30 tháng 1, 2013

Hạt Giống Tốt

.



          Chuyện kể rằng, một vị vua tài đức nọ giàu đức hạnh, nhưng không có hoàng tử nối ngôi. Vị vua nghĩ tới việc chiêu mộ những người trẻ tài đức để có thể kế vị ông sau khi ông qua đời.

          Một ngày kia, vua cho mời tất cả các trẻ em từ 5 đến 12 tuổi vào hoàng cung. Vị vua giải thích cho các em ý định của ông là muốn tìm người tài đức để thay ông cai quản đất nước. Ông trao cho mỗi em một hạt giống và dặn các em rằng sau ba năm, các em hãy mang mỗi cây mà mình sẽ trồng đến trình diện tại cung điện. Sau khi nhận hạt giống, mỗi em đều nhiệt tình trồng hạt giống của mình và ngày đêm chăm sóc chúng với hy vọng là cây của mình sẽ lớn nhanh và có thể sinh hoa kết quả. Một số em nghĩ rằng, mình phải gây sự chú ý của nhà vua bằng cách làm cho cây của mình thật lớn và có hoa quả.
                      
          Ðúng ngày đã hẹn, cả nước nhộn nhịp tiến vào cung điện để xem thử cây nào là cây đẹp nhất, có nhiều trái nhất, và để xem ai sẽ là vị vua tương lai cho đất nước. Quả đúng như dự tính, mỗi em đều mang đến cây mà mình đã trồng với nhiều màu hoa hương sắc. Người ta cũng thấy có những cây đã kết trái thật xum xuê. Nhà vua đi đến từng địa điểm để hỏi thăm các em, cách thức các em trồng cây. Sự hồi hộp và im lặng của đám đông càng tăng lên khi nhà vua tiến đến những cây tươi trái tốt; nơi mà nhiều người nghĩ rằng một trong số các em này sẽ được chọn là hoàng tử.

          Thế nhưng, nhà vua vẫn tiếp tục đi qua và bỗng dưng ông dừng lại trước một cậu bé. Trên tay cậu bé là một chậu đất không cây. Thấy nhà vua đứng lại bên mình, cậu biểu lộ sự thất bại bằng dòng nước mắt chảy dài trên má. Nhà vua hỏi, "Tại sao con khóc?" Cậu bé thưa, "Con đã gieo hạt giống vào chậu đất này, con đã bón phân cho nó, con đã tưới nước cho nó hằng ngày, con đã che nắng cho nó và con đã làm nhiều cách để chăm sóc hạt giống của con, nhưng cuối cùng không có cây nào." Càng nói, cậu bé càng khóc lớn tiếng.
                          
          Nhà vua ôm cậu vào lòng và ra lệnh cho quân lính mời cậu lên chỗ cao danh dự. Giờ đây, trước sự sửng sốt của bao nhiêu người, và kể cả cậu bé, nhà vua bắt đầu lên tiếng. "Hôm nay, bệ hạ đã tìm được người mà bệ hạ mong đợi từ lâu. Cậu bé đây đã chân thật khi nhận sự thất bại của mình. Và thực đúng là như vậy. Vì tất cả hạt giống ta trao cho các con cách đây ba năm, chúng đã bị luộc chín cả rồi."

          Nhà vua quay qua cậu bé và nói. "Con đã biết trung thành và trung tín trong việc nhỏ; con đã không bị ngai vàng và danh lợi mê hoặc; con đã cần mẫn chu toàn công việc của con với hết khả năng của mình. Ðó là điều ta mong muốn." Nhà vua nói tiếp, "Trên tay con là chiếc chậu đất không cây, nhưng chính trong trái tim con, con đã gieo hạt giống sự thật vào lòng mọi người hôm nay."




.

