9 tháng 9, 2014

Giá đâu đó có người đợi tôi




          Những tình huống giản dị và gần gũi với cuộc sống, tới mức độc giả dường đã từng nghe thấy ở đâu đó, nhìn thấy ở đâu đó bên lề cuộc sống của chính mình, đã được Anna Gavalda kể lại từ tốn, chậm rãi. Cô để cho nhân vật lên tiếng và tự bộc bạch, đôi khi tản mạn như những dòng nhật ký cá nhân. 
          Trong phần lớn những câu chuyện, nhân vật của Gavalda đều bình thản đón nhận những biến cố, những trắc trở của số phận: “Giờ thì tôi đang ngồi bên bàn bếp. Tôi đã hâm lại cà phê và đang hút một điếu thuốc. Tôi đợi xe cảnh sát đến. Tôi chỉ hy vọng họ sẽ không hú còi” - với lời tuyên bố khẳng khái “Định mệnh, ta đã sẵn sàng”. 
          Những câu chuyện tình của Gavalda có khi là những mối tình dai dẳng, đầy trăn trở và ám ảnh “Trong nhiều năm liền”. Ở đó, có một người đàn ông luôn khắc khoải về một mối tình trong quá khứ. Mặc dù hết lòng yêu thương vợ và các con, song một phút nào đó trên con đường trở về nhà, ông vẫn đưa mắt dõi theo con đường xưa mong nhận ra một bóng hình quen thuộc. 
          Nỗi nhớ tưởng như đã chìm khuất sau tất cả những bộn bề của cuộc sống hàng ngày nhưng ông vẫn mong chờ “tìm lại được cô ấy ở khúc quanh của một khoảnh khắc cô đơn”. 
          Cũng có khi đó là một mối tình bất ngờ và mãnh liệt như tình cảm của chàng lính trong đợt “Về phép” với niềm mơ ước “giá đâu đó có người đợi tôi”. Nhưng dù có cháy bỏng, tràn đầy khao khát, chàng trai vẫn để mối tình đó trượt khỏi tay mình. 





          Với Giá đâu đó có người đợi tôi, người đọc có thể thả trôi mình trong dòng đời bình lặng, đôi khi vụn vặt để thảng thốt nhận ra những biến cố lớn làm chuyển hướng cả cuộc đời lại xuất phát từ chính ở những điều vụn vặt mà họ đã vô tình bỏ qua trong một phút lơ đễnh nào đó. 
          Người đàn ông và người đàn bà
          Người đàn ông đó và người đàn bà đó đang ngồi trong một chiếc xe sản xuất tại nước ngoài. Chiếc xe có giá ba trăm hai mươi nghìn quan và, lạ lùng thay, chính là cái giá ghi trên giấy chứng thực đã trả thuế ôtô đã khiến người đàn ông do dự khi ở chỗ đại lý độc quyền.
          Gic-lơ bên phải chạy kém. Chuyện ấy khiến ông ta tức điên.
          Thứ Hai, ông sẽ nhờ cô thư ký gọi cho Solomon. Ông thoáng nghĩ tới bộ ngực của cô thư ký, nó lép kẹp. Ông chưa từng ngủ với các cô thư ký riêng. Làm thế thật tầm thường và ngày nay, làm thế còn có thể khiến chúng ta mất rất nhiều tiền. Dẫu sao thì ông không còn phản bội vợ nữa, kể từ hôm ông và Antoine Say đùa nhau bằng cách lần lượt tính toán khoản nghĩa vụ cấp dưỡng của mỗi người khi đang chơi dở một ván golf.
          Họ đang cho xe chạy về căn nhà nghỉ cuối tuần ở nông thôn. Một trang trại hết sức xinh xắn ngay gần Angers. Những tỉ lệ tuyệt vời.
          Họ đã mua nó với giá rẻ mạt. Trái ngược với chi phí sửa sang sau đó …
          Gỗ ốp tường cho tất cả các phòng, một cái lò sưởi được dỡ ra và lắp lại từng viên đá, họ tìm thấy nó ở chỗ một nhà buôn đồ cổ người Anh và vừa nhìn thấy đã ưng ngay. Các khung cửa sổ đều có những tấm rèm dày nặng vén sang hai bên. Một gian bếp rất hiện đại, những khăn lau có họa tiết cải hoa và những mặt bàn bếp bằng đá cẩm thạch màu xám. Các phòng ngủ đều kèm nhà tắm khép kín, đồ gỗ tuy ít những đều là đồ mới. Trên tường trên những khung vàng rực và quá tôi đối với những bản tranh khắc có từ thế kỷ XIX, chủ yếu miêu tả cảnh săn bắn.
          Tất cả những yếu tố này tạo nên một phong cách mang hơi hướm nhà giàu mới nổi nhưng may thay, họ không nhận ra điều ấy.
          Người đàn ông mặc trên người trang phục cuối tuần, một chiếc quần âu vải tweed cũ cùng một chiếc áo cổ lọ màu xanh da trời vải lông dê cachemire (món quà tặng vợ nhân dịp sinh nhật lần thứ năm mươi). Đôi giày ông đang đi mang hiệu John Lobb, ông sẽ không đời nào đổi sang hiệu khác vì bất cứ lý do nào. Tất nhiên tất ông đi dưới chân dệt bằng sợi e-cốt và che kín bắp chân. Dĩ nhiên rồi.
          Ông lái tương đối nhanh. Ông đang mải miết suy ngẫm. Khi đến nơi, ông sẽ đi gặp hai người gác cổng để bàn với họ về nông trang, về việc coi sóc, về việc tỉa cành cho đám sồi rừng, về nạn săn bắn trái phép
… Và ông ghét cay ghét đắng việc ấy.
          Ông ghét phải cảm thấy người ta coi mình chẳng ra thể thống gì và đó đúng là những gì đang diễn ra với hai người này – mãi tận sáng thứ Sáu mới uể oải bắt tay vào việc bởi vì ngay tối ngày hôm đó ông bà chủ nhà sẽ về tới nơi và nhất định phải tạo được ấn tượng là mình đã làm lụng vất vả.
          Đáng lẽ ông nên tống khứ cả hai mới phải nhưng ngay lúc này, quả thực ông không có thời gian để lo việc đó.
          Ông mệt mỏi. Những người cùng hùn vốn làm ông phát bực, ông hầu như không làm tình với vợ nữa, muỗi bám đầy kính chắn gió của xe và gic-lơ bên phải chạy kém.
          Người đàn bà tên là Mathilde. Bà xinh đẹp nhưng gương mặt bà hiển hiện cả nỗi chán chường trong cuộc sống.
          Bà luôn biết mỗi khi bị chồng phản bội và bà cũng thừa hiểu nếu ông không còn phản bội vợ nữa thì lý do cũng không là gì khác ngoài chuyện tiền nong.
          Bà vẫn sống mà không khác nào đã chết và luôn tỏ ra hết sức sầu muộn trong những chuyến đi đi về về bất tận vào mỗi dịp cuối tuần.
          Bà nghĩ đến chuyện mình chưa bao giờ được yêu thương, bà nghĩ đến chuyện mình không có con cái, bà nghĩ đến thằng bé con trai bà gác cổng tên là Kevin, tháng Giêng này nó sẽ tròn ba tuổi … Kevin, cái tên nghe mới gớm ghiếc làm sao. Bà ấy à, nếu có một đứa con trai, bà sẽ đặt tên thằng bé là Pierre, giống tên bố bà. Bà vẫn nhớ như in cái cảnh tượng kinh khủng khi bà nhắc đến chuyện nhận con nuôi… Nhưng bà cũng nghĩ đến bộ vest nữ màu lục vừa thoáng thấy hôm trước trong quầy kính của tiệm Cerruti.
          Họ đang nghe Fip. Nghe cũng thú, Fip: thứ nhạc cổ điển mà người ta hẳn phải lấy làm mừng nếu biết cách cảm thụ, những bản nhạc phổ cập toàn thế giới, mang lại cảm giác khoáng đạt và những mẩu tin tức hết sức ngắn gọn chừa đủ thời gian để chuyện vặt vãnh ùa vào khoang lái.
          Họ vừa đi qua trạm thu phí. Họ đã không nói với nhau dù chỉ một lời và họ còn cách đích khá xa.

          Anna Gavalda


.

Không có nhận xét nào: