Hôm
qua tôi nói chuyện mình rồi – có nghĩa là tôi không nói chuyện thiên hạ sự nữa
mà nói chuyện của tôi.
Hôm nay tôi có chuyện này –
cũng là chuyện của tôi - đem ra bàn mí cụ.
Đó là cái chuyện, hai vợ chồng
già, khi một người ra đi thì người còn lại nên ở với ai ?
Với con trai hay ở với con gái
hay là ở một mình, hay là đi tìm một mình mới để cho có người bầu bạn ?
Những vấn nạn này, chẳng phải
đợi đến khi một anh khoác áo chinh nhân lên đường cứu quốc, lúc đó mới đặt ra
câu hỏi thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây, mà chúng đã được đặt ra từ
khi các khỉ con đã có vợ có chồng, có gia đình riêng, ra ở riêng tất cả, trong
nhà chỉ còn lại hai con khỉ già ngồi nhìn nhau hết ngày này qua ngày khác.
Ngày xưa ở Việt Nam, chẳng làm
gì có những chuyện này mà cần phải đặt thành vấn đề.
Vì theo tập tục, cha mẹ già là
ở với con trai lớn.
"Trẻ cậy cha, già cậy
con" là lý trí đương nhiên. Chẳng có gì cần bàn cãi. Nhưng ngày nay, đây
lại là cả một vấn đề lớn.
Tôi còn nhớ, những năm sau đây,
nhóm bạn già chúng tôi đã có lập trường vững chắc, đã viết ra một bản nội qui
cho hội, và tất cả đều nhất trí là khi các con cái ra riêng, thì hai vợ chồng
già ở mí nhau là hạnh phúc nhất đời.
Đó là một sự tự do tìm lại được
sau những ngày tháng miên man lo làm bổn phận mà quên mất hạnh phúc riêng tư.

Cứ cho
như lúc này là một cuộc hôn nhân mới, một tự do son rỗi mới, một tuần trăng mật
triền miên.
Cần phải biết tận hưởng bằng cách cùng nhau tổ chức những tuần trăng mật
thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ vân vân và vân vân cho tới khi nào sụm bà chè
không đi được nữa thì sẽ tính.
Khi nào một anh bỏ cuộc chơi,
lên đường vinh quang thì anh kia sẽ tùy trường hợp, tùy hoàn cảnh mà lo liệu
lấy thân. Nhưng tất cả đều đồng thanh, không nên ở với con, cho dù là con trai
hay con gái, cho dù là con mình sinh ra toàn là những gương mẫu nhị thập tứ
hiếu không à.
Cũng không nên ở chung, mất tự
do của mình mà lại ảnh hưởng tới hạnh phúc của con.
Đấy là chưa kể, trường hợp mình
vô phúc, chẳng may, vụng về, khê nát, đẻ ra toàn là hột vịt ung, hột gà thối,
thì đừng bao giờ nghĩ chuyện ở chung cho nó thêm phiền não.
Trong đầu óc chúng tôi - những
hội viên của hội lão này
- cụ nào cũng có một vài ba cái
kinh nghiệm của bà con, của bạn bè về những vụ ở chung với con cái.
Chuyện nào cũng chẳng có happy
ending gì hết, mà đều là bẽ bàng, dại dột.
Bố hay mẹ góa, nghe lời ngon
ngọt của con - trai hay gái
- bán nhà, đem tiền về gửi con,
rồi ở với con với cháu cho chúng nó có thì giờ trả hiếu.
Nhưng chỉ chừng vài ba tháng
trăng mật, khi chúng rút hết tiền trong két nhỏ cũng như công lớn, chúng bèn
nhắc nhở, khách ở trong nhà giống y hệt như cá như tôm, chỉ đến ngày thứ ba là
ươn, là thối sình lên rồi.
Thế là ông bà già tức tưởi,
khăn gói quả mướp ra đi với hai bàn tay trắng theo đúng nghĩa đen cũng như
nghĩa trắng.
Hỏi đến tiền chúng cứ tảng lờ
như không hiểu bố mẹ nói gì. Cụ nào cũng tắc lưỡi nói, vẫn biết đây là chuyện
hàng xóm, con mình chả đến nỗi thế, nhưng ...
- nó ở nhà mình thì mình là chủ
, nhưng nó vẫn coi là nhà của nó..
- nhưng mình ở nhà nó là không
được, vì
- nhà nó là nhà nó, không phải
là nhà mình, nó là chủ mà mình là người ở nhờ.

