28 tháng 2, 2016
Danh Ngôn và Cuộc Sống 77
Nhãn:
Danh Ngôn và Cuộc Sống
Tin nhắn gửi nhầm
Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu
tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên
của cô: “Em nhớ anh!” Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với
nhau.
Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc,
trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian
dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.
Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn
ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi
đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể
thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích
lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.
Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện,
nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở
lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi
nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên
người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa
ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.
Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm
cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động…
Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một
cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc
nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: “Em đang ở đâu thế?” “Em đang
trên xe buýt”. “Bao giờ anh về đến nhà?” “10 phút nữa”.
Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè
đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để
thay thế bằng những tin nhắn mới.
Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người
cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn
đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung
nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống
của anh từ đấy.
Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu
anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng.
Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh
nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất…
Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường
về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô
dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?
Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: “Xe anh bị đâm trên đường.
Anh đang ở… Em đến ngay nhé!” Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ
trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía
cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất
cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.
Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên
cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch
lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ, đó chính là vợ anh.
Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu
tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho
vợ mình.
Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính
gọi anh. Giọng cô lạc đi: “Anh… Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?”
Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: “Không sao, anh
không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi”. Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô,
người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.
Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận
vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn
gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!
.
Người già
Hồi còn trẻ, bà lăn lộn khắp các chợ ở
vùng đất Nam Định, một tay nuôi năm người con để chồng yên tâm chiến đấu ngoài
mặt trận. Bà nổi tiếng cả vùng về sự sắc sảo thông minh và cả một chút tinh
nhanh của những người làm nghề buôn bán. Cơ đồ nhà chồng, một tay bà gây dựng.
Năm người con vắng cha mà không có ai phải thất học. Năm người là năm tấm bằng
Đại học – người con cả còn được đi nước ngoài du học nữa.
Mấy chục năm sau …
Ông mất, các con đón mẹ lên thành phố.
Mấy ngày đầu, chưa quen đồ dùng mới, bà làm hỏng hết cả. Hôm nay cũng thế, bà lại
làm cháy cái ấm điện mới.
Người
con cả gắt:
- Mẹ đúng là lẩm cẩm, chẳng làm được
việc gì ra hồn!
Bà sững người, ánh mắt vụt rơi vào
khoảng không xa vắng…
.
Mùa thi
Ngày tôi thi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây
số, chờ tôi ngoài trường thi cả buổi, cốt để hỏi:
- Con làm bài tốt không?
Sợ ba nhọc lòng, tôi nói:
- Ba chờ ngoài này, có khi con lại
lo, không làm bài được.
Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba,
hỏi chú Bảy còi:
- Ba con có đến không?
Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi
mét bảo:
- Ổng ở đằng kia, tao biểu đến, ổng
không chịu.
.
27 tháng 2, 2016
Danh Ngôn và Cuộc Sống 76
Nhãn:
Danh Ngôn và Cuộc Sống
Tâm hồn cao thượng
Đây là câu chuyện có thật do chính
người trong cuộc thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường
không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào.
Ông nói:
Nhà tôi ở một con phố giữa lòng thủ
đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười
ba tuổi ăn mặc tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao
diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.
Tôi mở ví tiền và chép miệng:
– Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.
– Thưa ông, không sao ạ. Ông cứ đưa
cho cháu một đồng tiền vàng. Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi,
rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa.
Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự:
– Thật chứ?
– Thưa ông, thật ạ. Cháu không phải
là một đứa dối trá. Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức
làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng.
Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười
lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa
giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ: “Cần
rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này!” Vài giờ sau tôi trở về nhà và
ngạc nhiên khi thấy một cậu bé đang đứng đó đợi tôi. Diện mạo cậu bé này rất giống
cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và
thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:
– Thưa ông, có phải ông vừa đưa cho
Rôbe một đồng tiền vàng không ạ?
Tôi khẽ gật đầu.
Cậu bé tiếp:
Thưa ông, đây là tiền lẻ hoàn lại… Rôbe
nhờ cháu… mang đến trả ông… Rôbe là anh cháu…chúng cháu mồ côi… Anh cháu không
thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe đâm… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống
nổi…
Em bé không nói được hết câu vì những
tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả người, tim se lại vì hối hận, hỏi dồn:
– Vậy bây giờ Rôbe ở đâu? Hãy đưa
tôi đến.
Sau khi dừng lại một chút trước chiếc
hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:
– Thưa ông, đây là nhà của chúng
cháu.
Trong một góc tối của căn hầm, cạnh
chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rôbe
nằm dài, bất động. Mặt cậu bé lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán
chảy xuống. Rôbe đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:
– Thưa ông, ông hãy lại gần đây.
Tôi quỳ xuống bên cậu bé, cầm lấy bàn
tay cậu bé, bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.
– Sáclây, em đưa tiền trả ông rồi chứ?
Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.
– …Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phải là đứa
dối trá mà.
Tôi cúi sát xuống người cậu bé, cầm lấy
bàn tay, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rôbe rằng:
“Cháu hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào,
tôi cũng sẽ nuôi nấng Sáclây cho cháu.” Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủi Rôbe,
để cái chết của cậu bé được thanh thản. Bàn tay khốn khổ của cậu bé nằm gọn
trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần… Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời
quá ngắn ngủi như vậy đấy.
Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng,
trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả
như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng
cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗi cực khổ nghèo khổ.
Sưu tầm
.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)














