8 tháng 6, 2015

Bài Nhạc Dành Cho Mẹ



          Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines.
Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm, đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua.
          Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là "trơ nhạc".
          Một trong những học sinh đó là Robby.
          Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby
           Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ.
           Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học.
          Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố khuyến khích cậu.
          Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói : "Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào.


 
          Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.  
          Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế !
          Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không.
          Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập.
          - "Cô Hondorf … cô cho em diễn một lần thôi …", cậu nài nỉ.
          Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó.
          Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.  
          Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi sắp xếp cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn
          Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể "chữa cháy" cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. Áo quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.  
          "Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ ?". 
          Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô Trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó.
           Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng … thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart.
          Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay.
            Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc : "Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó ?".
          Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô Hondorf … cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm ? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay.
Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt".  
           Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi, tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng.
            Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby.
           Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ",
           Nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby.
          Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao.
            Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại toà nhà Alfred P Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 04/1995 nơi cậu đang biểu diễn.

          Nhị Tường, Dịch Từ Reader’s Digest



7 tháng 6, 2015

Đừng Cất Giữ Mà Hãy Cho Đi



          Cố giữ thì sẽ không thể cho đi. Cất mãi cái cũ thì không còn dịp để nhận thêm điều mới…
          Bạn có thói quen cất giữ những đồ vật vô ích, bởi bạn nghĩ rằng một ngày nào đó, sẽ có thể cần đến chúng ?
          Bạn có thói quen cất kỹ tiền bạc và không tiêu xài đến nó, bởi vì bạn nghĩ rằng biết đâu, bạn có thể phải thiếu thốn trong tương lai ?
          Bạn có thói quen để dành những quần áo, những đôi giày, những món đồ vặt vãnh mà bạn đã chẳng còn sử dụng từ lâu rồi ?

 
          Và trong tâm hồn bạn.
          Bạn có thói quen lưu giữ những lời trách mắng, những nỗi giận hờn, những nỗi buồn bã, những nỗi tủi thân, những nỗi sợ hãi và cả nhiều thứ vô duyên khác nữa ?
          Bạn ơi, đừng làm như thế nhé !
          Bạn đang đi ngược lại với sự giàu sang rồi đấy !
          Bạn cần phải dọn chỗ, cần dành một khoảng trống để cho phép những sự việc mới mẻ sẽ ùa đến, sẽ còn có cơ may tràn vào trong đời bạn nữa chứ !
          Bạn cần phải vứt bỏ những thứ vô ích đang hiện diện trong bạn và nơi cuộc sống của bạn để sự giàu sang còn có thể tìm đến nữa chứ
          Sức mạnh của sự trống rỗng đó là một sức mạnh nó sẽ thu hút và lôi kéo tất cả mọi thứ bạn mong ước.
          Chừng nào bạn còn níu giữ những món đồ, ấp ủ những tình cảm quá xưa cũ và vô ích, khi đó bạn sẽ chẳng có chỗ cho những cơ may.
          Của cải tiền bạc cần phải được lưu chuyển nữa là…
          Hãy giốc sạch những ngăn kéo, dọn trống mấy cái tủ đứng,
          Hãy cho đi những gì bạn không còn sử dụng nữa…
          Thái độ cất giữ một đống những thứ vô ích đang trói buộc đời bạn ở trần gian này đấy.
          Không phải những vật dụng mà bạn cất giữ làm cuộc đời bạn đình trệ… nhưng chính là thái độ bạn đã bo bo thu vén nhặt nhạnh…
          Khi chúng ta cất giữ, chúng ta dự liệu tới lúc mình có thể bị túng thiếu…
          Chúng ta cứ nghĩ biết đâu nay mai mình sẽ cần đến những thứ ấy, khi đó mình sẽ lôi chúng ra mà dùng thì tiện lợi biết mấy ! ? !
          Và như thế, bạn đã nạp vào đầu óc mình, vào cuộc đời mình hai thông điệp:
          – Một là bạn không còn tin tưởng vào tương lai.
          – Hai là bạn cho rằng những điều mới mẻ và hay ho nhất sẽ chẳng dành cho mình được chút gì đâu…
          Chính vì lẽ đó, bạn tự an ủi bằng cách cất giữ những thứ cũ kỹ vô ích.
          Bạn hãy loại bỏ đi những thứ đã phai màu và mất độ bóng…
          Hãy để cho những gì là mới mẻ bước vào nhà bạn, ùa vào tâm hồn bạn…
          Vì thế, sau khi đọc xong bài này…Đừng cất giữ nó, nhưng hãy chuyển ngay đi cho người khác…


.

6 tháng 6, 2015

ĐÂU LÀ HẠNH PHÚC BẠN ĐANG CÓ?




          Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gió to, sóng dữ gầm thét như muốn quật đổ những cột buồm và nuốt chửng con tàu. Một người trong đoàn tùy tùng nhà vua trước đây chưa từng ra biển nên vô cùng hoảng sợ. Anh ta khóc thét lên trong nỗi sợ hãi và mỗi lúc một to hơn. Không ai trên tàu có thể trấn an anh ta được.
          Trong cơn giận dữ nhà vua thét lên:
          - Có ai ở đây có thể làm cho tên hèn nhát kia câm miệng lại được không?
          Ngài hỏi đến lần thứ ba, vẫn không một ai trong đám cận thần lên tiếng. Cuối cùng có một người bước ra, ông ta là một hành khách trên tàu.
          - Tôi nghĩ là tôi có thể khiến cho anh ta im lặng nếu tôi được toàn quyền làm điều đó.
          Một thoáng do dự, nhưng vì nóng lòng muốn biết cách của người hành khách đó nên nhà vua ra lệnh:
          - Làm ngay đi! Ta cho phép nhà ngươi.
          Người khách liền ra lệnh những người lính ném anh ta xuống biển. Rơi xuống biển lạnh giá đầy sóng lớn, anh ta gào lên khiếp sợ và vùng vẫy trong hoảng loạn, cố tìm mọi cách ngoi lên mặt nước. Ít giây sau, người khách cho thả phao kéo anh ta lên. Khi bám được thành tàu, dù mệt rũ rượi và nét mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, nhưng anh ta đã hoàn toàn im lặng.
          Quá ngạc nhiên và ấn tượng về những gì vừa diễn ra, nhà vua bèn hỏi người khách lạ tai sao anh ta có thể biết trước được như vậy. Người khách đáp:
          - Chúng ta không bao giờ nhận ra những điều bình dị mà quý giá đang có trong mọi tình huống, cho đến khi chúng ta rơi vào một tình trạng thực sự tồi tệ hơn.


.

5 tháng 6, 2015

Chọn cái gì…




          Một buổi sáng một ông thầy ăn lót lòng tại căng tin. Bổng nhiên một đứa học trò đến ngồi đối diện ông. Ông nói một cách ranh mãnh và ngạo nghễnh:
           “- Em có thấy khi nào chim và heo ngồi chung ăn sáng không?”
           “- Oh! Dạ xin lổi thầy, vậy thôi để con bay đi…”
          Ông thầy tự cảm thấy nhục vì đã nói hơi bậy, nên nghĩ sẽ sát hạch đứa học trò khi kỳ thi tới.
          Đến ngày thi anh học trò trả lời rất tốt các câu hỏi thầy. Không đánh rớt trò được, thầy hỏi câu cuối cùng để cho điểm:
           “- Anh đi ngoài đường thấy có 2 túi, một túi đựng tiền, một túi đưng sự thông minh, vây anh lấy túi nào?”
           “- Dạ con chọn túi tiền”
           “- Trường hợp thầy thì thầy chọn túi thông minh”
           “- Dạ thưa, thường thường người ta chọn cái gì mà mình không có”
          Thầy tức giận ngậm hờn đành phải chấm em đậu diểm cao !


.

3 tháng 6, 2015

Lời Khen Chê




          Có một chú tiểu rất thông minh đến gặp một vị Lạt Ma và nói rằng:
           “Trời ơi Ngài nổi tiếng lắm, đi đâu con cũng nghe danh ngài”.Được khen, vị           Lạt Ma liền hướng vô bên trong và kêu:
           “Này thị giả, hãy mang kẹo ra cho chú tiểu”.
          Chú tiểu nói tiếp:
           “Ngài làm như vậy, sao mà giống như Phật dạy quá!” .Vị Lạt Ma lại gọi:
           “Thị giả, mang thức ăn ngon ra cho chú tiểu”.
          Chú tiểu khôn ngoan đó lại nói tiếp:
           “Chính Ngài là Đức Phật tại thế”.
          Vị Lạt Ma lại gọi vào trong:
           “Hãy mang thêm 3 đồng tiền vàng cho chú”.Chú tiểu nghĩ rằng như vậy là đủ rồi, và đứng chờ nhận quà.
          Chờ mãi mà không thấy ai ra, chú hỏi vị Lạt Ma sao thị giả của Ngài chưa đem kẹo, thức ăn và vàng ra.
          Vị Lạt Ma nói:“Tại sao ta phải cho con kẹo, thức ăn, vàng thật chớ? Con chỉ cho ta những lời nói trống rỗng. Ta cũng cho lại con những lời nói trống rỗng”.

          – Nếu có ai khen lập tức quý vị cảm thấy vui sướng. Quý vị hay thường bị gạt gẫm bởi những lời nói vô nghĩa. Những lời nói đó đôi khi lừa gạt quý vị.
          – Khi tôi sắp rời thành phố này, có một Phật tử đã làm thơ tặng tôi.Trong bài thơ đó cô ta nói: “Nụ cười của Ngài làm tan hết phiền não của con.”
          Tôi thấy thật buồn cười cho chính bản thân. Chính tôi tu hành mười mấy năm mà chưa tan hết phiền não của mình, thì làm sao nụ cười của tôi có thể làm tan đi phiền não của người khác?
          Cho nên người tu khi được người khen cũng không lấy đó làm vui, và khi bị người chê cũng không lấy đó làm buồn.

          Thích Tâm Đạo dịch
           (Trích Báo Văn Hóa Phật Giáo)


.