3 tháng 3, 2018

Nó cũng đáng giá



          Ông chủ tiệm dùng búa đóng cái biển có ghi dòng chữ nguệch ngoạc: “Tại Đây Có Bán Chó” lên cánh cửa. những tấm biển như thế lúc nào cũng thu hút lũ trẻ. Quả nhiên, chỉ trong nháy mắt, một chú bé xuất hiện cạnh tấm biển. “Bác định lấy bao nhiêu tiền một con?” - cậu bé hỏi. “cỡ ba chục tới năm chục, còn tuỳ đấy”.
          Ông chủ tiệm mỉm cười rồi bất chợt huýt sáo lanh lảnh. Từ trong cũi, 1 con chó cái nhảy vọt ra, chạy tới chỗ ông chủ đứng. Theo sát chó mẹ là 5 chú chó con mũm mĩm tròn trịa như những trái banh phủ đầy lông mềm mại. Một chú cún khác lẽo đẽo tụt lại phía sau khá xa. Ngay lập tức chú bé nhận ra chú cún đi sau cùng ấy khập khiễng. “Con này bị sao vậy, bác?”

          Ông chủ liền giải thích: bác sỹ thú y đã khám và phát hiện nó không có hốc xương hông nên phải đi khập khiễng cả đời. Giọng cậu bé chợt lắng xuống: “Cháu mua con chó này…”. Ông chủ tiệm ngạc nhiên: “ Ta không nghe nhầm chứ? Quả thực cháu muốn mua con chó này sao? Ta cho cháu đó”.
          Cậu bé nhìn thẳng vào mắt ông chủ: “ Cháu không muốn ông cho cháu con chó. Chú cún này cũng đáng giá như các anh em của nó và cháu sẽ thanh toán đủ số tiền đó cho ông. Hiện giờ cháu chỉ có 20 đồng và 37 xu, nhưng mỗi tháng cháu sẽ trả cho ông 50 xu cho đến khi hết nợ”. Ông chủ tiệm căn dặn: “ có thực cháu muốn mua con cún nhỏ này? Nó sẽ không bao giờ có thể nhảy nhót vui đùa với cháu như những con chó khác”.
          Đáp lời ông chủ, cậu bé lấy tay vén ống quần lên tới tận đùi để lộ ống chân trái cong queo được đỡ bằng những thanh chằng bằng thép và đai da. Và rồi cậu thì thào: “ Chính cháu cũng không chạy nên cháu nghĩ con chó cũng cần có người hiểu nó”.


.

Lầm số



          Khi Carol Coutant trả lời điện thoại, cô nhanh chóng nhận ra người gọi đã gọi lầm số. Cô cũng nhận ra ông ta đang rất buồn rầu. “Anh chỉ muốn nói chuyện với em trước khi chết”. Ông ta nói “Anh đã uống tất cả thuốc. Anh chỉ muốn nói vĩnh biệt em”.
           -“ Anh đang tìm ai?”
          Ông ta cám ơn cô về những tấm thiệp và thư điện tử của cô. Cô quyết định cô nên giữ ông tiếp tục nói.“ Có phải là anh Ted đó không?”
           “Không! Tim đây.” Ông ta chỉ mới bốn mươi tuổi, nhưng chứng bệnh tiểu đường và viêm khớp của ông đã quá nặng không thể chịu nổi nữa. Vị hôn thê đã chia tay ông chắc chắn cũng nghĩ như vậy.
           “Anh xin lỗi về tất cả mọi chuyện“. ông nói. Giọng ông đã líu ríu.

          Cô không muốn gác điện thoại , nhưng cô cảm thấy phải tìm người giúp đỡ. Bộ phận hiển thị số điện thoại của người gọi trên máy cô chỉ xếp loại ông là “ Ngoài vùng”.
           “Anh có nhận được thư của em không?” cô hỏi. “Em gởi về địa chỉ anh đã cho em“.
          Ông nói ông không nhận được. Cô ép ông nói địa chỉ. “ Chỉ để kiểm tra thôi mà”, và ông cho cô. Không may, địa chỉ nhận thư bưu điện của ông là một hộp thư bưu điện. Nhưng ít nhất cô cũng có được tên một thành phố : Rocky Mount, phía Bắc Carolina.

          Carol đang nói bằng điện thoại không dây và cô quyết định liều. Cô cầm điện thoại và đi ra ngoài, đi nhanh hết sức đến đồn cảnh sát. Thật không thể tin được là cuộc nói chuyện vẫn tiếp tục.
          Khi cô đến nơi, cô giải thích mọi chuyện đang xảy ra. Người sĩ quan cảnh sát gọi cảnh sát trưởng vùng Rocky Mount, ông này gọi cho bưu điện địa phương, nơi có địa chỉ nhà của người chủ hộp thư bưu điện đó. Một đội trợ giúp y tế được gởi đi.
          Carol trở về nhà, nỗ lực giữ cho người lạ đã yếu sức tiếp tục nói. Cô nghe đội trợ y đến nhà ông. Họ nện thình thình vào cửa. Dĩ nhiên người đang nói chuyện với cô không hề muốn cho họ vào.
           “Chúng tôi có được phép phá cửa vào không?” người trực tổng đài cấp cứu hỏi Carol.
           “Tôi ở New York.” Carol định nói nhưng nhớ đến những trường hợp đang lâm nguy. “ Được.” cô nói. Và qua điện thoại cô nghe thấy họ tông cửa vào.
          Người đàn ông đó được chở gấp đến bệnh viện vừa kịp lúc.
           Và tuần trước, ông ta lái xe qua 1000 dặm để nói cám ơn trực tiếp với người lạ đã cứu mạng mình.




Hãy bắt đầu bằng nụ cười

         Lý do gì khiến người khác thích hoặc ghét bạn? Tại sao có người dù cố gắng thế nào đi nữa cũng không có bạn, trong khi nhiều người khác không phải cố gắng mà ở đâu cũng có người quen thân? Tất nhiên, chẳng dễ gì cuộc sống luôn luôn tốt đẹp với mọi người, chỉ có điều bạn có biết cách hay không. Nào hãy bắt đầu từ cái đầu tiên... Nụ Cười!
         Nếu định nghĩa của giáo dục là dạy ta cách đối phó và giải quyết mọi vấn đề sẽ gặp trong cuộc sống, thì khả năng chiếm được cảm tình của người khác phải được đặt lên hàng đầu.
         Nếu bạn muốn người khác cảm thấy dễ chịu khi ở gần bạn, trước hết bạn phải là người đầu tiên tỏ rõ sự vui mừng, hạnh phúc... khi được đứng gần hay nói chuyện với một người nào đó. Nụ cười sẽ miêu tả được mọi cảm xúc của bạn! Hãy dùng nó!



         Bất cứ ai dù chỉ một lần đặt chân đến nước Mỹ cũng nhận ra người Mỹ thường trao đổi nhau những nụ cười. Hầu như ai cũng tham gia vào cuộc trao đổi thứ "hàng hóa" vô giá này - hàng xóm, người thu rác, người đi bộ... và ngay cả cảnh sát.
         Nhiều người lý luận rằng, tại Mỹ dân không gặp nhiều khó khăn, vất vã như ở các nước khác. Nhưng đó không phải là nguyên nhân chính. Cách đào tạo, suy nghĩ và cách sống đã tạo cho họ một phong cách rất đáng quý đó, một phong cách mà ai cũng nên học, bởi lẽ với nụ cười tươi trên môi bạn mới dễ thành công.
         Cuộc sống có muôn vàn khó khăn. Vất vã này chưa qua thì vất vã khác đã vội tới. Khó khăn khiến con người không dám nghĩ đến tương lai, không cho phép mình mơ ước, nhiều khi tưởng chừng sắp ngã quỵ xuống vì quá căng thẳng và kiệt sức. Trong những lúc như vậy bạn phải làm một việc: Trong giây lát hãy từ bỏ tất cả để bạn có thể cười tươi vô tư vui vẻ.

