20 tháng 10, 2014

Câu chuyện cảm động về con rái cá


“…Từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được…”

Có một vị hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá.

          Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được một con rái cá.
Sau khi đã lột bộ da quý của nó, ông đặt con rái cá còn sống lên một bãi cỏ.Buổi tối, ông quay về chỗ cũ, nhưng lại kiếm không được con rái cá.

          Ông quan sát thật kĩ, phát hiện trong đám cỏ có dính một chút máu, vết máu dẫn đến một cái hang nhỏ gần đó.

          Khi đến gần hang, ông ngỡ ngàng giật mình : Thì ra con rái cá chịu nỗi đau hành xác mất da, chạy về hang của mình.Tại sao lại phải làm như thế?

          Khi ông ta lôi con rái cá đã tắt thở ra, mới phát hiện hai con rái cá con vẫn còn chưa mở mắt, chúng đang ngặm chặt xác chết khô của vú mẹ. Nhìn cảnh tượng ấy, ông bàng hoàng và chợt ngộ ra, từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được. Trước lúc chết vẫn còn nghĩ đến cho con thơ bú sữa, vì sợ con mình đói.

          Nghĩ tới đó, nước mắt ông rơi, cảm thấy tội lỗi, xấu hổ cho hành động của mình.
Sau cùng, ông rửa tay hoàn thiện, quyết tâm xuất gia để chuộc lại những lỗi lầm của mình.


19 tháng 10, 2014

Lỗi & Phải.


          Không phải lỗi tại tôi. Đây là chuyện có thật, xảy ra tại tiểu bang New Jersey, Hoa Kỳ. Tại một nhà thương nọ, các bác sĩ đã giải phẫu một người đàn ông bị bệnh mập phì, gắn vào một cái vòng thắt bao tử để giúp ông bớt ăn nhiều.
          Sau cuộc giải phẫu vài ngày và bắt đầu lại sức, ông đứng dậy đi lang thang trong hành lang của nhà thương để tìm nhà bếp. Khi thấy được nhà bếp thì ông đi thẳng tới cái tủ lạnh to tướng, mở ra và ăn ngấu nghiến tất cả đồ ăn để trong đó.  Vì ăn quá mức nên cái vòng thắt bao tử của ông téc ra, làm chảy máu nội thương.  Thế là bác sĩ phải mổ lại lần thứ nhì cứu ông thoát chết. Nhưng ai ngờ sau đó ông quay ngược lại kiện nhà thương và bác sĩ. Ông nói
:"Tôi bị mổ lần thứ nhì không phải lỗi tại tôi mà là lỗi của nhà thương và bác sĩ đã không biết khóa cái tủ lạnh lại".

