18 tháng 5, 2015

MÁ CON NÓ



         Mười ba năm trước, ngày nó lấy được vợ, má mừng lắm. Nó còn biết má cứ nhìn chăm chăm con dâu má trong ngày cưới, dù trước ấy má đã gặp nhiều lần rồi.
          Thấy cô con dâu Bắc kỳ không sứt mẻ lại lễ phép, chẳng có vẻ gì nửa khùng nửa tửng mà còn chào hỏi nghe xôm hơn cả má, chắc má hài lòng lắm. Chắc má đã dành cho nó nhiều cái nhìn ngưỡng mộ mà nó không chính mắt thấy. Có khi nào nó nhìn thẳng má lâu đâu mà thấy. Đêm ấy vui, má hay có sẵn một nụ cười cho nó từ xa. Nó đứng chụp hình cưới cả buổi chiều với khách mà hễ thấy má nhìn nó cười vừa ý là cái mặt cười nó tự nhiên chìm lỉm. Mà hình như má không buồn. Má chỉ biết vui khi nhìn nó đang may mắn, còn cái mặt nó có tỏ ra vui hay không, không hề gì lắm.

          Má với nó thường như thế. Ít khi nào cùng cười. Mấy hôm trước cũng thế...
         Bữa nó đi siêu thị gặp má đứng lựa thịt gà đang hạ giá với một dì hàng xóm. Nó nói “Hello má!” thật lớn nhưng má đứng yên không nghe. Nó gọi tiếp “Hello dì!” thì dì quay lại cười chào nó. Nó bước tới bên hai người cười cười bẽn lẽn như bao nhiêu lần tình cờ gặp trước. Má nhìn vô giỏ nó thấy chỉ vỉ trứng, chắc má ngại. Ngại lúc này nó đang kẹt tiền, “Có cần gì thêm thì lấy đi con, chút sẵn má tính luôn cho”.
         Má mới thiệt là làm cho nó ngại trước mặt dì! Và tí tắc sau nó quẹo ngay ngõ khác. Hai người đàn bà còn đứng đó nói nói mãi. Tai nó nghe văng vẳng thứ giọng Nam rặt của dì, nói mà hay tự nhiên lên giọng như người ta vô sáu câu: “Hồi nãy nó có chào bà rồi mờ,… tại bà không có nghe... Tai tui nghe rõ mờ... Cái bà này... mệt quá bà ơi!... Có giọng má nó reo lên: “Dậy sao! dậy mà tui đâu có nghe, cứ tưởng là nó lơ chào tui chớ!”
         Nó đi một vòng nhanh, bỏ vỉ trứng lại, ra về tay không, không đợi chào họ. Lòng nó thấy buồn sao sao. Một thứ sao sao quá quen giữa nó với má... Rốt cuộc, bao nhiêu cái hiểu Đạo, cái học mới, cũng có giúp gì được cho nó. Chuyện gì cũ cũng còn nguyên như cũ, nó vẫn chưa làm được gì cho má vui hơn. Nhưng đừng ai khuyên nó nên biết thương má ra sao nhé, nó ghét nghe khuyên lắm...
         Chắc người ta tưởng người ta biết thương má người ta hơn nó biết thương má nó!

         Đoàn Khuê


.

17 tháng 5, 2015

Rùng mình khi nghĩ đến con dâu sắp cưới



          Tôi có 3 con trai. Hai con lớn đã lập gia đình, ở riêng, con út sống với vợ chồng tôi. 
          Đứa con này từ nhỏ đã ốm yếu, nên được cưng nhất nhà. Tôi chăm con rất kỹ, lớn lên cháu cũng khỏe mạnh, học giỏi nhưng về mặt tình cảm, con trai út của tôi không mạnh mẽ bằng các anh.
          Theo như chồng tôi nhận xét thì con út tôi thuộc tuýp người chung tình nhưng rất lụy tình, cháu yêu ai thì yêu chết sống và coi người yêu như thần tượng, đối với cháu, tình yêu là tất cả cuộc đời mình. 
          Cháu từng có mối tình đầu năm mười chín tuổi. Quen nhau được hai năm thì cô bạn gái lên xe hoa với một Việt kiều, cháu đau khổ đến mức suy sụp đòi tự tử khiến vợ chồng tôi quýnh quáng hoảng loạn. Ba mẹ và các anh phải luôn bên cạnh động viên an ủi một thời gian dài cháu mới nguôi ngoai.
          Vì lý do đó nên sau này cháu quen bạn gái bằng lứa tuổi, gia đình tôi ủng hộ theo ý cháu. Quen mới hơn 7 tháng thì cháu nằng nặc đòi kết hôn.
          Nghĩ con mới 23 tuổi, tôi không muốn cưới dâu sớm nhưng con trai tôi gần như ăn ngủ luôn ở nhà bạn gái, cháu còn dọa nếu như không cưới để cô ấy đi lấy chồng thì cháu bỏ nhà đi bụi luôn. Ông xã tôi thấy bạn gái của con vui tính, dễ thương nên giục tôi qua nhà gái nói chuyện.



          Sau đám hỏi một tuần, con dâu út thường xuyên qua lại nhà tôi hơn. Tôi hay nấu những món ngon vào cuối tuần khi hai con trai và con dâu về thăm nhà nên tôi điện thoại kêu dâu út ghé luôn cho đủ mặt.
          Đến lúc này tôi mới nhận ra vợ sắp cưới của con trai mình vừa lười biếng lại vừa ở dơ. Ai đời sắp về làm dâu mà mẹ chồng có tiệc gọi mời thì đợi đúng giờ ăn mới đến với bộ quần áo mặc ở nhà nhàu nhĩ. 
          Đã vậy nàng dâu này chỉ đứng xớ rớ nhìn hai chị dâu lớn tất bật phụ mẹ nấu nướng mà không hề động tay vào, dù chỉ là nhặt giúp cọng hành, mớ rau.
          Đến lúc dọn mâm, cô cũng không làm gì ngoài việc lên bàn ngồi chờ. Khi ăn, nàng dâu út không mở lời mời ba mẹ và các anh chị một câu nào mà chỉ chăm chăm gắp thức ăn vào chén mình, thiếu nước chấm hoặc cần thêm gì là cô ta thản nhiên sai con trai tôi đi lấy. 
          Nói thật là tôi không vừa ý cách ăn uống của nàng dâu này một chút nào. Cô ta gắp miếng cá rớt lên rớt xuống làm nước chấm văng ra bàn, cô không thấy ngượng lại cười hô hố nói là con cá này quậy quá chẳng chịu nằm yên.
          Ăn vừa xong thì nàng dâu sắp cưới vội vàng chạy vào phòng con trai út của tôi, không rửa tay, lau miệng gì cả...Hai chị dâu người lau bàn, quét dọn, người rửa chén...
          Tôi nhắc con trai út gọi vợ sắp cưới ra phụ việc thì cháu bảo: “Mẹ cần gì cứ để con làm!”. Khi các anh chị chuẩn bị ra về, tôi vào phòng con trai út định gọi dâu út ra chào thì phát hiện cháu đã nằm lăn ra ngủ trên nệm mà nơi khóe miệng còn dính chút thức ăn.

          Nghĩ đến lúc phải rước một cô gái như vậy về làm dâu nhà mình, tôi bất chợt rùng mình. Tôi cũng nhiều tuổi rồi, vợ chồng tôi định sống cùng vợ chồng con út. 
          Nhưng với một nàng dâu như vậy, tôi thấy được những tháng ngày không bình yên của tuổi già. Không biết mai này đau yếu, vợ chồng tôi sẽ cậy nhờ ai?

          Theo phunuonline.com.vn


.

16 tháng 5, 2015

Bài văn viết về sự thành công



          Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Đôi khi chúng ta mải mê đi tìm một điều gì vĩ đại, bỏ quên những gì xung quanh.

 
           Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng, đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
           Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
           Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ, cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
          Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
          Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
           Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.
           Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
           Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
           Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
           Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

          Nguồn: yan.vn


,

15 tháng 5, 2015

Câu chuyện trong bệnh viện và những bài học làm người



0 giờ
          Một người đàn ông đến cấp cứu vì đau quặn bụng. Khi mình đến khám, ông ta cứ luôn miệng nói : Tôi quen anh giám đốc A. Tôi có làm ăn với chị trưởng phòng B. Có lẽ do ông ta nghĩ rằng, khi nói ra những mối quan hệ ấy, mình sẽ làm việc chu đáo hơn. Mình đã đáp lời rằng :
          Anh có thể thôi nói tên và chức vụ của người khác. Anh hãy nói về chính anh đi, tên, chức vụ và bệnh của anh.
          Ông ta trố mắt ra nhìn mình, phải mất vài phút sau ông ta mới có thể bắt đầu khai bệnh.
          Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cũng hay như vậy, bạn nhỉ? Cứ vỗ ngực tự hào chứng tỏ với nhau rằng : tôi là con ông D, cháu bà C, tôi quen biết ông E và có mối quan hệ thân thiết với bà F, thay vì chúng ta nói về chính mình.
Nhưng một người trưởng thành thật sự lại là người luôn tự đứng vững trên đôi chân mình, can đảm chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình, không dựa vào ai cả, không đổ thừa ai cả.



0 giờ 30 phút
          Một người phụ nữ 70 tuổi, được đưa đến phòng cấp cứu trong tình trạng suy kiệt nặng, da xanh niêm nhạt, thở ngáp cá, toàn thân khai mùi phân dãi. Khi mình xử trí cấp cứu xong, mình hỏi hai người con gái ăn bận rất bảnh bao và thơm tho : Bệnh nhân bị bệnh gì trước đây, điều trị ở đâu, và diễn tiến nặng bao lâu rồi?
Mình đã ngỡ ngàng khi nhận được một câu trả lời : Bệnh tim mạch và u hạch gì đó không rõ, mẹ tôi đã khó thở cả tháng nay rồi, nhưng tôi nghĩ không sao nên không đưa đi khám bệnh.
          - Hai chị là con ruột?
          - Ừ con ruột.
          Mình im lặng thở dài khi kết quả xét nghiệm và MSCT trả về là bệnh Lymphoma ác tính di căn não, di căn phổi, đái tháo đường, suy thận... Làm sao mà cứu chữa? Mẹ thì chỉ có một trên đời.
          Tuần trước mình có đi dự đám tang của một bệnh nhân rất thân. Và đã chứng kiến những giọt nước mắt ăn năn của người con út.
          - Bác sĩ biết sao không, cả bốn tháng nay tôi chưa gặp mẹ, dù nhà tôi và nhà mẹ cách có vài bước chân. Ai ngờ trưa hôm thứ 7, nhận điện thoại báo mẹ đã mất rồi... Giá như tôi ...
          Thật, càng lớn tuổi, mình càng sợ trực cấp cứu. Không phải vì sức khoẻ vì chuyên môn hay vì áp lực phải tiếp xúc phơi nhiễm với những bệnh lây nhiễm hay vì có thể bị hành hung bất cứ lúc nào. Mà vì cứ phải chạm vào thật sâu bên sau mỗi con người dù mình không muốn...

1 giờ sáng
          Bệnh nhân nam 23 tuổi, cơ thể gầy teo, nấm trắng đầy miệng đến cấp cứu vì tiêu chảy. Khi mình giải thích tình hình bệnh và đề nghị nhập viện thì bệnh nhân không chịu vì không có tiền.
          - Em điện thoại kêu ba mẹ vào viện đi.
          - Ba mẹ em li dị hồi em còn nhỏ xíu. Em sống với bà, mà bà ở tuốt dưới Vĩnh Long, em nói thiệt, em bị nghiện ma tuý đá và bị nhiễm HIV.
          - Nhưng nếu em không nằm viện thì phải làm sao?
          - Em cũng không biết nữa.
          Nhìn cơ thể bệnh nhân chi chít những hình xăm, mái tóc nhuộm vàng khè ... sao mà khác quá với cách bệnh nhân trả lời.
          - Em chỉ nghĩ mình đau đến đây để bác sĩ cấp cứu...
          Mình lại thở dài, dù tiếng thở dài chẳng làm đêm ngắn lại. Phần lớn những người sa ngã và lầm lạc thường được lớn lên trong gia đình không có hạnh phúc, cha mẹ ly dị, hay nghiện rượu, cờ bạc và thuốc lá. Có bao giờ mỗi bước chân đi, mỗi quyết định trong cuộc đời, chúng ta đều cẩn trọng?
          Sanh con rất dễ, nhưng nuôi dưỡng con lại rất khó! Khó vô cùng.

2 giờ sáng
          Một thanh niên sỉn rượu đến để may những vết thương vùng mặt và lưng do bị chém. Khi điều dưỡng hỏi phần hành chánh, thì anh ta nạt nộ đập bàn : Sao không khâu liền đi, cứ hỏi mấy cái vớ vẩn làm gì?
          - Muốn khâu thì phải làm hồ sơ khai tên tuổi bị đánh ở đâu chứ, rồi còn phải kí tên yêu cầu khâu chứ.
          - Tao đ* khai. Bây giờ tao hỏi tụi mày có khâu không thì bảo? Tụi mày có tin tao chém tụi mày bây giờ không?
          Mấy anh bảo vệ nghe ồn ào, báo ngay cho công an. Và thanh niên sỉn rượu vừa thấy bóng công an lập tức bỏ chạy. Mới đó còn hùng hổ đòi đâm đòi chém ...
Thật, những người có xu hướng hung bạo và dễ kích động thường là những người sống trong sự sợ hãi và yếu đuối.
          Vì sao khi đi trên phố mấy thanh niên trẻ hay nẹt bô rồ ga? Vì sao giữa đám đông mấy người trung niên kia ăn bận diêm dúa trang điểm cầu kì?
Bởi vì trong sâu thẳm họ khát khao được chú ý, khát khao được công nhận... nhưng họ chẳng có gì đặc biệt, buộc họ phải hành động như thế. Họ lạc loài!

3 giờ sáng
          Một người đàn ông, 50 tuổi được đưa vào cấp cứu vì đau đớn vùng hạ sườn phải.
Ông ta la hét inh ỏi :
          - Bác sĩ đâu rồi?
Tụi bây chết hết rồi hả? Tao vào bệnh viện cả tiếng rồi mà chẳng thấy tụi bây đâu...
          - Bác sĩ đây, anh mới vào mà, y tá còn chưa kịp lấy dấu hiệu sinh tồn...
          Người nhà vội nói bệnh nhân và quay qua nói với mình : Bác sĩ thông cảm, tại ảnh bệnh ung thư đường mật di căn gan, di căn hạch giai đoạn cuối rồi nên đau đớn và hay la hết. Bệnh Viện C đã cho về, khuyên gia đình, bệnh nhân muốn ăn gì thì cứ cho...
          Đêm dường như sâu hơn với tiếng thở dài.
          Nỗi đau niềm thống khổ là có thật, luôn hiện diện bên trong mỗi con người. Ai cũng đau cũng khổ, có người nhờ nỗi đau mà vượt lên được chính mình, tìm ra được con đường giải thoát và an lạc, nhưng cũng có người bị chết chìm trong đó.
          Lẽ thường, khi người ta gần đến bên kia con dốc cuộc đời, cận kề cái chết, người ta sẽ buông bỏ hết những sân si, người ta sẽ chấp nhận và mỉm cười... Đằng này

4 giờ sáng
          Một người phụ nữ đến cấp cứu vì đau đầu ngủ không được. Trong khi mình đang viết bệnh án thì nghe bà ta kêu lên : Chú bác sĩ và cô y tá kia, mau trả điện thoại lại cho tôi.
          - Bà coi lại cẩn thận đi, tụi con đâu có lấy điện thoại của bà.
          - Cô nói gì? Chỉ có cô và chú bác sĩ kia lại gần tôi... Không cô thì chú kia lấy. Báo bảo vệ hay công an ngay đi.
          Bệnh nhân ngồi bật dậy, khác với lúc mới vào nhăn nhó khó chịu mệt mỏi.
          - Ôi mẹ ơi, mẹ nói cái gì kì lạ vậy? Con giữ điện thoại của mẹ đây. Tại con đi đóng tiền tạm ứng nhập viện nên mẹ không biết.
          - Vậy hả? Tao tưởng hai đứa này nó ăn cắp.
          Bé Khánh vừa định lên tiếng, mình vội ngăn lại và thì thầm : Thôi bỏ đi em.
          Mình nhớ một câu chuyện trong Phúc Âm, có người đến hỏi : Nếu ai đó tát vào má con thì sao? Chúa Giêsu đã trả lời : Con hãy đưa luôn má còn lại cho người ta tát. Và nếu có ai xin con cái áo khoác bên ngoài, con cũng hãy cởi luôn cái áo khoác bên trong mà cho.
          Thường chúng ta chỉ đến với Thượng Đế khi bị đau khổ, mất mát, muốn mà chưa được...
          Và khi chúng ta bị ức hiếp bị bắt nạt, chúng ta mong là luật công bằng, luật nhân quả được thực thi.
          Nhưng Thượng Đế luôn im lặng. Ngài dạy : Hãy tha thứ, hãy cho đi nhiều hơn.
Bởi chỉ những người yếu đuối, thiếu thốn, bị bỏ rơi ... mới dùng đến bạo lực và đi xin.
Ngài Đạt Lai Lạt Ma từng nói : Cây lúa nào hạt non hạt lép thì nó đứng thẳng vươn cao. Còn những cây lúa nặng trĩu hạt luôn oằn mình xuống dưới thấp.
          Cái Tôi của ai nhỏ bé thì tâm lượng người đó mênh mông!

          - Vô Thường -


.