         Chỉ một nụ cười thôi, thật đơn giản nhưng chính trong lúc "nước sôi lửa bỏng" lại là cái không thể. Dù có như thế nào đi nữa bạn vẫn phải cười, cười thật tươi. Hãy cho phép những nụ cười "hạnh phúc" đó tiếp thêm sức mạnh, niềm tin và nghị lực cho bạn. Nụ cười sẽ là cơn mưa rào sau bao ngày hè nóng bức sẽ xua tan hết những đám mây đen trong suy nghĩ của bạn. Khi không bị quẫn trí và lấy lại được tinh thần lạc quan, thì bất kể khó khăn gì bạn cũng có cách giải quyết.
         Hãy chọn cho mình vai diễn người ban phát nụ cười trong bộ phim dài tập của cuộc đời. Bạn là người quyết định hoàn toàn về tâm trạng của bạn và qua đó gián tiếp ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người xung quanh. Nụ cười sẽ giúp bạn trong việc quản lý, điều chỉnh tâm trạng của cá nhân và mọi người.
         Đừng sợ trao đổi những nụ cười tự nhiên với những người lạ đứng cạnh bạn trên xe bus, bà bán hoa quả, cô bán hàng trong siêu thị hay bà dọn dẹp trong tòa nhà bạn đang ở. Nhiều khi trong suốt một ngày dài làm lụng mệt nhọc, cái để lại trong tâm trí họ sâu đậm nhất chính là nụ cười của bạn.
Hãy là người hảo tâm ban phát nụ cười và niềm vui cho mọi người.
         Cuộc đời rồi sẽ cảm ơn bạn! Và bạn nữa, bạn cũng sẽ cảm ơn cuộc đời vì tuyệt vời thay, cuộc đời cũng có nhiều nụ cười dành cho bạn lắm...!



.

2 tháng 3, 2018

Nói bởi trái tim


          Tôi đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở cơ quan mình vừa làm xong và lớp học chuyên môn buổi chiều mà tôi giảng dạy, thì bỗng thấy có ai đó đập nhẹ vào tay. Tôi dừng: không có ai cả. Tôi đi tiếp. Lại thấy có ai đập nhẹ vào tay.



          Lần này tôi quay hẳn người lại, và nhìn xuống. Thằng bé đứng ở đó. Mắt nó màu nhạt, cũng có thể đó là do tôi có cảm giác từ hai gò má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó. Nó chưa thể quá 6 tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù.
          Nó chẳng khác gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế trẻ em mồ côi lang thang trên đường phố khắp thủ đô Ri-ô-đờ-Ja-nê-rô.
          - Bánh mì, ông ơi??
          Nếu sống ở Braxin, chúng ta có nhiều cơ hội để mua một thanh kẹo hay một cái bánh mì cho những đứa bé vô gia cư và mồ côi này. Tôi bảo nó đi theo tôi và chúng tôi cùng vào một tiệm giải khát:
          - Cà phê cho tôi và cái gì đó ăn được cho cậu bạn nhỏ này? - Tôi gọi.
          Thằng bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ này sẽ cầm đồ ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố, nơi chúng đang phải lang thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé này lại làm tôi ngạc nhiên. Quầy giải khát khá dài, người ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái bánh mì ở đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin được khách hàng mua cho cái bánh rồi sẽ bỏ đi ngay, mà người ta cũng không muốn cho chúng ở lại vì trông chúng rách rưới và bẩn thỉu.

          Tôi bắt đầu uống cà phê của mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi nhìn ra cửa mới phát hiện ra nó đứng ở ngoài (vì nó không được ở lâu trong cửa hàng), kiễng chân lên, tay cầm bánh mì, mắt gí vào cửa kính, quan sát.
          -"Nó làm cái quái gì thế ?!" - Tôi nghĩ.

          Tôi đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng bé đứng trước mắt tôi, chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi người Braxin ngước nhìn khách lạ người Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn phải ngừng vài giây), và nói:
-         "Cảm ơn chú?!" Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn:
-          "Cảm ơn chú nhiều lắm ạ !"

          Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất Khi tôi viết bài này tôi vẫn đang ngồi bên ngoài quán giải khát, nơi tôi mua chiếc bánh mì cho thằng bé. Tôi đã muộn giờ lên lớp. Nhưng tôi vẫn còn cảm thấy xúc động và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc động đến thế chỉ bởi một cậu bé đường phố nói lời cảm ơn tôi vì một mẩu bánh mì, thế thì mọi người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những lời cảm ơn - thực sự cảm ơn - vì những gì họ làm cho chúng ta. Hãy dành thời gian để nói những lời cảm ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn cả!




Bảng giá…

.
          Tiệm cà phê CUPS Coffee & Tea ở tiểu bang Virgina (Mỹ) đặt một tấm bảng gây chú ý ở cửa tiệm, chưa đến một ngày đã thu hút truyền thông đến đưa tin, trên tấm bảng có viết:

           “Ly cà phê nhỏ”, 5 đô la
           “Xin vui lòng cho ly cà phê nhỏ”, 3 đô la
           “Xin chào, xin vui lòng cho một ly cà phê nhỏ”, 1.75 đô la

          Tiệm cà phê ở Mỹ dùng bảng giá để “phân loại” khách hàng?
  
Tấm bảng trước tiệm cà phê.

          Giá của cùng một ly cà phê được quyết định bởi mức độ lịch sự khi khách hàng gọi đồ uống. Nếu khi gọi chỉ nói “Cho ly cà phê nhỏ” thì phải trả 5 đô, còn thêm “Xin vui lòng” thì giảm còn 3 đô, nếu chào hỏi nhân viên, sẽ chỉ mất 1,75 đô.

          Theo phỏng vấn của đài WDBJ7 và CNN, nhân viên có tên là Austin Simms đã viết tấm bảng hài hước này cho biết:
           - “Tôi quyết định làm như vậy là bởi vì trên thế giới này đang mất đi lịch sự và sự chào hỏi, tôi muốn để mọi người liên kết với nhau hơn… Mọi người làm việc bận rộn thường xuyên ‘quên mất’ chào hỏi những người phục vụ làm việc vất vả cũng như không hiểu những người làm nghề phục vụ như chúng tôi.”
          Sau đó, anh Austin cho biết rằng tấm bảng này chỉ là một sự dí dỏm với hy vọng thông qua điều này để kêu gọi khách hàng lịch sự và tôn trọng chứ cửa hàng không bán một ly cà phê nhỏ với giá 5 đô.

     

.

​BÊN TRONG


“Có những thứ hạnh phúc được sơn phết bên ngoài để che giấu sự mục ruỗng bên trong.”

          Buổi chiều, mấy mẹ con đang chuẩn bị ăn cơm thì thím Bảy tôi, lôi mẹ tôi ra sân thì thào. Tôi nghe mẹ kêu lên thảng thốt như con gà bị lạc bầy: “Không, không. Chị nói bậy”. Tiếng thím Bảy gằn gằn điều gì đó, rồi mẹ tôi bật khóc. Buông chồng chén xuống mâm. Tôi và anh Hai chạy nhanh ra cửa. Thế nhưng thím Bảy đã xua: “Tụi bây đứng đó không được ra đây”. Mẹ tôi cùng nín lặng, hức hức trong họng. Quay về phía chúng tôi, mẹ nói: “Vô nhà đi”, rồi kéo thím Bảy ra nói chuyện tận hàng rào. Khi trở vào, mẹ giống như một người khác hẳn. Xám xịt, hốc hác với đôi mắt không còn sinh khí, mẹ bảo mà không nhìn chúng tôi: “Đi theo thím Bảy, coi ba ở đâu thì về nói cho mẹ biết”.


          Thím Bảy dắt chúng tôi ra ngõ, kêu một chiếc xe ba gác máy, biểu người tài xế chở ra bến đò. Qua bên kia sông, chúng tôi đi quanh co theo mấy rặng dừa rồi quẹo vào một con lộ nhỏ, hai bên trồng đầy rau mùng tơi. Dúi chúng tôi đứng vào một góc khuất, thím Bảy nói:
          - “Thấy cái nhà có giàn bông giấy kia không? Ba tụi bay ở trỏng: Đứng đây chờ. Chừng nào thấy ổng đi ra với ai thì nắm lại, kêu to lên. Nhớ đó. Đừng có thụt ra thụt vô, ba bay trốn là tụi bay ăn đòn.
Nghe chưa?”. Thế là hai anh em tôi cứ đứng mãi như vậy. Chiều sẫm xuống thật nhanh rồi bóng tối vây quanh. Tiếng ếch nhái gọi nhau đã nổi lên tứ phía. Gió từ bến sông thổi lùa vào, lạnh buốt. Ba đang làm gì trong kia mà chưa chịu ra ngoài? Hai anh em tôi co ro dựa vào nhau, ngủ ngồi trên đất từ lúc nào không biết. Thốt nhiên, tai tôi cháy bỏng vì một cú véo khiến tôi quáng quàng bật dậy. Anh Hai tôi có lẽ cũng bị véo tai y như thế, đang lồm cồm đứng lên. Thím Bảy, hai tay chống nạnh trước mặt chúng tôi, nhiếc:
           -“Đồ ăn hại. Biểu dòm chừng mà lo ngủ. Ổng đi mất biệt rồi. Về!”.

          Ba tôi, nói theo kiểu sách vở, là một người phong lưu tài tử. Ngày xưa, ông bà nội tôi không muốn cậu con trai duy nhất theo nghề làm nông của mình, đã gửi cậu lên huyện học hành. Đẹp trai lạ lùng, không giống con nhà nông dân một chút nào, cậu còn hát hay và đàn giỏi. Vì thế, có rất nhiều con gái say mê. Cũng vì thế, cậu chẳng học được gì nhiều mà chỉ chơi là chính. Thấy tiền bạc cứ đội nón ra đi hoài mà cậu con trai vẫn lông bông, không hứa hẹn một tương lai tốt đẹp, ông bà nội tôi liền đi chọn vợ cho cậu, đúng kiểu người quê tính việc: “Lập thê, an cư, lạc nghiệp”. Mẹ tôi không phải là người hiền lành. Là con gái quê nhưng bà nói năng sắc sảo và có phần đáo để. Đây chính là mẫu người ông bà nội tôi cần để làm cái gông, kèm thằng con trai lại. “Phải có con vợ dữ, thằng đàn ông mới nên người”, ông tôi tuyên bố như vậy. Kêu ba tôi đứng trước bàn thờ tổ tiên, ông tôi bảo:       
           -“Một là mày cưới vợ. Hai là tao từ mày. Chọn đi! .

           Thế là đám cưới ba mẹ tôi được cử hành. Mười năm trôi qua dưới sự quán xuyến của vợ, ba tôi trở thành người” như ý muốn của ông bà nội: đàng hoàng, biết lo lắng cho vợ con, chăm chỉ làm ăn. Cho đến khi xảy ra một chuyện đau lòng… Ba tôi yêu người phụ nữ khác. Đó là một phụ nữ góa chồng, có đứa con trai nhỏ ở huyện kế bên. Mẹ tôi xem đó như một sự sỉ nhục. Phải chi ba tôi yêu một cô gái hơ hớ, nõn nà. Đằng này, bà Khuyên cũng khoảng tuổi mẹ, làm nghề thêu may. Theo người ta kể, vẻ bề ngoài của bà trông còn kém hẳn mẹ vài phần.

          Mẹ tôi gọi bà Khuyên là “con hồ ly tinh”. Trong những trận cãi nhau đến vỡ cả nhà của ba và mẹ, những chữ “hồ ly tinh” ấy cứ dộng vào tai, dộng vào tim tôi thình thình. Bất chấp lời năn nỉ của ba tôi: “Đừng để tụi nhỏ biết chuyện”, mẹ tôi vẫn gào, hét, đập phá, khóc lóc ầm ĩ. Nép sau cánh cửa tủ, hai anh em tôi run như thằn lằn đứt đuôi, cố gắng bịt hai tai lại. Thế nhưng mười lần như một, mẹ tôi sẽ xông đến, lôi chúng tôi ra trước mặt ba:
          -“Giết tôi đi. Giết chết tụi nó đi rồi muốn làm gì thì làm!”. Mẹ điên tiết vì ba tôi đã đưa tình nhân đi nơi khác ở. Đêm đó, khi hai anh em tôi lủi thủi theo chân thím Bảy về nhà, mẹ đã hất đổ mâm cơm xuống đất từ lúc nào. Con Vện nhà cậu Chín hàng xóm đang hùng hục nhai nuốt. Mẹ ngồi một đầu đi văng, hai con mắt long lên trong ánh đèn nê-ông xanh nhợt. Ba ngồi ở đầu kia, hai vai trĩu xuống. Ông vừa xác nhận chuyện ngoại tình của mình: Tôi thương mình và con, nhưng tôi yêu người ta”.

          Về sau, khi lớn lên, tôi hiểu chính câu nói này làm mẹ vĩnh viễn không tha thứ cho ba được. Ranh giới giữa hai từ “yêu”, “thương” thật quá mỏng manh, nhưng cũng quá rạch ròi. Ba tôi lấy người vợ do ông bà nội tôi chọn để tròn chữ hiếu. Tuy nhiên, trong suốt mười năm qua, ông không yêu vợ. Ông rầu rĩ bảo: “Mình giỏi và tốt lắm, tôi không dám chê trách gì mình. Chỉ có điều tôi thấy người đó hợp với tôi hơn”. Mẹ tôi lịm đi tức nghẹn.

          Trong uất ức, bà lập tâm trả thù. Mãnh lực tình yêu thật ghê gớm. Ba tôi mặc kệ những trận cãi nhau với mẹ, vẫn tiếp tục qua lại với bà Khuyên. Mẹ liên tục đi bắt ghen, nhưng chưa lần nào bắt được. Chỗ ở của bà Khuyên và ba luôn dời đổi. Thím Bảy đi lùng sục mãi với mẹ cũng nản, xoay qua khuyên mẹ: “Hãy thôi đi. Kệ. Ông mèo chuột chán rồi về. Mình vợ kèo con cột, mất đi đâu mà sợ?”.
          Thím Bảy không đi thì mẹ lôi chúng tôi đi. Mẹ đã biến thành người khác rồi. Ốm nhách, gân mặt lộ ra sau những cái nghiến răng, hai con mắt long sòng sọc, mẹ là hiện thân của một cơn bão dữ. Cơn bão ấy không nề hà gì, sẵn sàng cuốn trôi mọi thứ trong tầm tay.
           Đó là một ngày mùa hạ. Hai anh em tôi đang đùa nghịch trên cây nhãn thì mẹ gọi xuống. Nhìn hai con mắt của mẹ, anh Hai tôi kêu lên: “Con không đi với mẹ nữa đâu”.
          Tôi nép sau lưng anh: “Con cũng không đi đâu”.
          Mẹ tôi nhìn sững hai đứa con rồi cười nhạt: “Không đi hả? Không đi tao chém chết tụi bay rồi chết theo”.
          Trong tay mẹ, con dao xắt chuối ánh lên màu xám lạnh lùng. Anh Hai tôi vòng hai tay ra sau, ôm chặt tôi, thất thanh kêu: “Đừng, đừng mẹ ơi. Tụi con đi mà”. Chúng tôi ríu ríu theo chân mẹ. Mẹ đã tìm ra chỗ ở của bà Khuyên. Khi mẹ dắt hai anh em tôi tới, ba tôi đang ngồi ăn cơm trên chiếc phản gỗ. Một người đàn bà nhỏ bé có gương mặt dịu dàng ngồi bên cạnh ba.
          Nhìn thấy cái bụng lum lúp của bà, mẹ tôi gào lên một tiếng, xộc vào.

          Những gì xảy ra sau đó như một cuốn phim kinh dị mà tôi chỉ muốn quên đi. Hình như mẹ tôi vung con dao lên. Hình như người đàn bà đó ngã bật xuống đất. Hình như ba tôi đánh mẹ tôi một bạt tai. Hình như máu chảy chan hòa. Tôi thấy anh Hai tôi nhảy choi choi, cố sức cắn vào tay ba. Tiếng anh hét nghe như tiếng còi lanh lảnh, lanh lảnh mãi, nhận chìm tôi vào một vô thức đen đặc và ngạt thở.

          Đứa em cùng cha khác mẹ của tôi đã không còn. Sau khi rời bệnh viện, bà Khuyên bỏ đi đâu, không ai biết. Ba tôi về nhà, lặng im như một người câm. Anh Hai tôi đã phát điên. Bác sĩ bảo rằng anh bị sốc, rằng anh là người quá nhạy cảm và không chịu nổi những chấn động tinh thần. Ông nội tôi lên cơn đau tim khi thấy đứa cháu đích tôn lâm vào tình trạng mất thần trí. Trong suốt nhiều năm sau đó, ông không hề nhìn mặt ba tôi. Đối với những oán trách của gia đình, ba tôi không một lời cãi lại. Ông chỉ cố gắng chạy thầy chạy thuốc cho anh Hai tôi, mong con mình có ngày hồi phục. Với mẹ tôi, ông tỏ ra kính trọng và nhún nhường. Bà muốn ông làm điều gì, ông cũng chấp nhận, trừ chuyện ngủ chung.
           Bệnh tình của anh tôi không thuyên giảm. Cứ mỗi khi mùa hè đến thì anh lại nổi cơn điên.

           Đã mười năm trôi qua tiếng hét của anh vẫn lanh lảnh như thời còn bé. Anh đá, đạp, cắn, cấu. Còn ba tôi nước mắt ròng ròng. Những lúc đó, mẹ tôi lại ra vườn sau đứng khóc. Tôi không hiểu mẹ có hối hận vì những việc mình làm không? Thế nhưng, tôi không thấy cảm xúc trước những giọt nước mắt của bà. Trái lại, tôi thấy thương xót ba. Tôi đã có người yêu và hiểu thế nào là sự đau khổ khi phải sống với một người mình không chút yêu thương. Tôi cũng hiểu sự day rứt của ba trước thái độ cư xử của bà Khuyên. Dù bị mẹ tôi hại đến sẩy thai và suýt chết ở bệnh viện, khi tỉnh lại, bà Khuyên nhận hết lỗi về mình và xin tòa xóa tội cho mẹ tôi.
          Thuở đó, tôi chưa đủ suy nghĩ để nhận thức những gì vừa xảy ra trước mặt. Nhưng tôi vẫn thấy mẹ tôi ác quá. Khi bà Khuyên cam chịu thiệt thòi, bỏ xứ ra đi, thốt nhiên, tôi sẵn lòng tha thứ cho tội dám yêu người có vợ của bà.



          Mười năm qua. Bên cạnh đứa con trai điên dại, ba mẹ tôi sống với nhau bằng mặt chẳng bằng lòng. Ba tôi già đi thật nhanh. Những nét phong lưu, lãng tử hoàn toàn biến mất. Còn lại là những dấu vết khắc khổ hằn sâu trên gương mặt với mắt nhìn xa vắng, mông lung. Có những buổi chiều, cha con tôi dắt nhau đi câu cá. Đó là khi anh Hai tôi không lên cơn hiền như một đứa trẻ. Anh ngồi tỉ mẩn móc mồi vào cần câu và reo hò khi có một con cá bị giật lên. Cũng có lúc anh nằm ngủ thật hồn nhiên ngay trên bờ ruộng, đầu gối lên một gờ cỏ mịn màng. Những lúc ấy ba tôi lại nhìn sững anh rồi quay đi lén chùi nước mắt. Ngồi sau lưng ông, nhìn rõ bờ vai rung lên những tiếng nấc cố nén, lòng tôi nghẹn ngào chỉ muốn gọi lên hai tiếng “ba ơi!”.

          Mẹ tôi còn khổ hơn. Tôi nghĩ vậy. Lòng hận thù và tự ái khiến bà làm đủ cách để nắm giữ cả linh hồn và thể xác của chồng, dù chỉ là con tim khô héo và một xác thân không còn cảm xúc. Ba tôi làm theo lời bà như cái máy. Đám cưới, đám tiệc, cả hai luôn sánh bước bên nhau. Ba tôi lịch sự. Mẹ tôi tươi cười. Còn ai dám bảo đó không phải là một cặp vợ chồng hạnh phúc? Vậy là được rồi. Có ai để ý nhìn vào đôi mắt mẹ và đôi mắt của cha tôi lúc ấy để nhìn thấy tâm tình thật sự của họ đâu?

          Thế rồi, một buổi sáng, mẹ sai tôi sang xóm bên mua chai rượu, ít lá trầu. Khi tôi mang về, mẹ cũng đã thổi xong nồi xôi, luộc xong con gà trống. Bà lặng lẽ bày ra đĩa đặt lên bàn thờ ông bà nội rồi sai tôi ra ruộng, mời ba về. Anh trai tôi ngồi bệt trên thềm, tay cầm con châu chấu bện bằng lá dừa, cười ngu ngơ, hiền lành. Ba tôi đứng bên cạnh, im lặng nhìn xuống đất. Mẹ nói, giọng âm thầm như vọng lên từ đáy mồ: “Mình lên phản ngồi đi”. Đứng nép sau cánh cửa, tôi nhìn sự việc xảy ra trước mắt mình, bàng hoàng, đau nhói tâm can. Mẹ thắp nhang, vái bốn vái trước bàn thờ ông bà nội, rồi quay sang ba, bà chậm chạp quỳ xuống: Ba xấp nhỏ, xin tha thứ cho tôi. Tội lỗi tôi nhiều quá. Tôi lạy mình ba lạy, xin phép mình cho tôi vô chùa”.
Ba tôi rớt nước mắt, gật đầu.
          Như vậy, mẹ tôi đã chọn cách ăn năn sám hối ở chùa, ngày ngày chuông mõ, kinh kệ để răn mình. Trái tim non nớt của tôi lúc đó cũng hiểu rằng đây chính là giải pháp tốt nhất để cha mẹ khỏi phải sống giả dối bên nhau. Thỉnh thoảng, nhớ mẹ, tôi lén lên chùa, nắp sau những góc cột, bờ tường để nhìn bà thấp thoáng phía xa. Ba tôi đã dặn: “Đừng quấy rầy mẹ. Đừng dắt anh con lên đó kẻo mẹ nhìn thấy, không yên lòng, nghe con”. Tôi làm theo lời dặn đó với một chút giận hờn trong lòng. Sao ba lại có thể bình thản với chuyện đi tu của mẹ như vậy? Nói gì thì nói, ba cũng là nguyên nhân tội lỗi của mẹ mà.

           Ngày tôi đi lấy chồng, khi bánh xe lăn êm trên đường nhựa, nhìn xa xa trên triền đê, thấy bóng cha đứng hẩm hiu bên đứa con trai điên trong bóng chiều sắp tắt, nước mắt tôi chảy dài. Chưa bao giờ tôi thấy làm người khổ như vậy. Cha đã tha thứ cho mẹ, đã để mẹ đi tu, nhằm giúp bà gác bỏ chuyện đời, tìm quên trong câu kinh, tiếng kệ. Còn cha, ngày ngày đối diện với đứa con tàn tật, ông đã chọn cho mình cách trừng phạt lớn nhất: Đối diện với lỗi lầm nhưng không thể sửa đổi lỗi lầm ấy cho đến chết.

             Phạm thị Ngọc Liên

.


HÃY THONG THẢ SỐNG !


          "Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước."



          Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là mình có thể chết bất cứ lúc nào. Ta hối hả sống, vui, buồn, khỏe, yếu, ta cứ lướt qua rồi không ngoái đầu lại nhìn chuỗi ngày tháng ta đã tiêu hao của một đời người.
          Cho đến khi có một người bạn vừa ngã bệnh, bệnh nặng, không biết sẽ mất đi lúc nào, lúc đó ta mới xa, gần, hốt hoảng gọi nhau.
          Tưởng như chưa từng có người bạn nào “Chết” bao giờ...
          Hay ta có một người thân trong gia đình, đang rất khỏe vừa báo tin bị bệnh hiểm nghèo. Gia đình, họ hàng cuống lên, sợ hãi như chưa nghe đến ai nói về cái chết bao giờ, chưa chứng kiến cảnh vào bệnh viện, cảnh tang ma bao giờ.

          Cả hai người trên có thể đã ngoài 70 tuổi. Lạ thật ! Cái tuổi nếu có chết thì cũng đã sống khá lâu trên đời rồi, sao những người chung quanh còn hoảng hốt thế.
Hóa ra người ta, không ai muốn nghe đến chữ “Chết”, dù chữ đó đến với mình hay với người thân của mình.
          Hình như không ai để ý đến mỗi sáng chúng ta thức dậy, nhìn thấy mặt trời mọc (nếu còn để ý đến mặt trời mọc) là chúng ta đã tiêu dùng cái ngày hôm qua của đời sống mình
          Có người vì công việc làm ăn, cả tuần mới có thời giờ ngửng mặt nhìn lên mặt trời.
          Buổi sáng còn tối đất đã hấp tấp ra đi, buổi chiều vội vã trở về lúc thành phố đã lên đèn, làm gì nhìn thấy mặt trời. Nhưng mặt trời vẫn nhìn thấy họ, vẫn đếm mỗi ngày trong đời họ. Họ tiêu mất cái vốn thời gian của mình lúc nào không biết.
          Tiêu dần dần vào cái vốn Trời cho mà đâu có hay. Rồi một hôm nào đó bỗng nhìn kỹ trong gương, thấy mình trắng tóc.
          Hốt hoảng, tiếc thời gian quá! Khi nghe tin những người bạn bằng tuổi mình, bệnh tật đến, từ từ theo nhau rơi xuống nhanh như mặt trời rơi xuống nước, họ vừa thương tiếc bạn vừa nghĩ đến phiên mình.

          Thật ra, nếu chúng ta bình tâm nghĩ lại một chút, sẽ thấy “Cái chết” nó cũng đến tự nhiên như “Cái sống” .
          Đơn giản, mình phải hiểu giữa sống và chết là một sự liên hệ mật thiết, vì lúc nào cái chết cũng đi song song từng ngày với cái sống.
          Dẫu biết rằng, đôi khi có những cái chết đến quá sớm, nhưng ta cũng đâu có quyền từ khước chết.

          Tôi biết có người mẹ trẻ, con của bạn thân tôi. Chị bị ung thư, chị cầu xin Thượng Đế cho sống đến khi đứa con duy nhất của mình vào Đại Học.
Chị không cưỡng lại cái chết, chị chỉ mặc cả với Thượng Đế về thời gian vì con chị lúc đó mới lên 3 tuổi.
          Thượng Đế đã nhận lời chị. Ngày con chị tốt nghiệp Trung Học, chị ngồi xe lăn đi dự lễ ra trường của con và tuần lễ sau chị qua đời.
Trong suốt mười mấy năm trị bệnh, chị vẫn làm đủ mọi việc: chị đội tóc giả đi làm, đến sở đều đặn, lấy ngày nghỉ hè và ngày nghỉ bệnh đi trị liệu.

          Những bạn làm chung không ai biết chị bị ung thư, ngay cả xếp của chị. Khi họ biết ra, thì là lúc chị không đứng được trên đôi chân mình nữa.
Chị sửa soạn từng ngày cho cái chết với nụ cười trên môi. Vẫn vừa đi làm, vừa cơm nước cho chồng con, ân cần săn sóc cha mẹ, hiền hòa giúp đỡ anh em trong nhà, chị mang niềm tin đến cho tất cả những người thân yêu của mình.
          Sau ba năm chị mất, cậu con trai mỗi năm vẫn nhận được một tấm thiệp sinh nhật mẹ viết cho mình (Mẹ đã nhờ qua người dì gửi hộ).
Hôm sinh nhật 21 tuổi của cậu cũng vào ngày giỗ năm thứ ba của Mẹ, cậu nhận được tấm thiệp mừng sinh nhật mình, với dòng chữ nguệch ngoạc, chị viết cho con: “Mừng sinh nhật thứ 21 của con. Hãy bước vui trong đời sống và nhớ rằng mẹ luôn luôn bên cạnh con. “
           Tôi đọc những dòng chữ mà ứa nước mắt.
 Tôi nghĩ đến chị với tất cả lòng cảm phục. Chị là người biết sống trong nỗi chết.
          Khi không thắng được bệnh tật, chị biết hòa giải với nó để sống chậm lại với nó từng ngày cho con mình. Chắc “Cái chết” cũng nhân nhượng với chị, thông cảm với chị như một người bạn.

          Một chị bạn kể cho nghe về một bà bạn khác. Bà này mới ngoài sáu mươi, nhanh nhẹn, khỏe mạnh và tính nết vui vẻ, yêu đời.
          Nhưng khi nào đi ra khỏi nhà bà cũng mang theo một bộ quần áo đặc biệt, đủ cả giầy vớ bỏ vào một cái túi nhỏ riêng trong va-li.
          Hỏi bà, sao lại để bộ này ra riêng một gói vậy, bà thản nhiên nói:“Nếu tôi chết bất thình lình ở đâu, tôi có sẵn quần áo liệm, không phiền đến ai phải lo cho mình.”
          Bà mang theo như thế lâu lắm rồi, tôi không biết có khi nào bà ngắm nghía mãi, thấy chưa dùng tới, bà lại đổi một bộ mới khác cho ưng ý không?
Giống như người phụ nữ sắp đi dự tiệc hay cầm lên, để xuống, thay đổi áo quần sao cho đẹp. Đi vào cái chết cũng có thể coi như đi dự một đám tiệc.


          Tôi nghĩ đây là một người khôn ngoan, sẵn sàng cho cái chết mà bà biết nó sẽ đến bất cứ lúc nào.
          Bà đón nhận cái chết tự nhiên, giản dị như đi dự tiệc, hay một chuyến đi xa, đi gần, nào đó của mình.
          Nhưng không phải ai cũng nghĩ về cái chết giản dị như vậy. Phần đông muốn được sống lâu, nên bao giờ gặp nhau cũng thích chúc cho nhau tuổi thọ.
          Thích hỏi nhau ăn gì, uống gì cho trẻ trung mãi. Loài người nói chung, càng ngày càng thích sống hơn chết.
          Họ tìm kiếm đủ mọi phương thuốc để kéo dài tuổi thọ. Người ta ức đoán, trong một tương lai rất gần, loài người có thể sống đến 120 tuổi dễ dàng với những môn thuốc ngăn ngừa bệnh tật và bồi dưỡng sức khỏe.

          Rồi người ta sẽ còn tạo ra những bộ phận mới của nội tạng để thay thế cho những bộ phận gốc bị nhiễm bệnh.
          Gan, ruột, bao tử v.v, sẽ được thay như ta thay những phần máy móc của một cái xe cũ. Chúng ta, rồi sẽ sống chen chúc nhau trên mặt đất này.
          Chỉ tiếc một điều là song song với việc khám phá ra thuốc trường thọ người ta cũng phải phát minh ra những người máy (robot) để chăm sóc những người già này, vì con cháu quá bận (chắc đang chúi đầu tìm thuốc trường sinh) không ai có thời giờ chăm sóc cha mẹ già.
          Theo tôi, ngắm nhìn hình ảnh một cụ ông hay một cụ bà lưng còng, tóc bạc, đang cô đơn ngồi trong một căn buồng trống vắng, được một người máy đút cơm vào miệng, thật khó mà cảm động, đôi khi còn cho ta cái cảm giác tủi thân nữa.

          Nhưng sống như vậy mà có người vẫn thích sống.
          Một người đàn ông ngoài bẩy mươi, bị bệnh tim nặng, đang nằm trong phòng đặc biệt (ICU) lúc mơ màng tỉnh dậy, nhắn với các con cháu là khi nào vào thăm không ai được mặc áo mầu đen. Ông kiêng cữ mầu của thần chết. Ông quên rằng thần chết, đôi khi, có thể đến với chiếc áo mầu hồng.
          Thật ra, chính nhờ “cái chết” cho ta nhận biết là “cái sống” đẹp hơn và có giá trị hơn, dù có người sống rất cơ cực vẫn thấy cuộc đời là đẹp.

          Những bậc thiên tài, những nhà văn lớn đã tự tìm về cái chết khi họ bắt đầu nhìn thấy cái vô vị trong đời sống như nhà văn Ernest Hemingway, Yasunari Kawabata và họa sĩ Vincent van Gogh, v.v… Chắc họ không muốn sống vì thấy mình không còn khả năng hưởng hết vẻ đẹp của “cái sống” nữa.
          Họ là một vài người trong số nhỏ trên mặt đất này sau khi chết để lại tên tuổi trên những trang sử, lưu lại hậu thế, còn phần đông nhân loại, sau khi chết một thời gian, không để lại một di tích nào Con cháu có thờ cúng được một hai thế hệ, sau đó tên tuổi mờ dần, mất hẳn theo ngày tháng, vì chính những kẻ thờ phụng đó lại tiếp theo nằm xuống cùng cát bụi.

          Ðời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích.(Thánh Vịnh)
          Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước.
          Chúng ta cứ thong thả sống từng ngày, khi nào chết thì chết, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, bông hoa nở rồi bông hoa tàn, thế thôi.
          Tại sao ta phải cay cú với cái chết? Hãy dùng trí tưởng tượng của mình, thử hình dung ra một thế giới không có cái chết.
          Chắc lúc đó chúng ta sẽ không còn không khí mà thở chứ đừng nghĩ đến có một phiến đất cho bàn chân đứng.

            Trần Mộng Tú

.


1 tháng 3, 2018

CON SỐ 3 -


       Trong mấy con số từ 1 đến 10 con số 3 là đặc biệt nhứt vì nó lúc nào cũng thấy có mặt trong cuộc sống hằng ngày  
       Trong mấy con số từ 1 đến 10 con số 3 là đặc biệt nhứt vì nó lúc nào cũng thấy có mặt trong cuộc sống hằng ngày . Đây ví dụ bà Hai cúng Phật : bàn thờ Phật được gọi là “ Ngôi tam bảo “ , trên bàn thờ có bộ ba “ lư hương và hai chân đèn “, có ba chung nước , bà Hai xá ba xá rồi lấy ba chung nước đem đi lau rồi cho nước mới vào mang lại đặt lên bàn Phật , thắp ba cây nhang chắp vào hai bàn tay xá ba lần mới cắm nhang vào lư hương , xong là xá ba xá mới gõ ba tiếng  chuông rồi quỳ xuống lạy ba lạy , đứng lên xá ba xá hướng về bốn hướng . Đó : chỉ việc cúng Phật mà đã có biết bao nhiêu lần ba !   
       Trong ngôn ngữ thông thường , để nói về một người không đứng đắn , người ta gọi người đó là “ thằng ba trợn , thằng ba xạo , thằng ba que xỏ lá , thằng ba gai , thằng ba búa … “ .
      Trường hợp hơi gấp  cần gặp nhau để “ nói ba điều bốn chuyện rồi đi ! “Lỡ gặp bữa cơm thì “ăn ba miếng rồi đi “ . Bữa nay ngày rằm mà không có cơm chay . Thôi thì “ và ba miếng cơm lạc trước khi ăn cũng được “.
      Thông thường , nhà xưa có nền hơi cao nên phải bước lên tam cấp để vào nhà ! Ngôi nhà có ba giang hai chái với hàng ba rộng. Trong bếp có ông Táo là ba cục đất hoặc ba viên gạch . Theo truyền thuyết đó là “ một bà và hai ông “. Họ như vậy mà vẫn chịu nổi sức nóng của lửa củi ! Hay quá !
       Đàn bà đi chợ, cho dù món hàng chỉ có đôi ba đồng , họ vẫn trả giá đôi ba lần . Để khỏi bị hố ! Cuộc sống của họ dính liền với “ ba cọc ba đồng “ đó mà !
       À ! Nhân nói về đàn bà mới nhớ ra theo truyền thống, họ phải chịu nép mình vào “ tam tùng tứ đức “ .  Kẹt lắm chớ không phải chơi đâu ! Trong lúc đàn ông thời xưa có “ năm thê bảy thiếp “ thì đàn bà thời nào cũng chỉ “ chính chuyên một chồng “!
       Trên đây là nói về dân dã . Thử nhìn qua cuộc sống của một ông vua coi ra sao bởi vì ổng là “đối lập “ với nhân dân !
       Đầu tiên , ổng đi đâu cũng có “ tiền hô hậu ủng “ , có tới “ ba đạo quân “ đi theo bảo vệ ổng ! Cho nên khi nghe trên sân khấu ông vua kêu lớn “ Tam quân “ là nghe dạ rân trên đó ! Oai như vậy !

       Khi ông vua giận kẻ “ phản động “ nào là ổng ra lịnh “ tru di tam tộc “ kẻ đó . Ghê chưa ! Bằng không thì ổng cho “ Tam ban triều điển “ để phạm nhân tự xử : đó là chén thuốc độc, sợi dây để thắt cổ và con dao nhọn để đâm vào bụng .
       Chỗ ở của ông vua không phải là loại vi-la mà là một “ tam cung lục viện “ , mỗi viện ổng cấp cho một cô gái đẹp . Mấy cô nầy có trách nhiệm “ phục vụ “ ổng ! Sướng vậy đó ! Và nơi nầy không ai được vô nên được gọi là  “ Tử cấm thành “ , trong đó có tất cả những gì để ông vua tiêu khiển , tránh cho ổng khỏi đi lan ban ra ngoài nguy hiểm !

        Nhắc đến chuyện vua chúa, không quên hồi thời đó thường hay đọc truyện tàu. Có truyện « Tam Quốc » đọc cũng mê ! Trong truyện Tàu có những nhân vật làm người đọc khó quên. Tỷ như  : ba người kết nghĩa đào viên ( Lưu, Quan, Trương ), tỷ  như Lưu Bị tam cố thảo lư, ba lần đến đứng trước cửa nhà Khổng Minh để cầu hiền, tỷ như ông Trình Giảo Kim nằm mơ thấy Tiên Ông dạy võ công với cái búa bửa củi. Đang học bổng ông ta giật mình thức dậy và chỉ nhớ có ba đường búa, tỷ như Quan Công Hầu hoá ngủ quan ( hai cộng ba ) trảm lục tướng ( ba lần hai )…vân vân và vân vân…
        Cha ! … Con số 3 nó hành tôi từ đầu câu chuyện làm tôi muốn … đo ván ! Thôi , ngừng đây nghen ! Bái bai !            
                                                                                  
        Tiểu Tử


.




bạn đã mơ gì ?

          Có một câu nói rất nổi tiếng rằng, nếu không dám mơ ước thì sẽ không bao giờ có một ước mơ thành hiện thực. Thực tế cuộc sống đã chỉ ra đúng như vậy.


          Những giấc mơ dù lớn hay nhỏ nhưng đã góp phần làm thay đổi thế giới này. 

          Nếu không có giấc mơ được bay lên bầu trời của Irca một con người huyền thoại, vì muốn bay lên bầu trời đã dùng sáp gắn lên mình đôi cánh. Khi gần đến mặt trời vì nóng quá sáp chảy ra làm Irca rơi xuống và hy sinh. Không có sự hy sinh ấy thì những thế hệ sau đã không bao giờ có máy bay,tàu vũ trụ để không những đưa con người bay vào bầu trời mà còn bay tới những vì sao, đến với nơi chị Hằng cư ngụ mà bọn trẻ con thường đọc trong truyện cổ tích. (Ngày 17/12/1903 anh em nhà Orvil và Wilbur Right đã thực hiện thành công chuyến bay bằng thiết bị nặng hơn không khí và có công suất riêng đầu tiên và thành công tại bắc bang Carolina). 

          Không có giấc mơ của Alexander Graham Bell thì hôm nay tôi và bạn đâu nghe thấy tiếng nói của nhau dù cách xa nửa vòng trái đất (Có nhiều tranh cãi về việc ai là người phát minh ra điện thoại, nhưng vì bằng sáng chế đầu tiên thuộc về ông nên tôi viết như vậy). 

          Không có giấc mơ về một chiếc đèn treo ngược của Thomas Edison thì hôm nay tôi và bạn vẫn phải dùng đèn dầu và nến để thắp sáng . 
          Không có giấc mơ có một cái xe tự chạy của người xưa  thì hôm nay chúng ta sẽ phát triển ngành nuôi ngựa thay bằng công nghiệp ô tô. 
          Không có những giấc mơ kiểu “điên rồ” như thế, thế giới ngày hôm nay hẳn vẫn ăn hang ở lỗ…
          Đó chỉ là một trong những mơ mà ở thời đại của họ người đời gọi là điên rồ, là dở hơi. Nhưng hơn ai hết những người điên rồ ấy vẫn dám ước mơ và nỗ lực hết mình để biến nó thành hiện thực để bây giờ người đời lại gọi họ là Vĩ nhân, là thiên tài.

          Vì thế không có lý do gì để tôi và bạn lại không có một ước mơ, một hoài bão cho mình cho cuộc đời này. Đừng ngần ngại khi phải nói ra ước mơ của mình, bởi như đã nói, nếu không dám ước mơ thì sao có một ước mơ thành hiện thực được! Nhưng nhiều người bỗng giật mình nhận ra rằng, mình chẳng có ước mơ gì hay có người nhận ra rằng chưa một lần được chạm tới giấc mơ! Vì sao ư? Vậy bạn đã ước mơ như thế nào? Hay đơn giản bạn ước mơ mình thật giàu?Ước mơ mình có một chiếc xe hơi, ước mơ mình thật giỏi, ước mơ mình thật nổi tiếng, ước mơ mình thật đẹp trai, xinh gái vv… 


          Bạn có thấy đó là những ước mơ,ước muốn rất chung chung không? Nó chẳng có một cái đích cụ thể nào để bạn đến cả. Bạn ước mình thật giàu? Thế nào là giàu?   
         Vậy thay bằng ước mơ mình thật giàu bạn phải biết ước mơ một con số cụ thể, bạn muốn có bao nhiêu tiền, bao nhiêu ngôi biệt thự loại nào, bao nhiêu siêu du thuyền loại triệu đô. Như thế bạn mới có đích mà tới chứ. 
          Tương tự, bạn muốn có một chiếc xe bạn phải ước muốn một cái xe ô tô thật cụ thể, nó là loại xe nhãn hiệu nào, công suất bao nhiêu, ngần nào tiền để mua được nó! Bạn ước mình thật giỏi, vậy khó lắm. Bạn phải có tiêu chí rõ ràng cho việc mà bạn gọi là giỏi ấy, như hoàn thành chương trình thạc sỹ hay tiến sỹ, có bao công trình khoa học…cụ thể nữa vào. 
          Bạn ước mơ mình nổi tiếng ư? Nổi tiếng cỡ nào? Bạn phải cụ thể nó ra. Bạn không thể đạt được ước mơ của mình nếu chỉ ước nó một cách chung chung đại khái. Bạn cũng đừng bao giờ mơ ước mình trở thành một người nổi tiếng nào đó. Ai đó chỉ là cái đích để bạn hướng đến chứ không phải là người mà bạn sẽ trở thành vì đó là điều không thể!

          Khi đọc đến đây, tôi không biết bạn mơ ước đến đâu, nhưng tôi mong là bạn đã có một ước mơ cho riêng mình. Dù đó là giấc mơ trưa,giấc mơ chiều hay là giấc mơ đêm đi chăng nữa cũng không quan trọng miễn sao đó là giấc mơ của chính bạn!
          Cũng đừng quên rằng, nếu đã dám ước mơ thì phải dám hành động, dám đương đầu với thử thách để biến giấc mơ ấy thành hiện thực. Bởi không có giấc mơ nào tự nhiên bước ra ngoài cuộc sống với bạn nếu chủ nhân của nó không nỗ lực hết mình để nó được ra đời. 
          Giấc mơ không kèm hành động nó sẽ mãi chỉ là giấc mơ. Nó sẽ tan biến khi bạn tỉnh giấc hay cùng lắm cũng chỉ đi vào những áng thơ, những bài văn… Giấc mơ của Thomas Edison nếu không kèm theo hàng ngàn lần thử với các loại dây đốt khác nhau thì nó cũng chỉ là ước mơ của một kẻ điên rồ.

