6 tháng 10, 2015

Giàu & Nghèo



          Có một người nghèo luôn than trách về số phận hẩm hiu của mình. Anh ta thường xuyên thắc mắc vì sao mình vất vả lắm mới có manh áo để mặc, miếng cơm để ăn. Những lúc thiên thời không thuận lợi thì lại đói rách. Trong khi đó có những người vẫn ăn sung mặc sướng chả phải lo nghĩ gì. Người này đã thỉnh cầu Phật tới giúp để giải đáp nỗi oan khuất của mình. Trước mặt Phật, người nghèo khóc lóc kể về những cơ cực hàng ngày, làm việc mệt tưởng chết nhưng vẫn chỉ đủ ăn từng bữa mà không có của để dành.
          Sau một hồi kể lể, người nghèo mới bình luận: “Con thấy đời thật bất công, tại sao lại có những kẻ giàu sang ung dung hưởng thụ còn người nghèo như chúng con đây làm việc cật lực quanh năm suốt tháng vẫn không thể được như họ?”
Phật mỉm cười và hỏi: “Vậy theo con như thế nào mới là công bằng?”
          Người nghèo nhanh chóng đáp: “Dạ, con muốn Ngài để người nghèo và người giàu cùng có xuất phát điểm như nhau để xem họ sống ra sao. Nếu sau một thời gian người giàu vẫn giàu thì con sẽ không còn gì để phàn nàn nữa ạ”.
          Phật gật đầu rồi nói: “Được rồi!” và Phật biến thành một người cùng xuất phát điểm như người nghèo.

 
           Mỗi người tới một ngọn núi để tìm kế sinh nhai. Núi có mỏ than nên hàng ngày hai người đó có thể khai thác than đem ra chợ bán đổi lấy tiền. Sau một tháng sẽ xem kết quả ra sao.
          Hai người cùng nhau đào than. Người nghèo rất chăm chỉ làm việc và chẳng mấy chốc đào được một xe than đầy, chở ra chợ bán lấy tiền. Anh lấy số tiền đó mua hết đồ ăn ngon mang về cho vợ và con cùng hưởng.
          Người còn lại không làm tích cực được như vậy, đào một lát đã thấy mệt và toát hết mồ hôi. Đến chiều muộn mới đào xong được gần đầy xe than, cũng đem ra chợ bán lấy tiền. Tuy nhiên anh chỉ mua một ít bánh mỳ thô, số còn lại để dành.
          Sang ngày hôm sau người nghèo lại cật lực đào xới than, còn người kia ra chợ. Một lát sau anh trở về với hai người đàn ông rất khỏe mạnh và không có việc gì làm để kiếm tiền. Hai người kia tới mỏ than, không ai bảo ai cật lực đào bới, người đàn ông chỉ đứng và chỉ đạo họ làm việc.
          Chỉ trong buổi sáng, người đàn ông đã có hai xe than đầy. Anh lại mang ra chợ bán đổi lấy tiền và thuê thêm nhân công. Cứ thế số than anh khai thác ngày một nhiều, trừ đi tiền trả cho người làm thuê cũng còn kha khá.
          Một tháng trôi đi nhanh chóng và người nghèo vẫn vậy, hàng ngày mua được đồ ăn ngon, rượu ngọt nhưng không dành dụm được gì. Ngược lại người kia đã trở nên giàu có, sở hữu trong tay một đội quân khỏe mạnh để hàng ngày khai thác rất nhiều than chở ra chợ bán, thu về bội tiền.
          Và có lẽ người nghèo không còn gì để phàn nàn nữa.

          Câu chuyện trên cho chúng ta hiểu rõ yếu tố cốt lõi mang đến thành công hay trở nên “giàu có”. Sự thành đạt không nằm ở việc chúng ta dốc hết sức lực vào công việc nào đó, mà chính là cách thức triển khai để tối ưu hóa nhân lực và tài lực của mình. Nếu biết sử dụng tốt nguồn tiền ban đầu cho dù là ít ỏi, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ thành công


.

4 tháng 10, 2015

Con Gà & Phượng Hòang





          Xưa kia, ở một sườn núi rất lớn có một tổ chim phượng hoàng, trong tổ có bốn quả trứng. Một ngày nọ, cơn địa chấn xảy ra, những hòn đá rung dữ dội, một trong bốn quả trứng bị lăn xuống núi, lạc đến một nông trại nuôi gà nằm ở thung lũng bên dưới và được một con gà mái tình nguyện nuôi nấng, chăm sóc.
          Ít lâu sau, quả trứng nở ra một chú chim phượng hoàng xinh đẹp. Nhưng buồn thay, nó lại được dạy dỗ như một con gà. Vì vậy, chẳng muộn màng gì để nó có thể nhận ra là mình không hơn gì một con gà. Chim phượng hoàng vốn rất yêu mái nhà và gia đình của mình, và điều đó càng làm tâm hồn nó bị tổn thương hơn.
          Một ngày nọ, trong lúc đang chơi ở nông trại, nó nhìn thấy những chú chim phượng hoàng khác đang cất cánh mạnh mẽ bay lên bầu trời xanh thẳm. Thế là, nó òa khóc: “Ước gì tôi có thể bay được như những con chim ấy!”. Những con gà xung quanh cười vang: “Bạn không thể bay được như những con chim ấy đâu! Bạn là một con gà và gà thì không thể bay trên bầu trời như thế được”.
          Chú chim phượng hoàng tiếp tục nghĩ về gia đình thực sự của nó trên bầu trời cao và ước mơ có thể được ở với họ. Nhưng những ước mơ tàn lụi dần vì nó nghĩ, mình sẽ chẳng thể nào thực hiện được. Thời gian sau, chim phượng hoàng không mơ ước được bay cao nữa và tiếp tục cuộc sống như một con gà. Cuối cùng, sau một cuộc đời sống như gà, nó cũng chết đi như mọi con gà khác…
         
          Bài học được rút ra từ câu chuyện:
          Chúng ta sẽ trở thành người mà chúng ta suy nghĩ trong tâm thức; vì thế, nếu bạn từng mơ trở thành chim “phượng hoàng” thì hãy vượt qua suy nghĩ mình là một “con gà”.


.

3 tháng 10, 2015

CON THỎ VÀ CON VẸT




           Trong một khu rừng nọ, có một con vẹt và một con thỏ sống chung với nhau. Ngày ngày thỏ vẫn cặm cụi đi kiếm ăn,lùng sục hết chỗ này đến chỗ khác. Trong khi đó Vẹt chỉ suốt ngày bay nhảy và đậu ở trên cây cao.
          Một hôm Thỏ nói với Vẹt : “này cậu,tại sao tớ lúc nào cũng phải vất vả mới kiếm được cái ăn mà sao tờ thấy cậu khỏe thế,lúc nào cũng chỉ đậu ở trên cao suốt ngày hót líu lo thế.”
          Vẹt trả lời : “ Thì có ai bắt cậu phải làm như vậy đâu,nếu cậu thích thì cậu cũng có thể làm như tớ mà.”
          Nghe Vẹt nói như thế Thỏ ta nghe cũng có lý,Thỏ nghĩ “Đúng rồi! có ai bắt mình phải khổ cực như thế này đâu nhỉ”. Nghĩ vậy,kể từ hôm đó Thỏ ta cũng bắt chước Vẹt,không làm gì cả,chỉ suốt ngày ngồi một chỗ ngắm cảnh ngâm thơ. Bỗng một con Hổ từ đâu chạy ngang qua,thấy Thỏ ta ngồi một đống như thế, với bản năng săn mồi của mình chẵng mấy chốc sau Thỏ đã làm mồi ngon cho Hổ.

 

          Từ câu chuyện trên ta có thể rút ra bài học sau :
          - Mỗi người,mỗi cá thể đều có nhiệm vụ và chức năng riêng của mình,khi bạn đi trái lại quy luật bạn sẽ tự chuốc rắc rối vào mình.
          - Khi bạn muốn đứng một chỗ thì bạn phải chọn chỗ cao nhất mà đứng.


.

