18 tháng 3, 2013

Xác Định phương hướng




Thời Chiến Quốc có một người phương Bắc muốn đến nước Sở ở phương Nam, anh ta xuất phát từ chân núi Thái Hàng, cưỡi xe ngựa đi theo hướng bắc, trên đường đi gặp ai cũng nói:

- Ta muốn đến nước Sở!
Trên mặt còn lộ vẻ phấn khởi.
Những người đi đường nghe vậy, thật lòng khuyên anh ta:
- Muốn đến nước Sở, phải đi theo hướng nam, sao anh lại chạy ngược lên phía bắc?
Anh ta đáp:
- Không quan trọng, ta có con ngựa tốt, nó là con thiên lý mã nổi tiếng của nước ta, nó phi rất nhanh!
Người đi đường nói:
- Dù ngựa của người có chạy nhanh đến mấy nếu cứ đi hướng bắc thì không thể đến được nước Sở.
Anh ta đáp:
- Không quan trọng, ta còn mang theo lộ phí đầy đủ.
Người đi đường cố khuyên:
- Lộ phí nhiều cũng chẳng ích gì, đi hướng bắc thì vô luận thế nào cũng không đến nước Sở được.
Anh ta đáp:
- Không quan trọng, ta còn có một phu xa giỏi, người ấy là một cao thủ đánh xe giỏi nhất nhì của nước ta. Ta có người ấy đánh xe giúp ta, còn sợ không đến được nước Sở sao?
Nhưng anh ta không biết rằng ngựa của mình có tốt đến mấy, tiền lộ phí mang theo nhiều đến mấy, phu xe tài giỏi đến mấy, cũng không thể đến được nước Sở, ngược lại càng lúc càng rời xa nước Sở.

Kết luận: Một người làm việc, nếu xác định phương hướng không đúng thì dẫu có điều kiện có tốt đến mấy, có nỗ lực đến mấy, chỉ khiến họ càng lúc càng xa rời mục tiêu của mình.




17 tháng 3, 2013

BẠN THÍCH CÂU NÀO NHẤT?



"Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn cả!

Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc...
Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm...

Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học...
Và... người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm."

“Đừng hứa khi đang... vui !
“Đừng trả lời khi đang... nóng giận !

“Đừng quyết đinh khi đang... buồn !
“Đừng cười khi người khác... không vui !”

 
”Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.”
”Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe”.

”Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi”.
”Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta !”
                                                          

Những khoảng trống không phải để lấp đầy





          Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry của nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc... Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải qua cảm giác đó.

           Cô độc. Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người, đang quây quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách, đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ: "Nào có ai hiểu lòng ta".

           Cô độc. Đó là khi tâm sự ngổn ngang trong lòng mà ko biết tỏ cùng ai, kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất. Là khi ta thấy như mình bị bỏ lại đằng sau trong một thế giới đang rộng ra mãi. Là khi ta thấy tràn ngập trong tâm hồn mình một nỗi buồn dai dẳng không tên. Và rất nhiều khi, chỉ là nỗi buồn vô cớ.

           Cô độc là một tâm trạng đáng sợ. Có người trốn chạy sự cô độc bằng cách… ngủ vùi. Có người cố lấp nó bằng niềm vui ồn ào ở vũ trường hay trong những trò games, có người gặm nhấm nó bằng nước mắt. Có người thăng hoa vào nghệ thuật. Nhưng cũng có người bị nó bủa vây không lối thoát, để rồi tìm đến cái chết chỉ vì cảm thấy quá cô đơn. Ít hay nhiều, khi rơi vào sự cô độc, chúng ta đều cảm thấy tâm hồn mình chỉ còn là một khoảng không đáng sợ, và ta tự hỏi: "Phải làm sao để lấp đầy khoảng trống này đây?"

Nhưng, bạn biết không, những khoảng trống đó không phải để lấp đầy…

           Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những người, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc không thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta đối diện với chính ta. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một người thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con người.