             Nào, bạn đã mơ gì?


.




Hãy thực hiện những ước mơ

          Đã bao giờ, bạn ngồi nghĩ về những kế hoạch cuộc đời cho một năm mới? Bạn vẽ ra rất nhiều thứ dự định về sức khỏe, công việc, học tập, tình yêu và cả tỷ thứ linh tinh khác. Nhưng rồi bạn để nó ở đó, mãi ở trên giấy và trong ý nghĩ của bạn. Bạn nghĩ rằng, hôm nay mình không làm thì mai mình sẽ làm. Và cứ thế bạn chẳng bao giờ thực hiện những kế hoạch hoàn hảo đó.


          Đừng bao giờ tự huyễn hoặc bản thân mình bằng những kế hoạch mà mình không hề đụng tới nó. Hãy làm những thứ mà bản thân bạn có thể làm được, đừng vẽ ra một tương lai mà bạn không thể nào đủ can đảm để thực hiện nó. Tương lai không phải thứ dự định mà bạn đọc trong những cuốn sách hay khóa học kỹ năng. Tương lại là một thứ vô định, chỉ khi bạn hiểu được những nguyên tắc để bản thân định hình được tương lai thì bạn sẽ tự thấy cuộc sống vận hành theo những gì bạn nghĩ và bạn làm.

          Từng nghe một câu chuyện về một anh chàng, suốt ngày anh ấy cứ ngồi cầu nguyện được trúng vé số. Anh ta ngồi vẽ vời, tưởng tượng ra một đống những dự định sẽ làm sau khi trúng số độc đắc. Nhưng thật vô ích khi anh ta chẳng bao giờ chịu bỏ tiền ra mua vé số. Cũng giống như cuộc đời bạn vậy! Bạn cứ mãi vẽ ra những dự định, kế hoạch cho tương lai mà chẳng bao giờ chịu thực hiện. Để rồi cuộc đời bạn cũng giống như chàng trai mơ trúng số.

          Nếu bạn muốn có một sức khỏe tốt thì hãy bắt tay vào việc chạy bộ vào mỗi buổi sáng thức dậy, nếu bạn muốn có tiền thì hãy bắt tay vào những công việc làm thêm nhỏ nhỏ hay thực hiện những dự án kinh doanh với đám bạn thân. Cũng như bạn muốn có một tình yêu thì bạn hãy chịu chấp nhận cho những người dám bước vào cuộc đời bạn. Bạn mong muốn điều gì trong cuộc sống của bạn thì hãy làm điều đó ngay.

          Con người thường thích ngồi và mơ mộng về những viễn cảnh xa hoa nhưng không nhận ra rằng muốn đạt được nó phải đánh đổi bằng những hành động dù là nhỏ nhất. Những người thành công hiện tại đều là do họ có những dự định và gắn chặt bản thân với những dự định đó. Điều quan trọng là khả năng vượt qua những khó khăn trên con đường đã dự định. Đừng vì những khó khăn nhất thời mà từ bỏ đi những kế hoạch lớn đã lập ra. Hãy hành động mỗi ngày, mỗi giờ hay thậm chí mỗi phút.


          Năm mới rồi, cũng giống như một cuốn sách có 365 trang. Mỗi ngày hãy viết một trang sách cuộc đời thật hay. Hãy thực hiện những dự định từ những năm trước, hay là những điều bạn chưa từng làm, đặt chân tới những vùng đất chưa đặt chân tới. Hãy nấu những món bạn thích mà chưa có dịp trổ tài. Hãy thêm động lực cho những kế hoạch và thực hiện nó mỗi ngày. Đừng trông chờ điều kỳ diệu sẽ xảy ra trong cuộc sống của bạn mà chính những điều bạn làm sẽ là điều kỳ diệu.

          Tất nhiên sẽ có người tự hỏi rằng " Tác giả đi khuyên người khác thế tác giả đã làm được gì? đã thành công chưa?"
          Tôi xin trả lời rằng tôi đã thành công, đang thành công và sẽ thành công. Bởi vì đơn giản, thành công của tôi là chia sẻ, tạo giá trị cho mọi người và được người khác yêu mến. Tôi đã từng trải qua 9 công việc khác nhau và nhận ra rằng tiền bạc chưa chắc đã mang lại thành công. Nhiều khi thành công chỉ là bạn có những mối quan hệ tốt, sức khỏe tốt hay là một nụ cười của một người nào đó... Định nghĩa thành công của những người khác nhau là khác nhau. Thật là khập khiễng khi so sánh thành công của tôi và của bạn. Vì vậy dù ai có nói gì đi nữa thì bạn cũng hãy thành công theo cách của riêng mình. Đừng sống cuộc đời của kẻ khác và phải chết cái chết của chính mình.

          Hãy viết một câu chuyện, tập một nhạc cụ, làm một bộ phim ngắn hay thiết kế một cái gì đó… Hãy làm gì đó có giá trị thay vì cứ mãi đợi chờ người khác tạo giá trị cho bạn tận hưởng. Xã hội có quá nhiều người tiêu thụ sẽ thành một xã hội lười biếng, kém sáng tạo. Đừng trông chờ vào người khác làm cho bạn mà chính bạn sẽ là người tạo giá trị riêng cho bản thân mình và xã hội.
           “Làm gì thì làm ngay đi, nhiều khi để đó sẽ thành không bao giờ."
   
                              Nguyễn Quang Nam


.



Hãy sống và mang màu sắc của riêng mình

        

         Mọi loài hoa có thể có hương thơm hoặc không, nhưng màu sắc là thứ mà không loài nào có thể lẫn lộn với loài nào. Và cái đẹp của mỗi loài hoa chính là ở sự khác biệt đó. Hoa hồng được trồng trong vườn hay là đám cúc dại mọc ven đường đều mang vẻ đẹp kiêu hãnh của riêng mình. Cái đẹp mà khiến cho mọi sự so sánh đều trở nên khập khiễng…
         Mỗi người chúng ta đại diện cho một loài hoa, có thể chưa đủ rực rỡ cũng như chưa đủ nồng nàn nhưng chúng ta đặc biệt và là duy nhất. Huyền thoại sắc đẹp Marilyn Monroe từng nói : “Thà trở nên lố bịch còn hơn làm một kẻ tẻ nhạt”. Chúng ta có thể không cần trở nên lố bịch, hoặc cứ lố bịch đi nhưng hãy theo cách riêng của mình.

         Và đôi lần trong cuộc sống chúng ta ngước nhìn và mơ ước được giống ai đó.
         Những người đàn bà bỏ quên nhan sắc vào những ngày tháng của công việc và gia đình tiếc nuối thời son sắc rồi ao ước mình có được thân hình nóng bỏng với làn da trắng không tì vết của những hot girl. Đám đàn ông con trai thế nào chẳng có những kẻ vừa ghen tức vừa mơ ước mình có gương mặt điển trai của Kim Tan, tuổi trẻ của Justin Bieber, vẻ lãng tử của chàng cầu thủ sát gái Christiano Ronando…

         Đừng làm nhạt nhòa bản thân bằng cách trở thành một bản sao của kẻ khác. Hãy để những ước mơ đó dừng lại ở nơi làm động lực giúp chúng ta càng cố gắng hơn trên chặng đường hoàn thiện bản thân.


.