2 tháng 10, 2015

Chân - Tay - Miệng





          Ngày xửa ngày xưa,Cô Mắt,Cậu Chân,Cậu Tay, Bác Tai và Lão Miệng sống bên nhau rất là thân thiết. Cả bọn ai làm việc người nấy và họ sống bên nhau trong những ngày hạnh phúc nhất,bỗng một hôm cô Mắt đến than thở với cậu Chân,cậu Tay rằng :
          - “Bác Tai, hai anh và tôi làm việc mệt nhọc,quần quật quanh năm, còn lão Miệng thì chẳng làm gì cả,chỉ ngồi ăn không thôi. Nay chúng ta đừng làm gì nữa thử xem lão Miệng có còn sống được nữa không thôi chứ tôi chán cái cảnh kẻ làm người xơi thế này lắm rồi.”
          Cậu Chân, cậu Tay cũng nói :
          -“Phải đấy! Chúng ta phải đi nói cho lão Miệng biết để lão tự lo lấy.Chúng ta vất vả nhiều rồi,nay đã đến lúc lão phải tự mình tìm lấy thức ăn ,xem lão có làm nổi không.”
          Cô Mắt, cậu Chân,cậu Tay qua nhà bác Tai để rủ bác cùng đi. Bác tai đồng ý ,rồi cả bọn dắt nhau hăm hở tới nhà lão Miệng. Đến nơi,họ không chào hỏi gì cả,cậu Chân và cậu Tay nói thẳng với lão :
          -“ Chúng tôi hôm nay đến không phải để thăm hỏi mà để nói cho ông biết : Từ nay chúng tôi không làm để nuôi ông nữa,lâu nay chúng tôi vất vả cực khổ vì ông quá đủ rồi”
          Nói rồi không kịp để cho lão Miệng kịp phân trần gì, cả bọn lục tục kéo nhau về.
          - Từ hôm đó, đúng như những gì đã nói,Bác Tai, cô Mắt,cậu Chân,cậu Tay không làm lụng gì nữa. Nhưng lạ thay,một ngày,hai ngày,rồi ba ngày… cả bọn thấy mệt mỏi, rã rời. Cậu Chân, cậu Tay không còn muốn cất mình lên để chạy nhảy vui đùa như trước nữa.Cô mắt thì ngày cũng như đêm lúc nào cũng lờ đờ,hai mí mắt lúc nào cũng buồn ngủ nhưng không tài nào ngủ được.Bác Tai trước kia thính là thế,nghe nhạc rất rõ mà nay thì lúc nào cũng thấy ù ù như đang xay lúa vậy. Cả bọn lừ đừ,mệt mỏi như vậy cho đến ngày thứ 7 thì không tài nào chịu đựng được nữa,đành họp nhau lại để bàn bạc.Bác Tai nói với cô Mắt,cậu Tay,cậu Chân rằng :
          -“ Chúng ta nhầm rồi các cháu ạ. Nếu chúng ta không làm cho Lão Miệng có cái ăn thì chúng ta cũng bị tê liệt cả. Lão Miệng tuy không làm nhưng lão có công việc là nhai,như vậy là cũng làm việc rồi chứ không phải là ăn không ngồi rồi như chúng ta nghĩ đâu.Nếu lão có cái ăn thì chúng ta mới có năng lượng để tồn tại được”
          Cả bọn nghe thấy có lý liền dẫn nhau đến nhà lão Miệng để nói chuyện lại với lão.Cô Mắt,cậu Chân,cậu Tay cố gượng dậy đi theo bác Tai đến nhà lão Miệng. Đến nơi họ thấy lão Miệng cũng nhợt nhạt cả mội,hai hàm thì khô rang không buồn nhếch mép.Bác Tai,cô Mắt cố vực lão Miệng dậy, còn cậu Chân,cậu Tay thì đi tìm thức ăn. Lão Miệng ăn xong,dần tỉnh lại. bác Tai,cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay tự nhiên cũng thấy đỡ mệt nhọc hẳn, rồi thấy trong người khoan khóai như trước.
          Từ đó về sau, lão Miệng, bác tai,cậu Chân, cậu Tay và cô Mắt sống hòa thuận, thân mật như trước, đòan kết với nhau mỗi người một việc không ai tị ai cả.
          Cuộc sống của họ sẽ tiếp diễn ra sao? Xin đón đọc tập II sẽ rõ…

           Truyện ngụ ngôn – Sưu tầm


.

1 tháng 10, 2015

Mài vũ khí





          Có rất nhiều dị bản về câu chuyện nổi tiếng này và đây là một dị bản cũng rất thú vị....
           Ngày xưa, có một tiều phu khỏe mạnh đến tìm gặp ông chủ xưởng gỗ để tìm việc làm và anh đã được nhận vào làm một công việc phù hợp với khả năng: đốn gỗ. Tiền lương được trả thật sự cao và điều kiện làm việc rất tốt. Chính vì lý do đó mà người tiều phu đã làm việc hết sức mình.
          Ông chủ đưa cho ông một cái rìu và chỉ anh nơi để đốn gỗ. Ngày đầu tiên, người tiều phu mang về 18 cây.
           “Thật tuyệt vời, hãy tiếp tục như thế”, ông chủ khích lệ.
          Nghe những lời khuyến khích của ông chủ, người tiều phu gắng sức làm việc trong ngày tiếp theo nhưng anh ta chỉ mang về có 15 cây. Ngày thứ ba anh cố gắng làm việc hơn nữa nhưng anh cũng chỉ mang về được 10 cây. Những ngày tiếp theo số cây anh mang về ngày càng ít hơn.
           “Tôi đã đánh mất sức mạnh của mình”, người tiều phu nghĩ thế. Anh tìm đến gặp ông chủ để nói lời xin lỗi và giải thích rằng anh không hiểu được tại sao lại như thế.
           “Lần cuối cùng anh mài cái rìu của anh là vào khi nào”, ông chủ hỏi.
           “Mài rìu ư? Tôi không có thời gian để mài nó. Tôi đã rất bận trong việc gắng sức đốn những cái cây”.
          Cuộc sống của chúng ta cũng giống như người tiều phu kia, đôi lúc chúng ta quá bận rộn để hoàn tất công việc nhưng có vẻ như nó ngày càng tệ hơn. Hãy nghỉ ngơi và tìm cách mài lại “vũ khí” và bạn sẽ tìm thấy được sức mạnh của mình bằng các hình thức thư giãn, đọc sách, học thêm các kỹ năng sống và tu luyện để hoàn thiện bản thân.


.