Chú chó trung thành

.
          Đoạn clip trích từ bộ phim Chú chó Mari (hay Câu chuyện về Mari và 3 chú cún con) của đạo diễn người Nhật Ryuichi Inomata, được dựng lại từ một câu chuyện có thật tại Nhật Bản trong trận động đất khủng khiếp năm 2004.
          Trong đoạn trích này, Mari, chú chó giống thuần chủng Akita Hokaido, mẹ của 3 chú cún con xinh xắn đã khiến người xem không thể không rơi nước mắt trước lòng trung thành của chú. Dự cảm được có động đất xảy ra nhưng không kịp cảnh báo, Mari đã xả thân cứu chủ, chính chú đã tìm được và báo cho nhân viên cứu hộ đến đưa 2 ông cháu cô chủ nhỏ Aya ra khỏi đống đổ nát.
          Thế nhưng, những nhân viên cứu hộ đã không thể đưa Mari và 3 chú cún nhỏ cùng lên trực thăng thoát khỏi vùng động đất, vì nhiệm vụ chính của họ là cứu người ông đang bị mất máu quá nhiều. Họ buộc lòng phải bỏ lại những chú chó trong tiếng khóc xé lòng của cô bé Aya, cũng như nước mắt nghẹn ngào của tất cả những người trên khoang cứu hộ khi nhìn chú chó Mari trung thành đuổi theo máy bay với những bàn chân rướm máu...
          Ca khúc Tsubomi (Người bạn của những giấc mơ) do Kobukuro thể hiện đã lọt vào top 100 của Nhật Bản trong năm 2007 nhờ clip cảm động và ý nghĩa này, nhưng cũng chính giai điệu nhẹ nhàng tha thiết của Tsubomi đã góp phần khiến Chú chó Mari dễ dàng lấy được nhiều nước mắt của người xem đến vậy.
          Tình yêu thương là vô giá, bởi nó vô tận và bất diệt. Dù gian khó đến bao nhiêu, trong hoàn cảnh tàn khốc nhường nào, cũng đừng để cho mình đánh mất niềm tin vào tình yêu thương, bạn nhé!







.

29 tháng 1, 2013

Bạn có thấy gì trong bức ảnh dưới đây?

.




          Bạn có thấy gì trong bức ảnh dưới đây?

          Và bạn hãy thử hỏi một người khác xem họ đã thấy gì? Có khác với những gì bạn đã thấy hay không? Không phải bạn và người đó cùng nhìn chung một tấm hình sao?

          Vâng! Có những việc chúng ta không nên mãi mê nhìn từ một phía. Hãy thử nhìn từ góc độ khác xem. Nhất định bạn sẽ sáng suốt hơn.



.

28 tháng 1, 2013

Xa nhất…???

.



          Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là sống và chết
          Mà là gần nhau mà không hiểu nhau .

          Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là ở ngay trước mắt
          Mà là mến nhau lại không giữ được .

          Khoảng cách xa nhất trên đời không phải mến thương lại không giữ được
          Mà là tình thương không được đáp ...

          Khoảng cách xa nhất trên đời này không phải là tình thương không được đáp
          Mà là đem trái tim lạnh giá của mình để đối với người yêu thương mình .

          Người sống bên cạnh mình mà không thể hiểu mình
          Lại không thể yêu mến nhau và yêu mến nhau lại không thể nói ra được…
          Đó mới là xa .



.

Hành trang vào đời

.




          Miếng dán băng: Nó sẽ nhắc bạn nhớ hàn gắn vết thương lòng của bạn hay của ai đó.


           Băng keo: Chất dính của nó sẽ nhắc bạn luôn bám theo mục tiêu đề ra, đừng bỏ cuộc và bạn sẽ đạt được những mục tiêu đó.


          Bút chì: Nó nhắc bạn viết ra những điều tốt bạn làm hàng ngày.


          Cục tẩy: Nó nhắc bạn ai cũng có thể lầm lỗi, không sao, chúng ta học từ những lỗi lầm.


          Sợi dây cao su: Nó nhắc bạn sống linh động hơn. Mọi chuyện trên đời không phải lúc nào cũng đi theo hướng bạn muốn, dù cách nầy hay cách khác, chúng ta sẽ giải quyết được mọi vấn đề.


          Một ít tăm: Nó nhắc bạn nhớ tìm và phát hiện những đức tính tốt của mỗi người kể cả bản thân bạn.


