2 tháng 12, 2014

Cháu có thể làm bất cứ việc gì mà cái đầu cháu muốn!




          Nhiều năm về trước căn bệnh tim của cha tôi đã đến giai đoạn cuối. Cha tôi không được phép làm việc thường xuyên, thỉnh thoảng cũng khỏe nhưng ông có thể trở bệnh bất cứ lúc nào và phải lập tức nhập viện.
          Cha tôi muốn có một công việc gì đó để khuây khỏa nên ông tình nguyện vào làm cho một bệnh viện trẻ em của địa phương. Cha tôi rất yêu trẻ con và đây đúng là một công việc tuyệt vời cho ông. Ông chọn việc chăm sóc những đứa trẻ bị bệnh vào giai đoạn cuối, trò chuyện và chơi đùa với chúng.
          Trong số những trẻ mà cha tôi chăm sóc có một bé gái mắc một chứng bệnh rất hiếm, bị liệt từ cổ trở xuống. Tôi biết cô bé ắt hẳn phải rất buồn và thất vọng vì em không thể làm gì được cả!
          Cha tôi quyết định giúp đỡ cô bé. Ông vào phòng cô bé, đem theo màu, cọ và giấy. Ông để giấy lên giá đỡ, ngậm cọ trong miệng và bắt đầu vẽ. Ông không hề dùng đến tay mình và chỉ cử động đầu. Cha tôi đến thăm cô bé bất cứ khi nào có thể và vẽ cho cô bé xem. Lúc nào ông cũng nói: “Cháu thấy chưa, cháu có thể làm bất cứ việc gì mà cái đầu cháu muốn!”. Dần dần cô bé bắt đầu dùng miệng để vẽ. Hai bác cháu càng ngày càng quấn quít với nhau.
          Ít lâu sau, cô bé xuất viện vì các bác sĩ không thể giúp cô bé được gì nữa. Cha tôi cũng rời bệnh viện vì bệnh của ông tái phát. Một thời gian sau cha tôi hồi phục và trở lại công việc ở bệnh viện. Một ngày nọ ông chợt thấy cửa phòng bật mở, và bước vào chính là cô bé ấy. Giờ đây cô bé đã đi được! Em chạy ào tới ôm chặt lấy cha tôi. Cô bé đưa cho cha tôi một bức tranh em tự vẽ bằng tay, ở dưới đề dòng chữ

“Cảm ơn bác vì đã giúp cháu đi được!”

          Lần nào cha tôi cũng khóc khi kể lại câu chuyện đó. Cha nói tình yêu thương đôi khi còn mạnh hơn cả y học. Cha tôi mất vài tháng sau khi được cô bé tặng tranh.





.

1 tháng 12, 2014

CỨU NGƯỜI



          Một hôm, đã khuya, có một người kia men theo con đường nhỏ tối tăm về nhà. Khi ngang qua một lùm cây, ông bỗng nghe có tiếng người vùng vẫy kêu la. Dừng chân lắng tai nghe kỹ, như có hai người đang vật lộn với nhau, có cả tiếng áo quần bị xé rách. Ông liền hiểu ra, một người phụ nữ đang bị kẻ xấu cưỡng bức.
          Người ấy suy tính không biết có nên can thiệp hay không. Ông ta vừa lo cho sự an nguy của mình lại vừa trách mình sao lại chọn đi vào con đường này, lỡ mình cũng trở thành vật hy sinh luôn thì sao? Hay là mình cứ bỏ chạy đi  rồi kêu mọi người đến cứu?
          Trong lúc tình thế đang cấp bách, lại nghe tiếng vẫy vùng của người con gái càng lúc càng yếu đi, cuối cùng, người ấy quyết định phải can thiệp. Ông bất chấp nguy hiểm, xông vào phía sau lùm cây, lôi kẻ xấu ra khỏi người con gái và đánh nhau với hắn, cả hai người lộn nhào trên mặt đất ...
          Cuối cùng, kẻ xấu kia cũng bỏ chạy. Ông ta thở hổn hển, đứng dậy, người con gái thì vừa khóc vừa run trong đêm tối.
          Ông ta đến gần nhưng vẫn giữ một khoảng cách với nạn nhân và nói:
          - Ổn rồi, kẻ xấu đã bỏ chạy, giờ đây cô đã được an toàn.
          Chợt người con gái ấy mừng rỡ kêu lên:
          - Cha ơi, là con đây mà!




.

30 tháng 11, 2014

CHÚ TIỂU ĐI MUA DẦU



          Một chú tiểu được sai đi mua dầu ăn, người đầu bếp trong chùa dặn:
          -Con phải cẩn thận, trong chùa chúng ta lúc này tiền bạc thiếu hụt, tuyệt đối không được làm đổ dầu.
          Chú tiểu trên đường lên núi trở về chùa, cứ nghĩ đến lời dặn nghiêm khắc của người đầu bếp. Càng nghĩ, càng căng thẳng, chú thận trọng bưng bát dầu đầy bước từng bước một lên núi, chẳng dám ngước mắt nhìn chung quanh.
          Nhưng khi đến gần cửa chùa, do không nhìn đường ở phía trước, chú bị sụp chân xuống lỗ trũng, tuy chưa té nhưng lại làm đổ mất một phần ba lượng dầu trong bát. Chú tiểu sợ quá, hai tay phát run, không thể nắm vững bát dầu nữa, khi vào chùa thì bát dầu chỉ còn một nửa.
          Người đầu bếp quát mắng chú tiểu một trận, chú khóc sướt mướt.
          Lão hòa thượng đi đến khuyên người đầu bếp rồi bảo riêng chú tiểu:
          - Ta nhờ con đi mua dầu một lần nữa, lần này, ta muốn con khi trên đường về cứ thỏa sức ngắm nhìn cảnh vật chung quanh, rồi về kể lại cho ta nghe.
          Chú tiểu muốn từ chối nhưng trước sự kiên trì của lão hòa thượng, chú đành miễn cưỡng bưng bát đi mua dầu.
          Trên đường về, chú tiểu nghe lời lão hòa thượng phát hiện phong cảnh hai bên đường rất đẹp, chú vừa đi vừa ngắm nhìn về đến chùa lúc nào không hay. Dầu trong bát lại không bị đổ lấy một giọt.


.