          Khi nghe câu chuyện trên chắc bạn sẽ tức cười vì quá vô lý. Người đàn ông mập phì kia đã không biết lỗi mình tham ăn thì chớ, nay lại quay sang đổ lỗi cho người khác. Nhưng nếu nhìn kỹ một chút thì đa số chúng ta cũng thường mắc phải lỗi tương tự. Mỗi khi gặp đau khổ, phải chăng chúng ta hay nói:" Tôi buồn là vì ông A mắng chửi tôi; hoặc tôi khổ là tại bà B giựt tài sản của tôi v.v..."?
          Ông A có mắng chửi tôi hay không, đó là vấn đề của ông A, vì tôi không thể làm chủ ý nghĩ và lời nói của ông ấy. Nhưng tôi có buồn giận hay không, đó là vấn đề của tôi, vì tôi có thể làm chủ tâm ý và tình cảm của mình. Nếu tôi buồn vì bị ông A mắng chửi, đó tức là tôi đã vô tình cho phép ông ấy điều khiển tình cảm của tôi. Nói cách khác, tôi là một người nộm để cho người khác giựt dây. Khi bị người mắng thì tôi buồn, được người khen thì tôi vui. Như vậy sự vui, buồn của tôi hoàn toàn tùy thuộc vào kẻ khác. 
          Nếu bà B giựt tài sản của tôi một cách bất lương thì điều mà tôi có thể làm là nhờ luật pháp can thiệp, và không cần phải "buồn khổ". "Buồn khổ" là một cảm xúc thừa và vô ích (hay vô minh). Nếu tôi buồn khổ, tức là tôi đã dại dột cho phép bà B hại tôi tới hai lần, một lần về tài sản, và một lần về tinh thần.
          Tóm lại, người khác có thể làm bất cứ chuyện gì đối với ta, đó là việc của họ, vì họ đang tạo nghiệp. Chuyện quan trọng là phản ứng của ta đối với hành động của họ. Điều này hoàn toàn tùy thuộc vào ta, và ta là người chịu trách nhiệm về ý nghĩ, tình cảm của mình. Đừng đổ lỗi cho kẻ khác.
Nhìn lỗi người
          Có một nhóm thuyền chài gồm năm sáu chiếc cùng ra khơi đánh cá. Chẳng may xế chiều, mây đen ở đâu bất ngờ kéo đến che phủ bầu trời, bão tố, sấm sét nổi lên ầm ầm, các thuyền đều chao đảo, và rồi có thuyền bị gẫy buồm, có thuyền bị thủng lỗ, có thuyền bị gẫy bánh lái, v.v... không có thuyền nào còn nguyên vẹn. Trên mỗi thuyền, ai nấy đều hoảng hốt lo cứu chữa thuyền của mình. 
          Duy có một thuyền cũng bị gẫy buồm, thủng lỗ, nước tràn vào sắp chìm mà anh chủ tàu không để ý lấp lỗ, tát nước mà cứ đứng trên khoang tàu nhìn sang thuyền kẻ khác la ó, chỉ trỏ bảo họ phải làm thế này thế nọ. Vì mải say mê chỉ bảo người khác mà không lo cứu thuyền mình nên thuyền của anh chìm trước tiên. 

          Tất cả chúng ta đều là những người đang lênh đênh trên biển khổ sinh tử luân hồi, bị gió nghiệp thổi, bị bão phiền não làm thất điên bát đảo. Người nào ý thức được sự nguy hiểm thì lo tu hành, tu tâm sửa tánh của mình để chuyển nghiệp và phiền não. 
           Nhưng cũng có người thay vì lo tu tâm sửa tánh của mình thì lại đi tu sửa người khác, thích để ý bắt lỗi, dòm ngó kẻ khác, chẳng khác gì anh chủ tàu chết chìm trên.

.
 

Anh xin đưa em đi đến cuối cuộc đời

                
Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi.
Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

               1. Cảnh nghèo
          Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

          Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

          Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi.

          Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.

          Vì thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha,
còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà".

          Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!".

          Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị.
Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!

          Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài.
Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.

          Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.


               2. Cười xót xa
          Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng.
Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái.

          Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm
chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

          Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

          Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v...

          Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình:
 "Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?".

          Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to:
"Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường..."

          Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:

"Chị ơi, em yêu chị!".

          Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

            3. An ủi nhỏ nhoi
          Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia  sản tích cóp khổ sở lâu nay.

          Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

          Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua.
Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

          Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi.
          Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:
"Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành".

          Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.

          Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh?

          Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học.
Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.

          Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường.

          Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.

          Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!".

          Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

                    4. Kiếp này
          Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.

          Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc.
Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa.
Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

Lúc đó chị đã 29 tuổi.

          Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát ly đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa.

          Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!

          Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.

          Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

          Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về.Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu ,biết.

          Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.

          Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu.Chị không dám ngờ anh đã nói với chị:  "Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!".

          Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?

          Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

            5. Xin lỗi
          Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng.Họ có với nhau một con trai một con gái.

          Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình.Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng.
           Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà.
Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:

"Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?".

          Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị.
Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi.
 Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:

"Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi".

Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

     6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa
             Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

          Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

          Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:

          "Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy".

            Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.

.
                                                                                     .

18 tháng 10, 2014

Một chuyện cảm động ...

Chỉ bao giờ mình mất một cái gì thì mới cảm nhận được sự mất mát đó.