          Que diêm: Nó nhắc bạn hảy luôn hy vọng và đừng bao giờ đánh mất niềm tin của bạn.


          Gói trà hay cà phê: Nó nhắc bạn hàng ngày nên nghĩ ngơi, thư giản, ôn lại những điều lành mà thượng đế tặng bạn.


          Nụ hôn ngọt ngào: Nó nhắc bạn hảy trao tặng những nụ hôn, cái ôm, hay lời khen tặng đến mọi người mỗi ngày.



27 tháng 1, 2013

Nghĩa vụ và sự yêu thương

.



          Nghĩa vụ có thể bắt ta xây dựng một ngôi nhà
          Nhưng chỉ có sự yêu thương mới làm cho ngôi nhà đó trở nên một gia đình.

           Nghĩa vụ có thể làm một bửa ăn thịnh soạn
          Nhưng sự yêu thương có thể giúp bửa ăn thêm màu sắc và ấm cúng hơn.

          Nghĩa vụ sẽ viết ra rất nhiều thứ
          Nhưng sư yêu thương sẽ giúp những điều đó trở nên ý nghĩa và khó quên hơn.
   
          Nghĩa vụ làm cho người ta khó chịu nếu công sức của người ta không được chú ý
          Nhưng sự yêu thương giúp người ta thấy mình được trả ơn ngay chính trong công việc nhỏ bé mình làm.
  
          Nghĩa vụ có thể pha thành một ly cà phê
          Nhưng sự yêu thương sẽ thêm vào đó một chút sửa ngọt ngào.

          Nghĩa vụ bắt người ta phải hy sinh
          Nhưng sự yêu thương khiến người ta muốn được làm điều đó hơn lúc nào hết.
                                                                               
          Nghĩa vụ bắt ta phải làm phải biết
          Nhưng sự yêu thương giúp ta sống nhiệt huyết mỗi ngày.



.

25 tháng 1, 2013

Có Tiền…

.



          1. Có tiền ta có thể mua được một ngôi nhà nhưng không thể mua được một tổ ấm.
          2. Có tiền ta có thể mua được đồng hồ nhưng không thể mua được thời gian.
          3. Có tiền ta có thể mua được một chiếc giường nhưng không thể mua được giấc ngủ.
          4. Có tiền ta có thể mua được một cuốn sách nhưng không mua được kiến thức.
          5. Có tiền ta có thể đến khám bác sĩ nhưng không mua được sức khoẻ tốt.
          6. Có tiền ta có thể mua được địa vị nhưng không mua được sự nể trọng.
          7. Có tiền ta có thể mua được máu nhưng không mua được cuộc sống.
          8. Có tiền ta có thể mua được thể xác nhưng không mua được tình yêu.



.

24 tháng 1, 2013

Hãy nhìn đời như một ly cocktail

.



          Cuộc sống ngon lành như một ly cocktail vậy, đấy là khi bạn biết pha chế và thưởng thức nó.

          1. Mỗi người chỉ có một cơ thể của riêng mình. Bạn có thể làm gì tùy thích với nó nhưng nên nhớ rằng nó là thứ duy nhất thực sự của bạn và ở bên bạn cho đến cuối cuộc đời. Vì thế hãy đối xử tử tế với nó.
          2. Không có điều gì trong cuộc sống mà không hàm chứa trong đó những bài học. Có lúc bạn sẽ vô cùng thích thú nhưng cũng có lúc bạn sẽ thấy chán phèo và có những bài học khiến bạn đau. Nhưng hãy hiểu rằng điều quan trọng là bạn rút được gì sau những bài học đó.
          3. "Kia" không bao giờ tốt bằng "đây". Khi những cái "kia" trở thành cái "đây" của bạn, bạn sẽ dễ dàng để mắt tới những cái "kia" khác vì nghĩ rằng nó có vẻ tốt hơn cái "đây" bạn đang có. Nên học cách bằng lòng với chính mình vì đôi khi thực chất những cái "kia" không thể bằng những cái "đây" được.
          4. Tự bạn sẽ quyết định cuộc sống của mình. Bạn sẽ có những công cụ và nguyên liệu cần thiết nhưng pha chế nó như thế nào là nhờ chính đôi tay trái tim và khối óc của bạn. Vì vậy đừng trông chờ vào may mắn mà hãy chú ý đến chính bản thân mình đi.
          5. Bạn sẽ quên tất cả những điều tôi nói ở trên. Thật đấy, cũng không cần thiết phải nhớ quá nhiều như vậy. hãy cứ nhìn đời như một ly cocktail đủ mọi hương vị và màu sắc. Chua vẫn có thể làm cho ngọt. Ngọt vẫn có thể làm cho đằm. Không một bartender nào có thể pha một ly cocktail thật tuyệt ngay từ lần đầu tiên. Và chắc chắn là bạn sẽ luôn có đủ nghị lực, niềm tin và lạc quan để pha ly cocktail cho mình chứ.



