27 tháng 8, 2015

4 bài học cuộc sống từ chú chó Bull



          Tình bạn nào có sự phân biệt, một khi đó là những tình bạn xuất phát từ trái tim.          Một người bạn thật sự sẽ luôn thương yêu và ở bên chúng ta, bất kể những khác biệt về tính cách và hoàn cảnh cuộc đời. Và “khi một người thân ra đi, họ không thật sự ra đi mà chỉ là đến một nơi khác đặc biệt hơn trong trái tim bạn”.
          Chúng ta nhiều khi cứ phải đi tìm bài học cuộc sống ở chốn xa xôi mà không nhận ra “người thầy” của mình có thể đang ở ngay cạnh, như cậu chàng Tomtom của tôi.
          Không phải chú mèo màu xanh trong Tom và Jerry, Tomtom của tôi là một chú chó bulldog hơn 5 tuổi vô cùng hiếu động. Với gương mặt nhăn nhăn nhó nhó cộng thêm hàm răng khấp khiểng lúc nào cũng nhe ra như muốn cắn, Tomtom vào vai kẻ-gác-nhà-hung-dữ rất tốt.
          Nhìn vẻ ngoài thế thôi, thật ra cậu chàng hiền và hiếu khách lắm. Thấy khách, bất kể quen hay lạ, Tomtom đều mừng rỡ ào ra chào đón theo kiểu “đã bấy lâu nay bác tới nhà”, quấn quýt đến độ sẵn sàng “áp giải” khách vào tận nhà trong, hớn hở ngồi xuống ngắm từng nhất cử nhất động của khách.
          Tomtom ở nhà tôi chỉ được 2 năm, 7 tháng và 15 ngày thôi, nhưng chú chó nhỏ này giúp tôi hiểu thêm về hạnh phúc, sự chia sẻ, tình bạn và cuộc sống, ở một góc nhìn khác.

 
 1. MỖI NGÀY LÀ MỘT ĐIỀU MỚI
          Tomtom thuộc diện xấu trai. Không xinh xắn, đáng yêu như nàng Chihuahua, chó Bắc Kinh, lại càng không cao to, điển trai như các chàng Husky hay thông minh như Golden Retriever. Thế nhưng, Tomtom không bao giờ quan tâm về điều đó. Thỉnh thoảng, cậu chàng còn ngồi trước gương, nghiêng nghiêng đầu tự ngắm. Chẳng hiểu cậu đang tìm hiểu người bạn mới hay là đang tự tán thưởng “dung nhan” của mình.
          Đã vậy, cậu chàng còn rất lắm trò. Ít khi nào thấy Tomtom chịu nằm yên một chỗ, ngoại trừ khi nằm ưỡn người sưởi nắng ấm hoặc ngủ thiếp dưới bóng râm. Cậu chàng thích chạy lòng vòng quanh nhà, đuổi bướm, nằm lăn ra bùn, dỏng tai nghe ngóng tiếng động với vẻ mặt đăm chiêu rồi bỗng nhảy cẫng lên vui như trẻ em được quà… Nếu bỗng nhiên thấy cậu chàng im lặng, lấm la lấm lét, hai chân trước khuỳnh lại như đang giấu một cái gì đó thì tôi hiểu ngay “nạn nhân” hẳn là đôi giày hay mấy món đồ chơi của em tôi.
          Mỗi ngày, các trò đều lặp đi lặp lại, nhưng Tomtom luôn làm một cách nhiệt tình như thể đấy là lần đầu tiên và là sáng kiến tuyệt nhất quả đất. Ngay cả chuyện xoay vòng vòng tìm cách cắn cái đuôi cụt ngủn lúc nào cũng ngoay ngoáy của mình, Tomtom cũng hào hứng như đang săn đuổi cả một kho tàng.
          Nhìn Tomtom, tôi luôn tự hỏi làm sao để có thể vui đùa, hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc và hồn nhiên như thế. vui đùa hồn nhiên không chút âu lo như thế. Phải chăng vì chúng ta, con người, tự cho mình là động vật cấp cao có trí tuệ, nên luôn dùng cái đầu để tính toán, suy nghĩ và quyết định cả những việc thuộc về trái tim. Đôi khi chúng ta vì bận tâm với cơm-áo-gạo-tiền” mà vô tình quên đi niềm hạnh phúc đơn giản của sự tồn tại, sự hiện diện và được sống. Còn Tomtom, cậu quý trọng từng khoảnh khắc và những gì cuộc sống đã ban tặng. Và cậu hạnh phúc.