          Chưa khi nào anh yêu chị, nhưng vẫn sống cùng chị đến cuối đời. Từ lúc còn trẻ, anh đã sớm thành danh trong giới văn nghệ sĩ. Cha mẹ anh dường như biết được rằng người nghệ sĩ tâm hồn phóng khoáng nên họ đã cưới chị cho anh rất sớm. Chị không đẹp, chữ nghĩa cũng không nhiều, tính tình lặng lẽ, cam chịu. Sống với chị, nhiều lúc anh chán nản, nhưng ngại vì dư luận chê cười, anh không nỡ hắt hủi chị mà lén lút ngoại tình. 

          Những nụ hồng hàm tiếu, lời nói dịu dàng, vòng tay ấm áp anh không dành cho chị mà nó trôi theo năm tháng lơi lỏng của anh.

          Anh làm gì bên ngoài chị biết rõ cả, biết rồi để đấy, chỉ mỗi ngày qua chị thầm lặng, ít lời hơn, nhẫn nại thu vén việc nhà, chăm lo bố mẹ thay anh. Cuộc sống cứ trôi, chị vẫn lặng lẽ, người ngoài trông vào ai cũng khen vợ chồng chị hạnh phúc.

          Thế rồi, không biết vì lý do gì mà anh không thể sáng tác được nữa. Những buổi nhậu nhẹt thưa dần. Anh thấy mình vô dụng giữa đất này. Thế là anh quyết định đưa cả nhà đến một nông trường xa xôi. Rồi anh đổ bệnh, những cơn đau lưng vật vã vắt kiệt của anh từng giọt mồ hôi và sức lực. Chị vẫn bên anh sớm tối chịu đựng để kéo dài sự sống cho anh. Mỗi bận trở về nhà, anh nằm vật ra giường tưởng như không thể nhấc nổi mình dậy nữa, chị còn ở trong bếp đang đỏ lửa bận rộn.

          Chưa bao giờ chị hưởng trọn vẹn tình yêu chồng vợ với anh, nhưng anh lại mang đến cho chị bao lo buồn. Anh vẫn không hề yêu chị, đôi khi ít nhiều vẫn cố tình gây sự làm chị đau lòng thêm. Nông trường ở gần hồ, thỉnh thoảng các gia đình được phần cá tươi để cải thiện, hoạ hoằn lắm anh mới gắp vào bát của chị một đũa.

          Chị gắp trở lại nói : " Em không ăn cá ". Lúc đầu anh ngỡ chị nhường chồng con nhưng sau này mới biết chị không hề biết ăn cá.

          Thời gian trôi nhanh như người ta lật từng trang tiểu thuyết. Cuộc sống dễ chịu thêm một chút, anh dần bình phục và trở về trên chiếc bàn viết nhưng vẫn không thể như thời hoàng kim đã qua. Có điều kiện chăm lo bồi dưỡng, mỗi bữa cơm hôm nào cũng có một món cá, chị chỉ gắp vài cọng rau, tuyệt nhiên không bao giờ đụng đũa. 



          Chị vẫn không đẹp nhưng già một chút, trông có vẻ đằm thắm hơn. Anh thói nào vẫn tật ấy, trong giấc mơ lại có những bóng hồng.

          Cha mẹ anh bảo, tính nó vậy con đừng có chấp, chị cũng giả mù, giả câm. Cuộc sống lặp lại như xưa - buồn tẻ, cam chịu. Con gái họ đã thành một thiếu nữ, bữa nó đi lấy chồng, họ hàng chúc mừng anh chị :" Từ nay đến già, cô chú yên tâm mà hưởng hạnh phúc nhàn hạ ". Nửa tháng sau ngày cưới con, chị đổ bệnh, bị ung thư gan. . .

          Mười mấy năm có gia đình nhưng anh xa lạ với tất cả. Anh không biết chỗ nào là công tắc bóng đèn. Đồ dùng nhà bếp đấy, anh không dùng nổi thứ gì. Mất chị, anh ngơ ngác như trẻ lên ba. Từ trước đến nay, anh vẫn cho rằng mình là bầu trời của vợ. Bây giờ hoá ra lại chính là cô ấy. Đôi vai gầy mảnh mai cam chịu, khoan dung tất cả những trò hư đốn của một con ngựa bất kham. Chị cần được tẩm bổ, không ăn đồ béo, bác sĩ dặn chị ăn nhiều cá. Anh xuống bếp, vất vả lắm mới làm chín con cá, bưng lên, chị nhất định lắc đầu : " Em không ăn ".

          Mọi người khuyên giải đến lúc anh phát cáu, chị mới miễn cưỡng nhắm mắt nhắm mũi uống một bát canh. Vừa nuốt khỏi cổ thì lên cơn đau bụng quằn quại, bò lê bò càng vật vã nôn thốc nôn tháo rồi lại lắc đầu liên tục kêu : " Đắng quá. . . đắng quá. . . "

          Từ sau hôm ấy, chị như người mất trí, suốt ngày lảm nhảm hai từ : " Đắng quá... đắng quá... "

          Một tháng sau, chị qua đời. Trong khi lượm lại di vật của chị, anh bất ngờ phát hiện ra rằng chị có thói quen ghi nhật ký, trong đó ghi rõ những lần anh lén lút trốn chị đi gặp tình nhân.

          Chị đã từng theo anh đến tận chân nhà tình nhân nhưng chị lại không đủ dũng khí xô cửa xông vào như bao người vợ vẫn làm, chị chỉ đứng chôn chân dưới lầu. Nép vào căn bếp công cộng tối om, ở đó chị nhìn rõ một con cá ai nuôi trong bình, đã bị cạn nước mà chết, miệng cá há ra tội nghiệp như đang cầu khẩn : " Cho tôi thở đi ! Cho tôi thở đi ! "

          Chị viết : " Anh chính là không khí của em, nhưng anh đã không cho em được thở, em nghĩ, mình cũng sẽ có số phận như con cá kia ".

          Anh đốt hết mọi thứ của chị, cả cuốn nhật ký, hình như anh mong manh nghĩ rằng ở nơi xa ấy chị sẽ nhận lại nỗi bi thương, đau khổ, oán giận chất chồng. Anh nhìn như chết vào làn khói bốc lên, rồi bất giác đưa hai tay bịt chặt lấy mặt, anh khóc không thành tiếng, lần đầu tiên anh khóc vì chị.

          40 năm nay, anh là sinh mệnh tồn tại lúc mờ lúc tỏ bên chị. Trước mắt anh hiện lên hình ảnh cái bàn viết, chiếc mâm. . . Nhưng anh đã quên rằng, người đàn bà dù có xấu xí thế nào chăng nữa cũng lấp lánh một tâm hồn nhân hậu đáng quý, một linh hồn không dễ chịu tổn thương.

          Chị sống trong sự thờ ơ lãnh đạm của anh, sống như con cá sống trên cạn, chết dần chết mòn. Anh là hơi thở của chị ư ? Tại sao anh không truyền cho chị để chị mãi mãi phải xa anh. Khi chỉ còn lại một mình, anh mới nhận rõ một điều, thì ra, chị mới là hơi thở cho anh, của anh.

          Chỉ có điều, tình yêu của anh đã đến muộn, cuộc sống từ nay về sau của anh, liệu có như con cá trong bình ?

                                                                                               Lão Phu Tử


 

Ba câu chuyện tình yêu ốc sên

       
          Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, đôi khi phải dừng lại để biết mình đã đi được bao xa; đôi khi phải trải qua đau khổ để biết mình đang hạnh phúc... 


 Câu chuyện thứ nhất

          Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.

          Ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi, nó đi mà không hề dừng lại, đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường. Cho đến khi nó không thể đi được nữa. Và nó đã chết bên một hòn đá nhỏ.

          Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

          Con ốc sên thứ nhất tượng trưng cho một tình yêu nguyên vẹn, sự thủy chung, sự hy sinh, quá hiếm hoi! Còn con ốc sên thứ hai chỉ là thứ tình yêu quá đỗi tầm thường, nhan nhản trong cuộc sống.

          Nhưng liệu trong chúng ta, có ai dám hay đủ can đảm yêu theo kiểu con ốc sên thứ nhất? Tôi dám chắc rằng, hầu hết mọi người đều từ chối yêu theo cái kiểu mà chúng ta vẫn gọi là thủy chung, hy sinh (như đã nói ở trên), mà sẽ lựa chọn theo cách của con ốc sên thứ hai.

                                                                      Câu chuyện thứ hai

         Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.

          Con ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi, nó đi mà k hề dừng lại, đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường. Cho đến khi, nó không thể đi được nữa. Và nó đã chết bên một hòn đá nhỏ.

          Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó. Cho đến một ngày, con ốc sên thứ hai nhận ra rằng người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất! Nó vội vàng bỏ đi, đi về hướng Tây. Nó đi mãi, đi mãi, đi lâu lắm ý... Rồi nó cũng tìm thấy xác con ốc sên thứ nhất bên cạnh một hòn đá nhỏ. Nó đã bỏ cả cuộc đời còn lại của mình để đi tìm tình yêu đích thực. Bây giờ thì nó đã tìm thấy, và cũng là lúc nó già lắm lắm rồi...

          Bất kỳ ai đi qua cũng có thể nhìn thấy một con ốc sên mỉm cười hạnh phúc nằm chết bên xác một con ốc sên đã chết từ rất lâu.

          Thế đấy! Hạnh phúc không chỉ là biết từ bỏ, mà còn là biết tìm lại. Hạnh phúc không chỉ là biết ra đi, mà còn là biết dừng lại. Con ốc sên thứ hai thật dũng cảm khi nó dám từ bỏ lần thứ hai, và nó còn dũng cảm hơn, khi dám đi tìm lại tình yêu của mình. Nhưng trong tình yêu, sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc không có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc.


                                                       Câu chuyện thứ ba
                                 


          Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.

          Con ốc sên thứ nhất bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Song nó dừng lại không phải để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp không phải bằng cách yêu một con ốc sên khác, chỉ đơn giản là để ăn lá cây và uống những giọt sương mà thôi.

Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

          Cho đến một ngày, con ốc sên thứ hai nhận ra rằng, người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất. Nó vội vàng bỏ đi, đi về hướng Tây. Nó đi mãi, đi mãi, đi lâu lắm ý... Rồi nó cũng tìm thấy con ốc sên thứ nhất đang hom hem ăn lá non bên một hòn đá nhỏ. Trông con ốc sên thứ hai bây giờ cũng lọm khọm lắm rồi. Chúng cười với nhau bằng cái miệng móm mém. Dành cả cuộc đời còn lại để tìm thấy tình yêu đích thực, giờ thì chúng chỉ còn rất ít thời gian để có thể ở bên nhau trước khi kết thúc vòng đời của ốc sên. Chúng đã rất hạnh phúc! Thực sự hạnh phúc.

***

          Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, đôi khi phải dừng lại để biết mình đã đi được bao xa; đôi khi phải trải qua đau khổ để biết mình đang hạnh phúc; đôi khi phải xa nhau mới biết yêu nhau đến nhường nào; và đôi khi phải biết từ bỏ để tìm lại.

          Như đã nói ở câu chuyện thứ hai: "sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc không có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc!". Chỉ là "thường" thôi! Nếu ai cũng nghĩ như vậy và không đủ can đảm tìm lại hạnh phúc cho mình như con ốc sên thứ hai ở trong câu chuyện cuối cùng này, thì liệu tình yêu còn có ý nghĩa nữa không?

          Đôi lúc tự hỏi bản thân, liệu tình yêu của mình sẽ là câu chuyện ốc sên thứ mấy? Hay sẽ có thêm câu chuyện ốc sên thứ tư: Có hai con ốc sên yêu nhau, và sống hạnh phúc bên nhau trọn đời, mà chẳng xất hiện một con ốc sên thứ ba nào cả! Sẽ không có TỪ BỎ, RA ĐI hay NUỐI TIẾC...

          Có lẽ trong tình yêu, không có gì là đúng hay sai cả! Nếu bạn cho là đúng, thì chắc chắn là nó đúng, còn nếu bạn cho rằng nó sai, thì nó buộc phải sai!

 .
 

Triết lý sống đáng suy ngẫm từ những loài cây kiên cường.

         Những bức hình này chứng minh rằng thiên nhiên sẽ không chịu bất cứ trở ngại nào để sinh tồn. Nó dạy cho con người rất nhiều bài học về cuộc sống, về sự vươn lên trong nghịch cảnh khó khăn.

Sự vươn lên trong nghịch cảnh của cái cây này khiến cho con người phải suy ngẫm về cách sống và cách chúng ta tồn tại trên thế giới này.

          Giữa cánh đồng khô khan, nứt nẻ, hoa cỏ vẫn sinh sôi nảy nở. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, vì thế dù có khó khăn, gian nan hay thử thách, cũng phải học cách tự đứng dậy và vượt qua.

         Đừng ao ước một cuộc đời không có rắc rối, vì như thế bạn đang sống một cuộc sống vô cùng nhàm chán, không có ý chí, mục tiêu. 

          Loài cây mỏng manh nhưng có sức sống mãnh liệt, không khuất phục bê tông cốt ... tre. Hãy nhớ rằng mọi thứ tiêu cực, áp lực và thử thách chính là cơ hội để bạn vươn lên và chứng tỏ mình với xã hội

 Hãy chứng tỏ với thế giới rằng khi cuộc đời cho bạn cả trăm lý do để khóc, hãy cho đời thấy bạn có cả ngàn lý do để cười. 


         Những cây dương xỉ vẫn kiên trì bám trụ trên tường gạch. Vì thế, hạnh phúc và thành công không phải là không có rắc rối mà là bạn có khả năng đối phó với chúng hay không?

Thành công và hạnh phúc nằm trong tay bạn. Quyết tâm hạnh phúc, và niềm vui sẽ đi cùng bạn để hình thành đạo quân bất khả chiến bại chống lại nghịch cảnh

Mặt đất cũng phải chịu thua trước sức sống và sự vươn lên mãnh liệt của loài cây này. Con người hãy chiêm nghiệm một chân lý, đừng vì một chút khó khăn mà gục ngã và bỏ cuộc. Hãy chấp nhận thất bại và tìm cách vượt qua thất bại đó.

Bức ảnh về sự sống nảy sinh từ cái chết. Dù còn một chút hi vọng ,cây cũng vươn lên bám trụ để xanh tươi.

         Dù bị bóp nghẹt, cây vẫn cho ra trái thơm ngon. Vì thế sống không chỉ ích kỷ nghĩ cho bản thân, mà phải sống vì mọi người, vì cuộc đời.

Hãy coi nghịch cảnh là châu báu, khi bạn biết tận dụng  kho báu đó một cách hiệu quả, bạn sẽ thành công.
 Giữa nơi tưởng chừng không có chỗ cho thiên nhiên phát triển thì vẫn cây hoa này vẫn vươn lên và tỏa tán lá xanh mướt

 Cây mọc giữa đường bê tông cốt ... tre, không khuất phục khó khăn thử thách. Vì thế con người khi gặp khó khăn hãy cố gắng vượt qua, "thất bại là mẹ thành công" !

 Giữa đống phế thải, cây cối vẫn phát triển khỏe mạnh, tỏa lá xum xuê. Người khôn ngoan là người biết tìm ra ánh sáng ở cuối đường hầm, biết tìm cách khuất phục thử thách, coi khó khăn là động lực để phát triển và phấn đấu


Cái cây không có đất để phát triển, để lấy chất dinh dưỡng, nhưng bộ rễ vẫn cố tản ra xung quanh vây kín sàn xi măng. Trong cuộc sống cũng vậy, người thắng cuộc là người không sợ hãi trước khó khăn, không nản lòng trước rắc rối.

                                                                     Thùy Dung ( Depplus.vn/MASK)

.