Có cụ
thành thật chia sẻ. Ở nhà nó thì khi mình còn sức khỏe, làm vú em, làm chị sen,
chị bếp cho chúng được thì vui, nhưng mà trông cháu coi vậy mà không phải vậy,
mệt cầm canh.
Nhất là khi mỗi đứa một loại
tuổi, đứa thì bú sữa, thay tã, đứa thì thoáng một cái là chạy mất tiêu mất hút,
chẳng biết đâu mà tìm, đứa đi đá banh, đứa đi học võ.
Ông hàng ngày đưa đi, đón về, lái xe còn nhiều hơn cả tài xế taxi. Cụ nào như
cụ ấy, ai cũng nghĩ không nên và không thể ở được với con.
Thế mà lâu lâu vẫn có cụ bị mắc
lỡm, bị vào tròng.
Đã bảo là miệng thì khôn, nhưng
đôi khi hành động lại không khôn.
Cho nên, lâu lâu vẫn có cụ bị
con lừa, ngậm một mối căm hờn trong nhà dưỡng lão.
Và đề tài câu chuyện của các cụ
trong nhà dưỡng lão luôn luôn vẫn là những chuyện nhị thập tứ bất hiếu thời
nay.
Nhưng mà, cụ cũng đừng coi
những chuyện trên đây là thông lệ hay ngoại lệ, chỉ biết rằng lâu lâu lại có
một chuyện như thế.
Cụ nào không may thì gặp phải
loại con Lý Tường, chứ không phải đứa con nào cũng là Lý Tường cả.
Thôi thì cứ cho là, kiếp trước
mình nợ nó, bây giờ nó trở vào làm con mình để nó đòi nợ.
Chứ thực ra thì, con tôi đâu có
thế, mà con cụ cũng đâu có vậy. Tuy nhiên, dù sao thì cũng chẳng nên lợi dụng
lòng tử tế của nó. Cứ ở một mình là yên chuyện.
Trừ khi nào không thể ở được
một mình nữa thì hãy tính. Nếu trời bắt u mê chẳng còn biết ai vào với ai, thì
ở đâu mà chả giống nhau, ở nhà nó hay ở nhà mình, mà cho dù có ở trong viện
dưỡng lão, thối tha, bẩn thỉu thì cũng có biết gì nữa đâu mà chịu mí lị không
chịu!

Tôi luôn luôn lấy làm mãn
nguyện, luôn miệng cám ơn Trời, đã thương tôi cho tôi những đứa con - chả được
như nhị thập tứ hiếu, nhưng cũng không đến nỗi thuộc loại nhị thập tứ bất hiếu
– chúng là những đứa con có tình, biết điều, có giáo dục, nói tóm lại là có
hiếu.
Nhiều cụ nghe tôi khoe con, có
vẻ lấy làm cay cú, hỏi mát tôi rằng, con cụ hiếu thảo thế, nhà cửa chúng lại
đầy đủ tiện nghi, sao cụ không dọn về ở với một đứa, có phải vừa ấm cúng lại
vừa đỡ tốn tiền thuê nhà không?
Câu hỏi rất có lý, nhưng mà tôi
cũng đã suy đi tính lại nát ra rồi cụ ạ.
Tôi thấy cái lý luận con ở với
bố mẹ thì bố mẹ vẫn là chủ, nó là con, còn bố mẹ ở chung với con thì nó là chủ
mà mình là người ở nhờ.
Đúng không thể chê vào đâu
được.
Ở với con không được vì con tôi
đứa thì có gia đình cả 35 năm nay, thằng út cũng lấy vợ năm nay là 20 năm rồi.

Đứa
nào cũng có một nếp sống riêng tư của chúng, tôi cũng có những thói quen của
tôi.
Chẳng ai có thể bỏ nếp sống
quen thuộc của mình mà hòa nhập vào một nếp sống khác.
Cho nên, nếu tôi muốn thoải
mái, cứ sống một mình là khỏe. Được cái Trời thương, tôi thường làm bạn với
những người chết, đã quen rồi.
Khi mẹ tôi mất, tôi thấy mẹ tôi
vẫn còn sống và sinh hoạt trong nhà tôi cả đến 3, 4 năm sau mới không thấy cụ
đi ra đi vào nữa.
Ngày nay ông Xã Xệ, tôi để tro
của ông ở nhà, cho nên tôi cảm thấy như ông vẫn còn đấy.
Lạ một cái tôi không mơ thấy
ông và cũng không nhìn thấy ông, nhưng tôi vẫn cảm thấy sự hiện diện của ông ở
trong nhà, và nghe thấy tiếng ông gọi tôi.
Cũng nhờ tôi không sợ ma, cho
nên tôi sống với hình ảnh của ông , cùng với hộp tro của ông cũng không thấy
sợ, mà còn cảm thấy ấm cúng.
Tôi không cảm thấy là tôi đang
sống một mình, mà vẫn sống hai mình như thường.
Cho nên câu hỏi ở mí ai không
áp dụng cho tôi!
Bà Ba Phải
Kim Anh Vũ
Nguồn : http://baomai.blogspot.com
.