Tôi sẽ đọc cho bạn nghe bài thơ haiku này của một nhà thơ Nhật Bản:

"Những lỗ trống trong củ sen
Khi ta ăn
Ăn luôn cả nó"


          Bạn thấy chăng? Những lỗ trống là một phần của củ sen, cũng như sự cô độc là một phần của đời sống. Vì vậy, hãy nhìn thẳng vào nó. Đừng ngại nói: "Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô độc" nếu bạn muốn được chia sẻ. Nhưng cũng đừng ngại nói: "Hãy để tôi một mình lúc này" nếu bạn thực sự muốn như vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thường. Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế. Chỉ khác nhau ở một điều: cách chúng ta đối xử với nó. Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống, bạn càng muốn trốn chạy thì nó càng muốn bám đuổi. Bạn càng muốn vùi lấp nó thì nó càng dễ quay lại vùi lấp chính bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó, và bình tĩnh đối diện với nó.

           Người ta gọi tuổi mới lớn là: "tuổi biết buồn". Biết buồn tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của khoảng trống trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó hãy dành sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm những nỗi buồn nhưng cũng không bao giờ thiếu niềm vui…


 

14 tháng 3, 2013

May Mắn và xui rủi


.


          Trong cuộc đời chúng ta ai cũng nhiều lần chứng ngộ sự may mắn và xui rủi. May mắn đem lại chúng ta sự thành công, hạnh phúc, danh vọng... còn xui rủi đem lại cho chúng ta thất bại, đau khổ, nhục nhã, bần hàn... Có rất nhiều người tài giỏi nhưng vì kém may mắn bị xui rủi hoài mà cứ thất bại dù đã cố làm lại nhưng cứ thất bại nên vẫn bần hàn và sống không ai biết chết chẳng ai hay , trong khi ngược lại có người may mắn , số đỏ lại thành công rồi thành công tiếp tới thành công, khi có cơ hội thì con người lại càng có cơ hội tạo ra may mắn, cơ hội khác để tiếp tục thăng hoa , trong khi xui rủi đem người ta vào 1 vòng lẩn quẩn tệ hại cùn mằn không có lối thoát.

          Sự may mắn đôi khi chỉ là sự tình cờ bất ngờ mà không ai hiểu nổi , có lẽ chỉ là sự ngẫu nhiên trùng hợp mà đến nổi nếu có 1 đấng tối cao điều khiển sự may mắn chắc cũng không thể điều khiển nổi. Ví dụ cùng lúc hai người mở công ty làm ăn nhưng 1 người ngày càng làm ăn khấm khá còn người kia lại càng ngày càng lụn bại dù cả 1 người đều tài năng đức độ ngang nhau. 
Cũng thì 1 nhà văn hay 1 nhà thơ, họa sĩ, đạo diễn tạo tác phẩm mình ra nhưng có tác phẩm được đón nhận cuồng nhiệt lại có tác phẩm bị đón nhận ghẻ lạnh. Giải thích thế nào nếu không phải là tình cờ, ngẫu nhiên, may mắn và xui rủi, hên xui may rủi.

 Ngay cả trong vật lý thuyết lượng tử là 1 bằng chứng về lý thuyết sác xuất probability. Nhiều người theo trường phái tích cực, tin tưởng rằng với sự cố gắng nỗ lực , tinh tấn tu tập thì sẽ biến thất bại thành bài học và vươn lên thành công sau này , nhưng nhiều người theo phái bi quan, thì cho rằng tất cả đã an bài , quyết định dù cho ta có cố vùng vẫy, cố gắng, nỗ lực, phấn đấu như thế nào thì cũng vô ích, tất cả đã được quyết định trước rồi. Ví dụ định mệnh nói anh phải chết vì bị cây ngã đè chết thì cho dù anh ăn chay niệm phật, cầu nguyện thế nào thì dù anh chạy trốn ở đâu, thì cây cũng ngã đè chết anh. Vì kiếp trước anh ăn ở ác quá. Nhưng có người bảo không phải vậy, tất cả chỉ là ngẫu nhiên, trùng hợp không có gì báo trước cả. Thật ra có lẽ chúng ta bị chi phối bởi cả hai yếu tố quan trọng của vũ trụ : định mệnh, nghiệp lực , quả báo, nhân nào quả đó và sự ngẫu nhiên, trùng hợp. Bất cứ 1 quy luật nào dù hoàn hảo nhất cũng có ngoại lệ, biệt lệ.

          Lang thang rong ruổi trong dòng tư tưởng, suy tư con dường như chẳng có lối ra bỗng con nhớ lời mẹ day: đừng bi quan tuyệt vọng quá cũng như đừng lạc quan thái quá. Khi thành công, vui vẻ, khi sung sướng thì đừng quên những ngày khổ cực, đừng quên biết bao người ăn xin, đói nghèo, đừng kiêu ngạo tự phụ nhưng khi đau khổ, thất bại, thất vọng... thì đừng buông tay, đừng đầu hàng và đừng "làm bậy " mà hãy nhớ cõi đời này là vậy, có vinh có nhục, có lúc thăng trầm, lên xuống. 
Đừng vì lời khen mà tự phụ mà cũng đừng vì lời chê, chỉ trích mà nản lòng , nhụt chí. Lúc nào cũng phải tỉnh táo, biết người biết ta, biết khả năng , vị trí cũng mình mà làm tốt hết trách nhiệm, khả năng của mình. Biết tự trọng và kính trọng người khác cũng như biết tha thứ cho chính mình và tha nhân.

Ôi những lời mẹ dạy đơn giản nhưng sâu sắc biết bao. Mẹ luôn dặn chúng con rằng : hãy vui với hiện tại, trân trọng quá khứ và hướng đến tương lai. Đừng tự ti nhưng cũng đừng tự cao. Phàm ở đời ai cũng có 1 vị trí riêng của mình, nếu ai cũng làm bác sĩ hết thì lấy ai đổ rác cho ta, nếu ai cũng làm tổng thống làm vua thì lấy ai làm dân để tạo dựng nên vị lãnh đạo đó.

          Suy cho cùng, may mắn hay xui rủi cũng chỉ là tương đối và là điều tất nhiên không có gì phải bận tâm lắm cũng như không có gì phải sợ hãi. Cám ơn lời mẹ dạy: đơn sơ mà thâm thúy. Con sẽ sống hết mình, an nhiên tự tại để cầu chúc mẹ vui vẻ, sống lâu khoẻ mạnh cùng con cháu.



.

10 tháng 3, 2013

Đừng cũ quá ta ơi !

.



          Mỗi ngày ta đều đứng trước gương, nhưng chưa bao giờ ta thật sự soi lại chính mình trong gương, đến một ngày nào đó ta mới chợt nhận ra rằng mình đã trở nên quá cũ trong cuộc đời này. Cũ từ cách sống, cách suy nghĩ, và cách chúng ta làm việc mỗi ngày...

          Cuộc đời giống như một bản nhạc có nhiều nốt thăng trầm qua từng giai đoạn cuộc sống. Tuy nhiên hạnh phúc và thành công không chỉ đến một cách ngẫu nhiên, nó chỉ đến với những ai dám ước mơ và biết vượt qua sự sợ hãi. Mỗi người chúng ta ai cũng có những tố chất đặc biệt, những tiềm năng vô tận vốn ẩn dấu tại những vùng sâu thẳm, kín đáo nhất của mỗi người. Nếu như những nội lực ấy được tôi luyện mỗi ngày và ta luôn sống với khát vọng của chính mình thì con đường dẫn đến thành công sẽ ngắn hơn, nó giúp ta vượt lên chính mình, vượt qua mọi thử thách phía trước...  Nhưng rất nhiều lần ta vấp phải và ngã gục trước những rào cản xung quanh mình. Có bao giờ ta tự hỏi mình "Điều gì ngăn cản ta tiến lên phía trước? Điều gì làm cho ta thoái chí và không dám hành động?". Phần lớn nguyên nhân cản trở ta lại là "sự sợ hãi". Chính sự sợ hãi luôn ngự trị trong suy nghĩ đã làm con người ta cũ đến mức khi nhìn lại phải giật mình thảng thốt: Mày đấy ư? Ta sợ thất bại khi đứng trước một công việc và thách thức mới. Ta sợ bị từ chối khi yêu cầu ai đó làm một việc hợp lý cho mình. Ta sợ yêu một ai đó để rồi nhận lại sự tổn thương cho trái tim. Ta sợ sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, sợ những bất trắc trong cuộc đời đến với bản thân và gia đình... 

           Cứ thế, những ám ảnh và sợ hãi luôn đi bên cạnh cuộc đời ta làm triệt tiêu mọi ước muốn, nhu cầu, mọi tiềm năng mà phần lớn chúng không được nhận ra, để rồi ta không dám khám phá những điều mới mẻ trong cuộc sống và tự biến mình thành một con người đầy tự ti... Mỗi ngày ta soi gương, soi lại cuộc đời mình... Thấy cuộc đời sao quá chông chênh... Thấy bản thân mình vẫn là muôn năm cũ... Và chợt nhận ra rằng đã đến lúc ta phải vượt qua sự sợ hãi của bản thân để có thể làm mới chính mình, cho một ngày mới nhiều ước mơ, hy vọng và thành công... Điều quan trọng là ta phải làm gì để vượt qua những sợ hãi đeo bám lấy ta? Phải suy nghĩ tích cực trong mọi hoàn cảnh... Phải hành động vì những mong muốn ước mơ... Phải thay đổi bản thân mình trước khi quá muộn...

           Thay đổi là hiện tượng tất yếu của cuộc sống. Mọi sự đều có thể thay đổi vì không có gì là bất biến trong cuộc đời này. Thời tiết thay đổi mỗi ngày... Nền kinh tế thay đổi... Con người cũng thay đổi để trở nên tốt hơn hoặc xấu hơn… Điều quan trọng là bản thân ta có muốn thay đổi và sẵn sàng thay đổi hay không? Vẫn biết để thay đổi một thói quen, thay đổi những suy nghĩ, thay đổi cách làm là một việc khó khăn khi xung quanh ta còn nhiều cản trở ngại khách quan như thiếu nguồn lực, thiếu hiểu biết... Nhưng nếu ta đầu hàng trước thử thách và để cho hoàn cảnh cứ chi phối lấy bản thân, thì mãi mãi ta vẫn mang trên mình "một con người cũ kỹ"... Muốn thay đổi trước hết hãy để những quá khứ ưu buồn ở lại phía sau lưng và chủ động mở cho mình một cánh cửa mới của đời... Chiêm nghiệm về quá khứ là điều cần thiết để ta rút ra được những bài học kinh nghiệm nhằm điều chỉnh hiện tại và tránh vấp ngã trong tương lai. Nhưng nếu dùng nó để ngụy biện, đau khổ, tự hào hay hài lòng với chính bản thân...thì chính ta tự đóng cánh cửa tương lai của mình - vốn còn rất thênh thang cho những trải nghiệm và những thành công đang hứa hẹn phía trước... Và ngay từ ngày hôm nay, ta hãy bắt đầu tự hỏi mình: "Tôi là ai mà yêu quá cuộc đời này!". Khi ta thật sự biết mình là ai thì ta sẽ biết mình đang "ở đâu" và cần biết phải làm gì... 

          Vậy thì... Đừng cũ quá ta ơi!    



.

Thiền Ngôn 2

.


          Tất cả chân lý đều ở trong cuộc sống này, khi sống với tham sân si thì đó là luân hồi đau khổ, khi đoạn tận tham sân si thì đó là Niết-bàn tịch tịnh. Vậy bài học là thấy ra đâu là đau khổ, đâu là Niết-bàn và nguyên nhân của nó ngay trong chính mình và cuộc sống chứ không phải cố gắng cho những ảo tưởng ở tương lai... Lắng nghe, quan sát lại chính mình trong tương giao với cuộc sống, sẽ thấy ra (vipassati) mọi chân lý mà chư Phật đã chứng ngộ.

          Phần lớn chúng ta khổ vì muốn được thường, lạc, ngã mà không thấy vô thường, khổ, vô ngã trong vạn pháp. Trong vô thường mà muốn thường hằng, trong khổ đau mà muốn hạnh phúc, trong vô ngã mà muốn đó là ta, của ta và tự ngã của ta: Đây được gọi là những điên đảo tưởng.       
          Mọi sự mọi vật do duyên sinh đều có biến đổi, có thành hoại, có sinh diêt. Do đó ai muốn chúng thường còn thì tự chuốc lấy khổ đau.  Ví dụ như hoa Mai có nở có tàn nhưng ai muốn hoa Mai nở mãi không tàn thì sẽ khổ đau thất vọng  .
          Mọi sự mọi vật do ái dục + vô minh, tức tham-sân + si chi phối trong các hành động tạo tác mà đưa đến sầu khổ. Ví dụ như đời người có sinh, già, đau, chết nhưng ai tham sống sợ chết thì sẽ khổ đau phiền muộn.      
          Mọi sự mọi vật vốn vận hành theo quy luật tự nhiên của chúng, còn ý niệm "ta, của ta, tự ngã của ta" được gán ghép vào đó chỉ là ảo tưởng. Và chính ảo tưởng này đem lại khổ sầu. Ví dụ như mắt thấy mà cho là "ta thấy", tai nghe mà cho là "ta nghe"... rồi "đây là con ta", "đây là tài sản của ta"... nên mới khổ.

          Thiên Đàng, Cực Lạc, chỉ là cách gọi tên thôi. Phật giáo, Thiên Chúa giáo chỉ là hệ thống tổ chức Tôn giáo và Giáo lý thôi. Trên thực tế Chân Lý vẫn là một đối với người đã giác ngộ. Giống như người miền Trung gọi là củ sắn thì người miền Nam gọi là củ mì, còn người nào ăn củ đó rồi thì mới thấy chỉ là một củ thôi ...
          Khi còn tranh cãi nhau về cách lập ngôn hay còn chấp giữ hệ thống lý thuyết riêng của mình thì vẫn còn chưa thấy Chân Lý... Chính ý niệm của con người chia cắt manh mún Sự Thật thành cái của tôi và của anh mà thôi.

          Có hai cách biết: Một là cái biết thực tính (paramattha), hai là cái biết chế định (paññatti) với khái niệm.
          Khi biết thực tính thì không qua khái niệm và không phản ứng tạo tác (không làm: vô vi, hoặc làm mà không tạo tác: duy tác).
          Khi biết chế định với khái niệm thì có hai cách: Một là làm thiện theo nhu cầu cần thiết, hai là làm bất thiện theo tà kiến và tham ái.
          Vì vậy, thấy biết chân thật là chính, còn làm hay không là một động lực tất yếu từ sự thấy biết này.

          Trí tuệ không để bản ngã xen vào (= chấp thủ của các tư kiến) sự vận hành của các Pháp được gọi là Minh. Chỉ có Minh mới chấm dứt được toàn bộ tiến trình của bản ngã trói buộc con người, làm cho con người bị động trong vòng luân hồi sinh tử.
          - Trong lành là tuyệt đỉnh của Giới. Định
          - Tĩnh lặng là tuyệt đỉnh của Định.
          - Sáng suốt là tuyệt đỉnh của Tuệ.
          Thực ra, chỉ có buông xả mới đạt được tuyệt đỉnh của Giới Định Tuệ mà thôi...

          Hãy tin vào tất cả nhưng cũng đừng tin vào điều gì cả, hay nói chính xác hơn là đừng bám víu vào bất cứ điều gì. Tin vào mọi sự, mọi người, mọi vật… vì tất cả điều gì đến với mình đều có nhân duyên với mình, đều là bài học giúp mình học ra cái đúng cái sai, cái xấu cái tốt, cái chân cái giả…
          Do đó phải biết ơn và phải học cho thật nhiệt tình, tận tâm và chuyên chú… chứ không nên chểnh mảng. 
          Nhưng cẩn thận đấy, đừng bám víu vào điều gì, vì bám víu là dính mắc, dính mắc là trói buộc, trói buộc là đau khổ, là không còn thong dong tự tại...

Viên Minh


.

Thiền Ngôn 1

.

           “ Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc. Sức mạnh của đàn bà là phẩn nộ. Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí. Sức mạnh của vua chúa là quyền uy. Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo. Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa. Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát. Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhịn.”

          Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh,  nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ”.  
                    Ra đời hai tay trắng.
                    Lìa đời trắng hai tay.
                    Sao mãi nhặt cho đầy.
                    Túi đời như mây bay.  
          Hãy thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

          Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hóa khác nhau qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta? Nhận thức rằng “ Vạn vật đồng nhất ”, ta sẵn sàng tha thứ cho kẻ khác, vì họ không hiểu biết, không ý thức hành động của mình, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu. Khi ta hiểu rằng vạn vật như chính mình, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim thạch, và ý thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều có Thượng đế ngự ở trong, ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở rộng lòng thương đến muôn loài.

           “Sống với đạo Phật:
          - Nếu không nói được những gì Phật nói, hãy im lặng như chánh pháp; đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác.
          - Nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức; đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.
           “Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu.
          - Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô. 
          - Anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh”.

           “Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.
          Ví như trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ ấy, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác.
          Vì thế, nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí tuệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.”

          "Hạnh phúc không phải là thứ có sẵn, Nó đến từ chính hành động của bạn..        .
          Tín ngưỡng của tôi rất đơn giản. Không cần có các chùa chiền, không cần các triết lý cao siêu. Tim và óc của tôi là các chùa chiền; triết lý của tôi là lòng tốt. 

Dalai Lama



.

8 tháng 3, 2013

Gieo và Gặt

.


“Việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”

          GIEO GÌ HÔM NAY
                    Nếu bạn gieo thành thật, bạn sẽ gặt lòng tin
                    Nếu bạn gieo lòng tốt, bạn sẽ gặt thân thiện
                    Nếu bạn gieo khiêm tốn, bạn sẽ gặt cao thượng
                    Nếu bạn gieo kiên nhẫn, bạn sẽ gặt chiến thắng
                    Nếu bạn gieo cân nhắc, bạn sẽ gặt hòa thuận
                    Nếu bạn gieo chăm chỉ, bạn sẽ gặt thành công
                    Nếu bạn gieo tha thứ, bạn sẽ gặt hòa giải
                    Nếu bạn gieo cởi mở, bạn sẽ gặt thân mật
                    Nếu bạn gieo chịu đựng, bạn sẽ gặt cộng tác
                    Nếu bạn gieo niềm tin, bạn sẽ gặt phép mầu

          Nhưng
                    Nếu bạn gieo dối trá, bạn sẽ gặt ngờ vực
                    Nếu bạn gieo ích kỷ, bạn sẽ gặt cô đơn
                    Nếu bạn gieo kiêu hãnh, bạn sẽ gặt hủy diệt
                    Nếu bạn gieo đố kỵ, bạn sẽ gặt phiền muộn
                    Nếu bạn gieo lười biếng, bạn sẽ gặt mụ mẫn
                    Nếu bạn gieo cay đắng, bạn sẽ gặt cô lập
                    Nếu bạn gieo tham lam, bạn sẽ gặt tổn hại
                    Nếu bạn gieo tầm phào, bạn sẽ gặp kẻ thù
                    Nếu bạn gieo lo lắng, bạn sẽ gặt âu lo
                    Nếu bạn gieo
tội lỗi, bạn sẽ gặt tội lỗi


          Vì vậy,
                    Hãy cẩn thận những gì gieo HÔM NAY,
                    Nó sẽ QUYẾT ĐỊNH những gì bạn gặt vào NGÀY MAI.



.

7 tháng 3, 2013

Hai Hạt Lúa

.

 
          Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.

          Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm:

          “Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.

          Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới.

          Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được gì- nó chết dần chết mòn. Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới...

          Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.

          Tôi hy vọng đó cũng sẽ là sự lựa chọn của bạn và tôi khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này...


.

Được là được

.


Sống một kiếp. Bình An là được.
2 bánh 4 bánh, đi được là được.
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được.
Người xấu người đẹp, dễ coi là được.

Người già người trẻ, miễn khỏe là được.
Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được.
Ông xã về trễ, miễn về là được.
Bà xã càu nhàu, chăm lo là được.

Khi con còn nhỏ, dạy dỗ thật nghiêm.
Tiến sỹ cũng được, bán rau cũng xong.
Sau khi trưởng thành, ngoan ngoãn là được.
Nhà to nhà nhỏ, có chỗ ở là được.

Hàng hiệu hay không, mặc được là được.
Tất cả phiền não, biết xả là được.
Kiên trì cố chấp, biết bỏ buông là được.
Sống một kiếp người, bình an là được.



.

6 tháng 3, 2013

Viết đời mình !

.



          Giả sử có người tặng bạn một cây bút _ một cây bút màu còn phong kín.
          Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi. Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.
          Với luật chơi như vậy.
          Bạn phải nắm lấy cơ hội!
          Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.
          Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?

          Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?
          Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?
          Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó sẽ mãi mãi còn mực?
          Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau? Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?
          Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác? Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?
          Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?
          Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?
          Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?
          Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?

          Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...



.

4 tháng 3, 2013

Mỉm cười để đón nhận tất cả

.
           Khi tất cả mọi chuyện đau buồn đổ lên đầu bạn, hãy mỉm cười để đón nhận nó, vì chỉ có như thế, bạn mới có thêm dũng khí để bước tiếp con đường đời mà mình đã chọn… Khi có một chuyện thật vui đến với bạn, hãy mỉm cười để đón nhận nó, để niềm vui, niềm hạnh phúc được nhân đôi, để mọi người có thể vui cùng niềm vui của bạn…
          Khi có một ai đó rời xa cuộc đời của bạn, hãy mỉm cười để chia tay họ, vì dù cho đó là một cái kết thúc vui hay buồn, thì nó cũng là một cái kết thúc, và ngay sau nó là một khởi đầu mới cho cả hai người, mỉm cười để chúc cho cái khởi đầu ấy sẽ thật tươi sáng và vui vẻ…
          Khi có một ai đó đến với cuộc đời bạn, hãy mỉm cười để chào đón họ, để chúc cho tình cảm giữa hai người sẽ thật tốt đẹp, để họ sẽ không bao giờ phải nói lời chia tay với bạn như bao người trước đó…
          Khi bạn đánh mất niềm tin vào một người nào đó, hãy mỉm cười để chấp nhận điều ấy. Ai cũng là con người, cũng có lúc sai lầm, có lúc vấp ngã, và hãy mỉm cười để biết rằng mình đã hiểu họ thêm một phần…
          Khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi vì cuộc sống, hãy mỉm cười để cảm nhận tình yêu mới sẽ lại đến với mình. Bạn sẽ không thể đón nhận tình yêu cuộc sống khi trong lòng bạn ngập tràn trong thù hận hay đớn đau. Và một nụ cười sẽ xoá đi tất cả…
          Khi bạn chợt nghĩ về tương lai mù mịt phía trước, và bạn không biết cuộc đời bạn sẽ đi về đâu, hãy mỉm cười để cho mình một phút hy vọng. Mỉm cười để nhận ra rằng chúng ta có cả một ngày hôm nay để chuẩn bị thật tốt cho ngày mai, hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc, vì chẳng ai dám chắc mình còn có ngày mai…
          Khi việc bài vở làm bạn chán ngán, hãy mỉm cười để giúp mình thư giãn một chút. Vì chẳng phải ai cũng là thiên tài cả. Và một nụ cười sẽ không phải là quá xa xỉ để thư giãn…
          Khi tình yêu không đến với bạn, hãy mỉm cười để chào tạm biệt nó. Vì đơn giản là tình yêu đó chưa chọn bạn để ở lại mà thôi. Và dù cho người bạn yêu không đáp lại tình cảm của bạn, thì bạn cũng hãy mỉm cười vì biết rằng trong trái tim bạn đã có nó rồi…
          Khi trái tim bạn tràn đầy nước mắt, khi mỗi bước chân của bạn rỉ máu vì những mũi gai, hãy mỉm cười để cho mình thêm một chút dũng khí, để vững tin bước đi trên con đường đời phía trước. Và ít nhất thì mỉm cười để làm chỗ dựa cho người khác khi họ lâm vào hoàn cảnh như bạn, mỉm cười để không ai phải buồn khổ như ta nữa…
          Khi mỗi ngày mới đến với cuộc đời bạn, hãy mỉm cười để cảm ơn cuộc đời đã cho bạn thêm một ngày để được yêu thương, để có thêm thời gian nói với những người bạn yêu quý rằng bạn dành cho họ nhiều tình cảm đến mức nào…
          Khi bạn gặp một vấn đề thật khó khăn để giải quyết, hãy mỉm cười để giữ cho tinh thần mình được bình tĩnh. Và như thế vấn đề sẽ dễ hơn trước nhiều…
          Khi một người nào đó đang buồn và muốn tâm sự với bạn, hãy mỉm cười với họ để cho họ thêm một chút niềm tin vào cuộc sống. Những người không thể cười là những người cần nụ cười hơn bao giờ hết. Một nụ cười sẽ không làm nghèo đi người cho nó, nhưng sẽ làm người nhận nó giàu thêm. Đó là cái vốn quý nhất mà Thượng đế ban tặng cho mỗi chúng ta…
          Khi bạn bị tổn thương, hãy mỉm cười để hàn gắn nó lại. Thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất để làm lành vết thương ấy, nhưng dù gì thì nó cũng đề lại vết sẹo trong cuộc đời bạn. Hãy mỉm cười để xoá đi vết sẹo ấy. Vì chỉ khi tha thứ cho người khác, ta mới có thể tha thứ cho chính mình, để cái quá khứ đau thương kia chìm vào dĩ vãng…
          Vậy, nếu bạn buồn đau hay hạnh phúc, thất vọng hay hi vọng, mệt mỏi hay tràn đầy niềm tin, hãy luôn luôn mỉm cười, mỉm cười để nhận ra rằng tất cả những cảm xúc ấy chính là món quà mà cuộc đời đem đến cho bạn. Và chính từ những món quà ấy mà chúng ta cảm nhận được chúng ta thật hạnh phúc khi được làm một con người, được biết thế nào là vui buồn, là xúc động. Hãy trân trọng và nâng niu từng phút giây của cuộc đời mình, sống thật tốt, thật xứng đáng ngay từ ngày hôm nay, để khi nó qua đi, để khi ngày mai đến, bạn sẽ không bao giờ phải dùng đến 2 từ “hối tiếc”… Và hãy cười, cười nhiều hơn nữa, vì ít nhất thì trong mắt một ai đó, nụ cười của bạn đáng giá hơn ngàn lần những nỗi đau khổ mà họ đã từng phải trải qua trong cuộc đời…

.