25 tháng 11, 2014

Cát & Trân Châu




          Có một người trẻ tuổi tự cho rằng mình có tài, nhưng sau khi học xong không tìm được việc làm lý tưởng, anh ta nghĩ rằng mình có tài nhưng không gặp thời nên cảm thấy vô cùng thất vọng. Trong lúc tuyệt vọng, anh đi đến một bờ biển định kết liễu đời mình.
          Lúc anh tự tử, may có một thiền sư trông thấy cứu kịp thời. Thiền sư hỏi anh ta sao lại đi tìm cái chết, anh ta trả lời vì mình không được mọi người và xã hội thừa nhận, chẳng ai coi trọng mình.
          Thiền sư nhặt một hạt cát ở bãi cát dưới chân lên đưa cho người trẻ tuổi xem, sau đó thả hạt cát xuống bãi cát, nói:
          - Xin người hãy nhặt lấy hạt cát ta vừa thả xuống.
          Người trẻ tuổi đáp:
          - Điều này không thể làm được.
          Thiền sư không nói gì, lấy từ trong túi ra một hạt trân châu lóng lánh, cũng thả xuống bãi cát rồi nói:
          - Ngươi có thể nhặt hạt trân châu ấy lên không?
          Người trẻ tuổi đáp:
          - Đương nhiên là có thể.
          Thiền sư nói:
          - Vậy người đã hiểu ra điều gì chưa? Ngươi nên biết hiện nay ngươi vẫn chưa phải là một viên trân châu nên đừng trông mong mọi người thừa nhận ngươi. Muốn người khác thừa nhận, ngươi phải từ hạt cát biến thành hạt trân châu.





.

24 tháng 11, 2014

MÙI VỊ CUỘC SỐNG



          Một hôm, Hạ Cái Tôn tiên sinh đến thăm Hoằng Nhất đại sư. Khi ăn cơm, thấy đại sư chỉ ăn một món dưa muối. Hạ tiên sinh hỏi:
          - Lẽ nào đại sư không thấy món dưa muối này quá mặn hay sao?
          Hoằng Nhất đại sư đáp:
          - Mặn có mùi vị của mặn.
          Lát sau, Hoằng Nhất đại sư ăn xong, bưng ly nước trong uống. Hạ tiên sinh lại nhíu mày hỏi:
          - Lẽ nào lại không có trà? Sao hàng ngày cứ phải uống thứ nước trong nhạt nhẽo ấy?
          Hoằng Nhất đậi sư đáp:
          - Nước trong tuy nhạt, nhưng nhạt cũng có mùi vị của nhạt.
          Hạ tiên sinh là bạn thân với Hoằng Nhất đại sư nên mới hỏi như vậy, nhưng Hoằng Nhất đại sư đã vượt qua khỏi cái nhu cầu phân biệt mặn ngọt, sự vượt qua này không phải vì không còn vị giác mà chính là thật sự cảm nhận được mùi vị ngon của mặn và vị mát mẻ của nước trong.


          Trong cuộc sống, có nhiều lúc chúng ta không có khả năng lựa chọn, nên phải học cách thích ứng với hoàn cảnh. Hợp rồi tan, hạnh phúc và đau khổ, hy vọng rồi thất vọng ... giả như chúng ta chịu khó nếm thử thì sẽ thấy chúng đều có mùi vị. Chúng là những thứ không thể thiếu trong cuộc sống, Hạnh phúc trong cuộc sống là vị ngọt ngào, chia ly trong tình yêu là vị mặn, mặn có mùi vị của mặn, sự bình thường trong cuộc sống là nhạt, nhạt cũng có mùi vị của nhạt.


.

23 tháng 11, 2014

GIA ĐÌNH VÀ CÔNG VIỆC



          Năm 1990, nhà đầu tư nổi tiếng Peter Lynch đã làm cho các đồng nghiệp tại Wall Street kinh ngạc khi ông tuyên bố từ bỏ công việc kinh doanh 14 giờ mỗi ngày với hàng triệu đô la lợi nhuận. Khi được hỏi lý do, ông thẳng thắn trả lời: 
          "Tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, giờ đây, tôi có thể đi dạo phố, chơi trong công viên, trượt băng ... với con gái, tôi có thể làm những việc mà trước kia tôi ít có dịp để làm. Tôi chưa hề thấy một ai trước phút lâm chung lại bày tỏ ý muốn dành nhiều thời gian hơn nữa cho công việc, mà chỉ thấy những người luôn ước ao tìm lại cảm xúc sống với tình yêu thực sự hay thời gian hạnh phúc với gia đình."
           Môt cuộc sống mãn nguyện không chỉ nhờ vào thành công riêng lẻ trong công việc hay trong đời sống gia đình, mà phải là "sản phẫm" kết hợp hài hòa của cả hai nhân tố ấy.

          Presley


.