.

15 ĐIỀU NÊN SUY NGẪM

..

          Danh vọng, địa vị, sự thành công và sự giàu có thường có khuynh hướng gia tăng cái tôi của người ta.
          Vì vậy, người ta sẽ lạc lối, giống như người lạc đường không thể về nhà được. Ai chứa đầy kiến thức thì điếc trước lời phải trái. Khi hai người tranh luận, một người thường đưa cái biết của mình vào. Cho nên rút lại chỉ nghe thấy tiếng của mình mà không học thêm được gì cả.

 1. Sống trong hiện tại
           Thiền sư hỏi đệ tử:
          - Cuộc sống người ta được bao nhiêu?
          Các đệ tử thay nhau trả lời:
          - 80 năm.
          - Sai.
          - 70 năm.
          - Còn sai.
          - 60 năm.
          - Sai.
          - Vậy người ta sống bao lâu?
          Thiền sư mỉm cười đáp
          - Đời người chỉ thuộc trong vòng hơi thở.
           Lời bình:  Đừng ỷ vào quá khứ và cái sắp tới, hãy sống với thực tại.

  2. Sau khi chết người ta đi về đâu? 
          Hoàng đế Goyozer đang học thiền với thiền sư Gudo Toshoku.
          - Bạch thầy, sau khi chết, người ta đi đâu?
          - Tôi không biết.
          - Tại sao thầy không biết?
          - Vì tôi chưa chết.
          - ???
           Lời bình : Khi sống, con người nên thưởng thức những vẻ đẹp và bí ẩn của cuộc sống theo cái nhiều người sống. Không cần quan tâm đến thế giới sau khi chết. Hãy sống trọn hôm nay, đừng lo ngày mai vì chuyện ngày mai thì mai mới xảy ra.
 
 3. Định mệnh nằm trong bàn tay 
          Thời xưa, có vị tướng quyết tấn công địch dẫu quân địch mạnh hơn gấp nhiều lần. Trên đường tiến quân, ông dừng chân ở một đền thờ cầu nguyện, xin giúp đỡ. Sau đó, ông rút ra một đồng xu và nói lớn với quân sĩ:
          - Bây giờ, ta sẽ lấy đồng xu để xin keo.Nếu là sấp, quân ta sẽ thắng còn ngửa thì quân ta sẽ bại. Chúng ta phó mặc mạng sống cho định mệnh.
           Đồng xu bay lên, xoay mấy vòng và rơi xuống đất.
          - Sấp rồi ! Chúng ta sẽ thắng ! Hãy xông lên chà nát quân thù ! - Ba quân reo hò phấn khởi.
          Sau trận chiến, toàn bộ quân địch hùng hậu đông đảo bị đánh bại hoàn toàn. Vị phó tướng vui vẻ nói với tướng quân:
          - Không ai có thể thay đổi được bàn tay định mệnh.
          Tướng quân chỉ mỉm cười không đáp. Ông xoè tay đưa đồng tiền ra. Cả hai mặt đồng xu đều là mặt sấp.
           Lời bình: Thiên đàng rất công bằng đối với tất cả mọi người, không thiên vị dành riêng cho ai. Sự giúp đỡ duy nhất mà bạn có được là chính bản thân bạn !!!
 
 4. Con sóng nhận thức 
          Nhìn thấy một con sóng cao lớn bên cạnh, con sóng nhỏ tỏ ra bực mình:
          - Bực ghê. Sóng kia lớn quá, sao ta bé tí. Chúng mạnh mẽ xiết bao sao ta yếu đuối thế này.
          Con sóng to cười đáp: - Đó là vì không nhận ra gốc gác của mình mà bạn buồn bực thế.
          - Tôi không là sóng thế là gì?
          - Sóng chỉ là hình thức tạm thời trong bản chất của bạn. Kỳ thực bạn là nước. Một khi nhận ra bản chất của chính mình là nước, bạn sẽ không còn ấm ức với cái vỏ sóng này và không còn buồn bực gì nữa.
          Con sóng nhỏ hiểu ra, cười vui vẻ:
          - À, bây giờ thì tôi hiểu. Bạn và tôi tuy hai mà một.
           Lời bình: Con người cho rằng "ngã" là ta nên xảy ra phân biệt ta và người mà buồn khổ. Thực ra loài người được cấu tạo cùng một bản chất trong thiên nhiên bao la.
 
 5. Thiên đường địa ngục 
          Một vị tướng quân đến gặp thiền sư Ekaku hỏi:
          - Bạch thầy, thiên đường hay địa ngục có thật hay không?
          - Thế ngài là ai?
          - Tôi là tướng quân.
          Bất ngờ, thiền sư cười lớn:
          - A ha! Thằng ngốc nào cho ông làm tướng vậy, trông ông giống anh hàng thịt.
          Tướng quân nổi giận, rút gươm:
          - Tao băm xác mi ra !!!
          Thiền sư vẫn điềm tĩnh:
          - Này là mở cửa địa ngục.
          Chợt giác ngộ, vị tướng sụp xuống lạy:
          - Xin... xin thầy tha lỗi cho cử chỉ thô bạo vừa rồi của tôi.
          - Này là mở cửa thiên đường - thiền sư Ekaku mỉm cười.
           Lời bình: Thiên đường, địa ngục không phải là chỗ con người tới sau khi chết mà nó ở đây và bây giờ! Lành, dữ đều do tư tưởng. Cửa thiên đường địa ngục mở ra bất cứ lúc nào.
 
 6. Thiên đàng địa ngục đều do tâm tạo 
          Có một bà lão biệt danh "mụ già hay khóc". Trời mưa, mụ cũng khóc, trời không mưa mụ cũng khóc. Có người hỏi bà:
          - Bà lão ơi, sao bà lại khóc?
          - Tôi có hai con gái, cô chị bán giày vải, cô em bán dù. Khi trời nắng ráo, lão nghĩ tới con em bán dù không được. Khi trời mưa, lão lại lo cho con chị, mưa gió không có khách nào chịu mua giày.
          - Lão nên nghĩ rằng khi trời đẹp đứa lớn sẽ bán được, khi trời mưa đứa nhỏ bán dù rất chạy.
          - À, ông có lý.
          Từ đó, "mụ già hay khóc" thôi khóc. Bà lão cười suốt ngày dù trời mưa hay nắng.
           Lời bình: Một điều lợi hay bất lợi sẽ tuỳ thuộc vào cách nhìn, cách suy nghĩ của bạn.
 
 7. Phật tại gia 
          Yangpu về tỉnh Sichuan định tâm tìm kiếm Bồ Tát. Trên đường đi, Yangpu gặp một nhà sư. Nhà sư hỏi:
          - Cậu đi đâu đấy?
          - Tôi đi cầu Bồ Tát.
          - Bồ Tát ở xa, chi bằng đi tìm Phật có hơn không?
          - Tìm Phật ở đâu bây giờ?
          - Khi cậu về nhà, thấy người đón cậu trên mình khoác cái mền, chân xỏ dép trái, đó chính là Phật.
          Theo lời, cậu về nhà thì trời đã khuya. Mẹ cậu nghe con gọi cửa mừng quá vội khoác mền lên người, xỏ dép trái. Bà chạy ào ra mở cửa và khi Yangpu thấy mẹ mình như vậy thì đứng chết lặng.
           Lời bình : Người ta tìm chân lý nhưng điều cần là thực thi ngay trong lòng, không thì khó mà gặp được.
 
 8. Ngón tay chỉ mặt trăng 
          Sư Wu Jincang hỏi Lục Tổ Huệ Năng:
          - Con đọc kinh Đại Bát Niết Bàn bao năm rồi mà vẫn chưa hiểu. Xin tổ sư soi sáng cho.
          Lục Tổ Huệ Năng cầm quyển kinh đưa cho ni sư, nói:
          - Ta không đọc được chữ, con hãy đọc, ta sẽ giúp con hiểu.
          - Tổ không đọc chữ sao ngài hiểu thông nghĩa được? - Jincang rất ngạc nhiên.
          Lục Tổ Huệ Năng thủng thỉnh đáp:
          - Chân lý không dựa vào chữ nghĩa. Nó giống như trăng soi trên trời. Trong trường hợp này, chữ nghĩa giống như ngón tay trỏ vậy. Ngón tay chỉ trăng mà nó không phải là trăng. Xem trăng có cần ngón chỉ không?
           Lời bình: Ngôn ngữ văn tự đều là biểu tượng diễn chân lý. Đừng lầm chữ nghĩa với chân lý như đã lầm ngón tay với mặt trăng.

 9. Ai đó
          Kitagaki, thống đốc bang Kyoto, đến viếng đền Tofuku để thăm Keichu - vị sư trưởng đền này.
          Đệ tử của Keichu vào báo:
          - Kitagaki, thống đốc Kyoto muốn diện kiến thầy.
          - Ta không biết thống đốc nào cả - Sư trưởng trả lời.
          Đệ tử chạy ra nói với Kitagaki:
          - Thầy tôi yêu cầu ngài lui gót vì không quen thống đốc nào cả.
          Kitagaki hiểu ra:
          - Nếu vậy, hãy báo với thầy anh có Kitagaki muốn diện kiến.
          - Để tôi thử lần nữa.
          Lần này, sư trưởng ra đón tận nơi:
          - Ồ, Kitagaki đấy à. Mời vào nhà.
           Lời bình: Danh vọng, địa vị, sự thành công và sự giàu có thường có khuynh hướng gia tăng cái tôi của người ta. Vì vậy, người ta sẽ lạc lối, giống như người lạc đường không thể về nhà được.
 
 10. Càng vội càng chậm
          Một thanh niên nọ lên núi tìm kiếm sĩ lừng danh để học kiếm thuật. Anh ta hỏi vị sư phụ:
          - Thưa thầy, nếu con luyện tập chuyên cần thì phải bao lâu mới thành kiếm sư?
          - Có lẽ 10 năm.
          - Cha con đã già rồi và con phải chăm sóc ông. Nếu con luyện tập chuyên cần hơn nữa thì mất bao lâu?
          Lặng yên suy tư một lúc, vị sư phụ đáp:
          - Trường hợp này có lẽ phải 30 năm.
          Anh thanh niên không giấu được vẻ nôn nóng:
          - Trước thầy bảo 10 năm, bây giờ 30 năm. Con sẽ vượt qua mọi trở lực để nắm vững kiếm thuật với thời gian ngắn nhất.
          - Thế thì anh cần phải ở lại đây 70 năm - Vị sư phụ mỉm cười.
           Lời bình: Những người quá nóng nảy muốn đạt đến kết quả thì hiếm khi thành công.
 
 11. Đèn đã tắt
          Một anh mù đến từ giã bạn mình. Người bạn cho anh một cây đèn lồng. Anh mù cười hỏi:
          - Tôi đâu cần đèn lồng. Với tôi, sáng hay tối có gì khác.
          - Tôi biết. Nhưng nếu không mang nó theo, trong bóng tối người khác có thể đụng vào anh.
          - Ồ, vậy thì được.
          Đi được một đoạn, bất ngờ anh mù bị một người đâm sầm vào. Bực mình, anh ta quát:
          - Bộ không thấy đèn hả?
          - Đèn của ông đã tắt từ lâu rồi mà.
           Lời bình: Người nào dùng lời kẻ khác để dạy người có thể giống anh mù này. Đèn đã tắt từ lâu, tuy nhiên anh ta không biết điều đó.
 
 12. Bình thường tâm 
          -  Bạch thầy, sống theo Đạo một cách siêng năng là thế nào?
          - Khi đói hãy ăn, khi mệt hãy ngủ.
          - Đó là những điều mà mọi người thường làm mà?
          - Không, không ! Hầu hết mọi người đều không làm như vậy. Khi ăn, mọi người đầy những suy tư, ao ước và khi ngủ lại đầy những lo toan.
             Lời bình: Có bao nhiêu người mà mỗi sáng thức dậy mà đầu óc không bận bịu những chuyện quá khứ? Con người phải vứt bỏ những điều nguy đã gây ra bão tố nội tâm và sống theo bản chất nguyên thuỷ của họ vì Đạo nằm ngay trong đời sống hằng ngày.
 
 13. Thiền trong chén trà
          Vị giáo sư đại học đến gặp thiền sư Nan In để tìm hiểu Thiền. Nan In mời ông uống trà. Nan In rót đầy chén trà rồi mà cứ thế rót thêm. Giáo sư nhắc:
          - Kìa thầy, chung trà đầy tràn rồi, xin đừng rót nữa.
          Nan In cười đáp:
          - Như chung trà này, ông cũng đầy ắp những quan niệm của ông. Nếu trước tiên, ông không cạn chén thì sao tôi có thể bày tỏ Thiền cho ông được.
           Lời bình: Ai chứa đầy kiến thức thì điếc trước lời phải trái. Khi hai người tranh luận, một người thường đưa cái biết của mình vào. Cho nên rút lại chỉ nghe thấy tiếng của mình mà không học thêm được gì cả.
 
 14. Con quỷ bên trong
          Nhà sư nọ mỗi khi bắt đầu nhập định đều thấy một con nhện khổng lồ làm ông bối rối. Nhà sư liền vấn ý sư Tổ:
          - Mỗi khi con bắt đầu nhập định thì luôn có một con nhện khổng lồ xuất hiện, dẫu có đuổi thế nào nó cũng không đi.
          -Lần tới, nếu thấy con nhện xuất hiện, con hãy vẽ một vòng tròn to làm dấu xem nó từ đâu đến.
          Nhà sư làm đúng như vậy. Khi ông vẽ vòng tròn to vào bụng con nhện, con nhện chạy đi, ông lại có thể tiếp tục thiền định. Sau buổi thiền định, nhà sư rất bối rối khi thấy vòng tròn nằm ngay trên bụng mình.
           Lời bình: Trong cuộc sống, con người gặp phải nhiều xáo trộn và âu lo, phiền nhiễu. Nhưng âu lo tệ nhất thường là từ chính bản thân mình mà ra.

 15. Đích tới có một đường đi không cùng
          Một tăng đồ hỏi Thiền sư Baling Haojian:
          - Nghĩa lý của sư tổ và ý nghĩa của giáo lý có gì giống và có gì khác nhau?
          - Khi vịt lạnh, chúng lội xuống nước. Khi gà lạnh chúng đậu trên cây.
           Lời bình: Lạnh vẫn lạnh nhưng phương thức tránh lạnh lại khác nhau. Cùng một mục tiêu nhưng mỗi loài lại có cách riêng của chúng. Để đạt mục tiêu không chỉ có một con đường, không phải ai cũng đi theo một con đường. Hãy khéo chọn...



.

23 tháng 1, 2013

Thực tế đẹp tuyệt vời

.



          Sau khi khỉ đột mẹ chết, nhân viên sở thú đem khỉ con về nhà để săn sóc. Lúc đó trong nhà ông ta cũng có đàn chó con mới sinh. Chú khỉ con sống hòa mình với đàn chó con và cũng được chó mẹ nâng niu âu yếm như đối với con ruột của nó.

          Thật là một tình yêu bao la vô điều kiện, tuyệt đẹp.


 

.