 
 2. CÁCH GIAO TIẾP
          Trong nhà, tôi thường đùa có 2 đứa “to mồm” nhất, một là em tôi, hai là Tomtom. Đói bụng, sủa. Khát nước, sủa. Lá rơi (được xem là có kẻ xâm phạm gia cư bất hợp pháp), sủa. Thế đấy, có chuyện gì cậu cũng muốn chia sẻ cho chúng tôi nghe bằng ngôn ngữ riêng của mình: Gâu.
          Với Tomtom, không gì là khó nói, không gì là không thể giao tiếp. Tuy nhiên, kẻ lắm mồm này cũng rất tâm lý. Những lần em trai tôi về nhà trong tâm trạng không vui, Tomtom quan sát em tôi như cảm nhận được nỗi buồn của cậu chủ nhỏ.
          Em tôi nằm co người trên ghế sofa, không nói không rằng, mắt ươn ướt như sắp khóc. Tomtom lẽo đẽo theo sau, vì bị cấm không được leo lên ghế nên ngồi dưới đất, hếch mõm lên ghế, khẽ dụi đầu vào tay cậu chủ. Mắt Tomtom ánh lên sự quan tâm, lo lắng và ươn ướt. Em tôi ngồi dậy, ôm lấy cổ Tomtom, bắt đầu tỉ tê những việc không vui. Tomtom im lặng lắng nghe, không hề ngắt lời. Cả hai dựa vào nhau, là điểm tựa cho nhau.
          Khi bị la, Tomtom buồn bã lui vào trong góc, hờn dỗi đôi chút, nhưng ngay sau đó lại chủ động quay sang xin lỗi, làm hòa, khiến người ta có muốn cũng không thể giận.
          Cách giao tiếp của Tomtom với mọi người là vậy đấy. Không bao giờ quanh co, luôn thể hiện thẳng những gì mình cần, những gì mình muốn chia sẻ và luôn sẵn sàng lắng nghe với cả tấm lòng. ​Còn chúng ta, học diễn đạt thật hay, thật thuyết phục, nhưng lại không biết thể hiện nhu cầu của mình bằng cách đơn giản nhất: Nói gọn, nói thẳng. Học xã giao, hùng biện mà không nhận ra sự sẻ chia đơn giản chỉ là ngồi bên nhau, lắng nghe một tiếng thở dài. Chúng ta học bảo vệ cái tôi, học chiến thắng nhưng quên mất sự quan trọng của lời xin lỗi. Xin lỗi không nhất thiết vì có lỗi mà vì ta trân trọng mối quan hệ này.

 
 3. TÌNH BẠN
          Có lần, khi tôi đang bận sửa soạn ra ngoài, Tomtom lao vào như cơn lốc, sủa to như muốn rủ tôi cùng chơi.
          Tôi bực mình gắt: Tom, ra ngoài.
          Cậu chàng lủi thủi chạy ra nhưng rồi vài phút sau lại tiếp tục lao vào. Nhìn vẻ hối hả của Tom, biết là không thoát được, tôi miễn cưỡng đứng dậy đi theo. Tom quấn quanh chân như muốn đẩy tôi đi nhanh hơn nữa. Tới góc nhà kho, tôi nhìn thấy một chú mèo con không hiểu từ đâu đến đang nằm co ro, run rẩy, có vẻ không đứng dậy nổi.
          Tôi nghiêm mặt quay sang Tomtom: Hư quá, lại bắt nạt mèo phải không.
​Tomtom chạy đến gần hít hít chú mèo rồi nhìn tôi như phân trần: Không, Tom tìm thấy mèo, muốn giúp mèo.
          Tôi lấy cái rổ và một ít vải cũ tạo thành chỗ ở nhỏ, pha một ít sữa ấm cho chú mèo con. Tomtom chăm chú quan sát chú mèo uống từng ngụm sữa nhỏ. Lần đầu tiên, Tomtom không tiếp tục những trò nghịch ngợm của mình mà ngồi xuống canh gác giấc ngủ cho mèo.
          Chú mèo khỏe dần, tình bạn của Tom và mèo ngày càng thân thiết. Tomtom nằm ngủ trưa, mèo khập khiễng bước lại gần, dụi đầu vào mặt Tom rồi nằm xuống bên cạnh ngủ cùng. Rảnh rỗi, Tomtom dẫn mèo dạo khắp nhà như muốn giới thiệu cho mèo con từng ngõ ngách.
          Tôi bật cười khi nhìn thấy hình ảnh này. Thông thường người ta bảo “Ghét nhau như chó với mèo”, còn trường hợp này phải là “Thương nhau như Tomtom với mèo con”.
          Tuy nhiên, ngẫm lại cũng không có gì lạ, chẳng phải giữa chúng tôi và Tomtom cũng hình thành một thứ tình yêu tự nhiên, vô điều kiện ấy sao. Tình bạn nào có sự phân biệt, một khi đó là những tình bạn xuất phát từ trái tim. Một người bạn thật sự sẽ luôn thương yêu và ở bên chúng ta, bất kể những khác biệt về tính cách và hoàn cảnh cuộc đời.

 
 4. QUY LUẬT CỦA SỰ SỐNG
          Một hôm, khi vừa mới mở cửa, Tomtom chạy vụt ra để chờ em tôi về như thường lệ. Thế nhưng, hai người đàn ông như đã chờ sẵn, quẳng thòng lọng chụp lấy Tomtom rồi đem lên xe chạy mất. Tomtom bị bắt. Em tôi về không thấy bạn đâu, khóc nức nở. Cả nhà ai cũng buồn.
          Dì tôi quyết tâm đi tìm Tom về. Sau nhiều ngày thăm dò ở khu bán chó, dì tôi cũng tìm được Tomtom. Tomtom nằm bẹp ở góc chuồng, lo sợ, hoảng hốt. Chưa bao giờ cậu phải chịu cảnh khổ cực, giam cầm như vậy.
          Vừa thấy bóng dì tôi, Tom mừng rỡ đứng ngay dậy, run rẩy vì xúc động. Dì tôi không nói không rằng, mở cửa chuồng, ôm lấy Tomtom, gây một trận náo loạn tại khu bán chó.
          Sau trận chiến giành chó kinh thiên động địa ngày hôm ấy, cuối cùng Tomtom cũng được quay trở về nhà. Thoạt đầu, Tomtom cứ trốn trong góc và rất sợ bước chân người, nhưng rồi cậu chàng nhanh chóng lấy lại tinh thần và tiếp tục là một chú chó hiếu động.
          Có vẻ như bằng cách rùng mình rũ người sau khi tắm của loài chó, Tomtom cũng rũ sạch những ám ảnh để đón nhận một ngày mới đến. Giữ làm gì những nỗi đau của quá khứ mà không vui vẻ tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc một cách trọn vẹn. Tomtom vẫn là Tomtom. Nói cách khác, sự yêu thương và thời gian luôn là liều thuốc nhiệm màu nhất cho bất kỳ trường hợp tâm lý nào.
          Tuy nhiên sau đó, sức khỏe của Tom sa sút dần. Sau vài cơn thổ tả, Tomtom không còn sức để tiếp tục chạy nhảy. Vị thú y lắc đầu ý nhị, cũng sắp đến lúc rồi.
​Ngày hôm đó, tôi cầm cục xương đồ chơi, món đồ yêu thích nhất của Tomtom, ngồi xuống bậc thềm bên cạnh cậu. Tomtom khẽ quay đầu, ngửi món đồ chơi và liếm nhè nhẹ. Tôi có cảm giác cậu làm cốt để an ủi, để tôi vui.
          Tomtom ngước nhìn, dụi đầu và liếm tay tôi. Có vẻ như Tomtom cũng đã sẵn sàng cho hành trình mới này. Cuộc sống là thế, có vui có buồn, có hạnh phúc, có đau thương, và có cả những điều chúng ta phải học cách chấp nhận và buông tay.
​S          au đó, Tomtom kê mõm lên hai chân trước, mắt nhắm lại, khẽ thoát ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Chúng tôi im lặng ngồi bên nhau. Tôi ngước nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng đang bồng bềnh trôi. Tôi bỗng nhớ đến câu nói trong một bộ phim: “Khi một người thân ra đi, họ không thật sự ra đi mà chỉ là đến một nơi khác đặc biệt hơn trong trái tim bạn”.
          Tomtom ơi, bay cùng gió mát và mây trắng chắc là vui lắm phải không?

          Nguồn : ELLE.VN


.

Không có nhận xét nào: