đã nhìn thấy bóng mẹ xa xa, đang lo lắng nhìn quanh bốn phía cổng ra vào, trái tim cô như thắt lại, cô cảm thấy muốn nói một ngàn lần một vạn lần lời xin lỗi  với mẹ của mình. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì mẹ của cô đã nghênh đón và nói: “trời ơi, con cả ngày đã đi đâu thế này? Mau mau, đi vào nhà rửa chân tay, ăn cơm tối đi.”
           Tối hôm đó, cô gái mới cảm nhận được sâu sắc tình yêu của mẹ đối với mình.  
          Khi đã quen với sự hiện diện của mặt trời, mọi người đã quên mất là nó đem 
lại cho mọi người ánh sáng, khi đã quen với sự chăm sóc của người thân, mọi người thường quên mất họ đã cho mình sự ấm cúng, một người quen được chăm sóc từng li từng tí thì ngược lại sẽ không thấy  biết ơn, vì họ cho rằng, ban ngày đã đủ ánh sáng rồi, cho nên mặt trời là dư thừa, không cần thiết.
           Hy vọng trong chúng ta mỗi người đều biết mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn.
            Trong cuộc sống thực tại, chúng ta thường hay không để mắt đến những điều mình đã có,  cho rằng chúng là lẽ đương nhiên, không có gì quan trọng với mình, mà lại đi  phàn nàn số phận  bất công, như thể là thế giới này thiếu nợ chúng ta rất nhiều thứ vậy.
           Kỳ thực, biết ơn cũng là một loại thái độ tích cực của cuộc sống, đúng như một số người  đã nói: “Hãy cảm ơn người đã làm bạn tổn thương bởi vì họ là người đã tôi luyện ý chí của bạn, hãy cảm ơn người đã lừa dối bạn bởi vì họ đã làm phong phú thêm kinh nghiệm  của bạn, hãy cảm ơn người đã  coi thường bạn bởi vì họ đã làm thức tỉnh lòng tự tôn  của bạn…”. Cần phải mang một tấm lòng biết ơn, biết ơn số phận, biết ơn hết thảy những người đã giúp bạn trưởng thành, biết ơn hết thảy những gì ở xung quanh mình.

          Để có một tấm lòng biết ơn, yêu cầu chúng ta cần phải để tâm quan sát, dụng tâm  cảm ngộ, càng cần chúng ta phải biết yêu thương. Cỏ cây sinh trưởng phát triển mạnh mẽ là để báo đáp ân huệ của mặt trời mùa xuân, chim chóc liều mình kiếm ăn  là để báo đáp ân huệ được nuôi nấng, cây mạ`phát triển khỏe mạnh là để báo đáp  ân huệ của dòng nước mát, con cái cố gắng học tập là để báo đáp công ơn sinh thành  và dạy dỗ của cha mẹ.
           Hãy học cách biết ơn đi! Khi bạn cảm ơn cuộc đời, cuộc đời sẽ ban thưởng cho bạn  ánh nắng  mặt trời rực rỡ. Bạn oán trách trời đất, khả năng cuối cùng chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi! Không phải vậy sao? Mây cuốn mây bay, hoa nở hoa tàn  đều đáng để chúng ta quý trọng,  cảm ơn mặt trăng & càng cần phải cảm ơn mặt trời!

          Cha Mặt Trời- Mẹ Mặt Trăng Sáng soi, ấm áp đường trần con đi...
Vì con lao nhọc quản gìĐức Ân vòi vọi Hiếu Nhi nguyện đền.

Mười Thương Vu Lan
Một thương chín tháng cưu mang.
Hai thương chuyển dạ gian nan bội phần.
Ba thương xuôi ngược đường trần.
Bốn thương hôm sớm tảo tần nuôi con
Năm thương Tình Mẹ vuông tròn.
Sáu thương Hiền Phụ dạy con mọi điều.
Bảy thương lo lắng trăm chiều
Mong đàn con sống biết điều, thiện tâm.
Tám thương con phạm lỗi lầm.
Tấm lòng Cha Mẹ trăng rằm sáng soi
Chín thương công đức biển trời.
Ngàn muôn khó nhọc trên đời xa'chi !
Mười thương hai đấng Từ Bi.
Ghi lòng tạc dạ Hiếu Nhi trọn đời..
 
          Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ



.

Không có nhận xét nào: