22 tháng 12, 2012

Một chút suy tư…

.



          Một chút suy tư về cuộc đời và con đường đời của những người trải qua kinh nghiệm sống.

          Trước đây cứ tưởng cười là hạnh phúc...
              Bây giở mới biết có đôi khi khóc còn hạnh phúc hơn là cười...
          Trước đây cứ nghĩ con người đau khổ là con người luôn có lệ trên mi..

              Bây giờ mới biết con người đau khổ là con người có thể cười ngay trong chính sự đau khổ của mình...
          Trước đây cứ nghĩ cô đơn là phải ở 1 mình...
              Bây giờ mới biết cô đơn là ở ngay giữa chốn đông người mà vẫn cứ ngỡ rằng mình đang ở 1 mình...
          Trước đây cứ nghĩ hạnh phúc là giàu sang, là quyền lực...
              Bây giờ mới biết hạnh phúc đơn giản chỉ là một lời yêu thương...
          Trước đây cứ nghĩ có tình yêu là có tất cả...
              Bây giờ mới nhận ra cuộc sống còn nhiều thứ hơn thế..
          Trước đây cứ nghĩ ai cũng như thế...
              Bây giờ mới nhận ra con người là một dấu chấm hỏi...
           Trước đây cứ nghĩ cuộc sống là do chúng ta..
              Bây giờ mới nhận có những điều không bao giờ ngờ tới...
          Trước đây cứ nghĩ dối trá là xấu xa...
              Bây giờ mới nhận ra mình tự dối trá mình rất nhiều...
          Trước đây cứ tự cho mình luôn luôn quan tâm đến người khác...
              Bây giờ mới nhận ra là mình vô tâm hơn mình tưởng...
           Trước đây sợ hãi là khi mất một cái gì đó...
              Bây giờ mới nhận ra có những thứ không bao giờ quay trở lại..
          Trước đây hay suy nghĩ viển vông về tương lai...
              Bây giờ mới nhận ra tương lai đến và đi bất chợt như là chiếc lá rụng rơi..

          Vâng, trước đây cái gì cũng khác hơn bây giờ nhiều ... !



.

21 tháng 12, 2012

Màu của tình yêu

.



          Có những cảm xúc chưa gọi thành tên nhưng hiện hữu rất thật. Có những nỗi nhớ chỉ cần vừa xa người ấy chưa đầy hai phút đã ùa về chiếm trọn trái tim, tâm trí…

          Có những khi cứ ngồi nhìn mãi một người không biết chán và thế là tự nhiên đặt nhẹ nụ hôn lên mắt người ta, nghe tim mình đập mạnh. Sờ lên ngực trái thấy rung rinh mà chẳng biết vì sao…

          Có những lúc mình cho ai đó là “buôn dưa”, bốc phét nhưng đến khi người ta nhắc lại câu nói cũ cùng giọt nước mắt lăn dài trên má, mình thấy nhói lòng. Khi đó mình biết người ta thật lòng khi nói: “Em yêu anh!”.

          Có những khi đặt nụ hôn thật khẽ, thật nhẹ, mà cả hai như muốn tan ra thành sóng biển, để hòa vào đại dương, khoe với đất trời rằng: "Tôi hạnh phúc…".

          Có những khi ai đó xóa tên mình trong danh sách bạn bè trên khung chat và cả số điện thoại của mình, nhưng lúc gặp lại, vẫn mỉm cười và giờ đây, thấy nhớ nhau quay quắt!

          Yêu nhau là khi... trong ta có màu của nhớ nhung, chờ đợi, khi mà cứ nhắm mắt lại là mình lại nhớ đến họ, he hé mắt ra và ngỡ họ đang nhìn mình mỉm cười. Yêu là khi ai đó hiểu mình, đến với mình bằng tình cảm chân thật…

          Tôi chợt nghĩ đến màu của tình yêu, hình như nó có đủ màu như xanh của hi vọng, đỏ của bừng cháy, tím của hoài niệm, nhớ thương… Và chỉ có khi yêu người ta mới có thể “mơ hồ” (hay sáng suốt) nhìn thấy những phông màu ấy trong đôi mắt của mình! Có ai bảo thế, mình ngẫm nghĩ để rồi thấy đúng quá.
         
           Màu của tình yêu, mang nỗi nhớ như buổi chiều hoàng hôn tím nơi làng quê nọ. Người con trai lần đầu dắt người con gái về quê, anh dắt nàng đi trong chiều, giữa mênh mông đồng ruộng. Rồi anh khẽ gọi tên nàng, họ nhìn nhau thật lâu và trao nhau nụ hôn thật dài trong ánh chiều.

          Chàng trai ấy là mình, còn nàng thì đã xa, nhưng mỗi khi có ai hỏi hay vô tình chạm phải ba từ “nụ hôn đầu” lại thấy môi mình mềm nhũn. Nhớ một cái ôm rất chặt, chỉ ôm thôi. Nhớ nụ hôn thắm thiết. Và cũng chỉ có thế thôi!

          Có anh bạn bảo màu của tình yêu chính là sự tôn trọng nhau, điều này mang lại hạnh phúc lâu bền, và anh gọi nó là màu hồng. Vì màu hồng thường tượng trưng cho hạnh phúc! Ừ, thì tình yêu có màu hạnh phúc, nó bắt đầu bằng ý nghĩ tôn trọng và lắng nghe người yêu dấu...





.

Sống Cuộc Đời ĐÁNG SỐNG

.



          Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình, hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến ( bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ ). Bạn đừng thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.

          Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.

          Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, nó sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu .

          Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy ?".

          Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.




.

Hoàn cảnh và sự lựa chọn

.



         Sẵn sàng hay không, một ngày nào đó tất cả đều sẽ đến điểm cuối.
         Sẽ không còn bình minh, không còn phút, không còn giờ, không còn ngày.
         Mọi thứ bạn lượm lặt, dù cất trong kho hay đã quên mất, đều sẽ sang tay người khác.
         Tài sản, danh vọng và quyền lực phù du của bạn sẽ tàn lụi vào hư không.
         Bạn có gì, hay ai nợ bạn, cũng thành vô nghĩa.
         Thù Hằn, Cay Đắng, Bực Tức, và Ghen Tị của bạn cũng sẽ biến mất.
         Mọi Hy Vọng, Tham Vọng, Kế Hoạch, và Dự Tính của bạn cũng sẽ tiêu tan.
         Thắng hay Bại, đã từng rất quan trọng với bạn, rồi sẽ phai mờ.
         Bạn từ đâu đến, hay đã sống bên phía đường nào, rốt cuộc cũng sẽ thành vô nghĩa.
         Bạn đẹp hay thông thái, điều đó sẽ thành vô nghĩa.
         Giới tính và mầu da của bạn cũng không thành vấn đề.
         Vậy điều gì có ý nghĩa? Làm thế nào để đo lường giá trị những ngày sống của bạn? 


           Ý nghĩa không nằm trong cái bạn mua, nhưng trong cái bạn xây; không nằm trong cái bạn lấy, nhưng trong cái bạn cho.
         Ý nghĩa không nằm trong thành công, nhưng trong tầm quan trọng.
         Ý nghĩa không nằm trong điều bạn học, nhưng trong điều bạn dạy.
         Ý nghĩa nằm trong từng hành động chân thật, nhân ái, hay hy sinh, làm cho người khác được phong phú, mạnh mẽ, và muốn theo gương của bạn.
         Ý nghĩa không nằm trong khả năng, nhưng trong nhân cách của bạn.
         Ý nghĩa không nằm trong bao nhiêu người bạn biết, nhưng trong bao nhiêu người sẽ thấy mất mát khi bạn ra đi.
         Ý nghĩa không nằm trong ký ức của bạn, nhưng trong ký ức của những người yêu thương bạn.
         Ý nghĩa nằm trong “Ai nhớ bạn, về việc gì, trong bao lâu”.

         Sống một cuộc đời có Ý Nghĩa, đó không phải là Sự Tình Cờ. 
         Đó không phải là Hoàn Cảnh, mà là Sự Lựa Chọn.


 
.

20 tháng 12, 2012

Giai đọan đẹp nhất của cuộc đời

.



          Một chàng trai sắp bước sang tuổi 30 nhưng luôn lo lắng về tương lai của mình. Anh luôn tự hỏi giai đọan đẹp nhất của cuộc đời mình đang ở phía trước hay những năm tháng anh đã trải qua. Thói quen hằng ngày của anh ta là đến phòng tập thể dục trước khi đến sở làm. Một buổi sáng, anh chú ý đến một ông lão đã lớn tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ cường tráng và lạc quan. Anh làm quen và hai người nói chuyện với nhau về những kinh nghiệm trong cuộc sống. Cuối cùng chàng trai hỏi:

          - "Đâu là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời ông".

          Không chút lưỡng lự ông lão đáp:
          “ Khi tôi còn là một đứa bé tôi được chăm sóc, nuôi dưỡng bởi cha mẹ, đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
          Khi tôi đến trường học những kiến thức của thầy cô, bạn bè. Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi .
          Khi tôi nhận được việc làm đầu tiên được gánh vác trách nhiệm và được trả lương bởi những nỗ lực của mình. Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
          Khi tôi gặp vợ tôi, chúng tôi yêu nhau, cùng nhau xây dựng gia đình. Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
          Khi tôi là một người cha “nhìn những đứa con của mình lớn lên. Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
          Và bây giờ tôi đã 79 tuổi. Tôi có sức khỏe. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tôi đang yêu vợ tôi như lần đầu chúng tôi gặp nhau. Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi ."

          Mỗi giai đọan của cuộc đời đều là những giai đọan đẹp nhất nếu chúng ta biết trân trọng và sống hết mình, đừng để thời gian trôi qua một cách vô ích.




.

19 tháng 12, 2012

18 truyện thật ngắn để đọc và suy gẫm...

.

1. Mẹ tôi! (Vương thị Vân Anh)
          Mẹ tần tảo cho tôi khôn lớn, vai Mẹ nặng hơn khi tôi vào đại học.
          Ba năm đại học xa nhà, tuần nào tôi cũng viết thư cho Mẹ, Mẹ cầm thư tôi mà rớt nước mắt, vui thật nhiều nhưng Mẹ tôi có biết tôi nói gì với Mẹ đâu.
          Mẹ tôi không biết chữ!

2. Khóc dùm
          Cô bé đi học về muộn, ba mẹ rất lo.
          Khi thấy cô về, ba mẹ hỏi xem con đã đi đâu và làm gì?
          - Con dừng lại giúp bạn con ạ. Xe đạp của bạn ấy bị hỏng.
          - Nhưng con đâu có biết sửa xe?
          - Đúng ạ, nhưng con dừng lại để giúp bạn ấy khóc.
          Cũng như cô bé đó, không phải ai trong chúng ta cũng biết sửa xe đạp. Nhưng chúng ta biết chia sẻ những nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc sống là một con đường rất dài, sẽ còn nhiều lần gặp cảnh "hỏng xe" lắm. Chúng ta hãy cùng nhau chia sẻ và an ủi

3. Sống ở đời (Phạm Quốc)
          Từ hồi còn học trung học, cha tôi có thói quen vặn đồng hồ chạy nhanh năm phút. Rồi vào đại học, ra trường, đi tìm việt làm, lập gia đình... cha tôi vẫn giữ thói quen như thế. Cha dạy tôi: "Phải luôn tôn trọng giờ giấc, và đừng để ai khó chịu vì mình chậm trể con ạ".
          Năm ngoái được thăng chức giám đốc, cha thay đổi thói quen đột ngột: cha vặn đồng cho chạy chậm năm phút. Tôi thắc mắc, hỏi tại sao, cha trả lời: "Phải nghiêm khắc với chính mình nhưng lại rộng lượng với người khác con ạ!"



4. Bi kịch (Huỳnh Thanh Vân)
          Sạp anh chị ít khách vãng lai. ế ẩm, vốn cạn dần, nợ nần chồng chất. Anh mượn rượu giải sầu, sanh tật đánh vợ. Chịu đòn không thấu, chị làm đơn ly hôn. Bạn bè giải hoà, góp tiền cho chị mượn vốn không lãi. Chị bỏ hàng, chia giá sỉ cho người bán lẻ đầu chợ, nhờ vậy đắt khách. Anh bỏ rượu, giúp vợ tần tảo năm, sáu năm dài, nợ trả xong, nhà có đồng ra đồng vào, con cái học giỏi. Chị vui chưa kịp nở nụ cười, cơn đau ập đến... Cầm đơn thuốc trong tay chị ước gì mình dốt, không biết đọc hai chữ: ung thư.

5. Đôi mắt
          Có một cô gái không may bị mù, quen biết một chàng trai, 2 người cùng yêu nhau, dến một ngày cô gái nói với chàng trai: "Khi nào em nhìn thấy được thế giới, em sẽ lấy anh". Rồi đến một ngày kia cô gái được phẩu thuật mắt và cô đã nhìn thấy được ánh sáng. Chàng trai hỏi: "Bây giờ em đã thấy được cả thế giới, em sẽ lấy anh chứ?"
Cô gái bị ngẩn ngơ choáng váng khi thấy chàng trai cũng bị mù như mình. Cô ta từ chối anh. Chàng trai ra đi trong nước mắt và nhắn lại rằng: "Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình em nhé, vì đó là món quà cuối cùng anh có thể tặng em".

6. Điện thoại (Võ Thành An)
          Nhà không có điện thoại, anh Hai đi làm xa muốn thăm Mẹ phải gọi nhờ nhà hàng xóm. Người hàng xóm không vui lòng nhưng chẳng nói ra. Anh Hai ngại nên những cuộc gọi về cứ thưa dần.
          Mẹ dành dụm tiền, nhà mắc được điện thoại. Cũng có khi do bận việc nên cả tuần anh Hai mới gọi về một lần. Từ ngày nhà có điện thoại Mẹ ít đi đâu, làm gì cũng loay hoay bên chiếc máy. Có người hỏi lý do, Mẹ nói: "Sợ thằng Hai gọi về mà không gặp được".



7. Nghịch lý (Văn Triều)
          Thanh minh. Bàn chuyện cải mộ Mẹ, anh Hai nói:
          - Tôi góp một phần.
          - Tôi một phần.
          - Tôi cũng một phần.
          Thím Tư chen vào, như đùa như thật:
          - Chú Út hai phần mới phải. Anh Tư đâu hưởng gì đâu?!
          không đập, sợ hụt, cứ để muổi cắn Mẹ no rồi sẽ không cắn các con.
          Ôi! Tình yêu của Mẹ là thế. Có chia phần bao giờ đâu!

8. Tóc sâu (Song Khê)
          Sáu tuổi. Tôi vọc tay trong vườn tóc ngoai, reo vang: "Con tìm được sợi trắng rồi!".
          Mười tuổi. Tôi cột - mở búi tóc của ngoại, phụng phịu: "Mấy sợi bạc con nhổ hết hồi hôm kia, bữa nay lại chui ra nữa!".
          Mười lăm tuổi. Tôi vừa chạy ra cửa vừa nài nỉ: "Cho con đi chơi một chút đi ngoại. Lát nữa hãy nhổ tóc sâu".
          Mười tám tuổi. Tôi nhìn lên mái tóc ngoại trắng phơ, bất động trong bức ảnh cao cao, rưng rưng thắp một điều ước.

9. Tiền mừng tuổi (Trương Đình Dạ Vĩnh)
          Năm bảy tuổi, Mẹ bảo đưa tiền Mẹ cất cho ... Nó đếm mấy chục ngàn tiền lì xì rồi miễn cưỡng đưa Mẹ cất giùm vì trước kia không bao giờ thấy Mẹ trả lời.
          Năm mười tuổi, nó lén cất tiền không cho Mẹ biết.
          Mười tám tuổi, nó mang nổi nhớ quê hương bước vào đại học ở tận miền trong xa xôi.
          Tết. Ký túc xá vắng hoe. Phương bắc xa xôi nó không về được. Nó nằm co trên giường cằm giấy nhận tiền của Mẹ mà thấy ân hận, xót xa.



10. Khóc (Bùi Phương Mai)
          Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
          Năm hai mươi tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được Mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
          Hôm nay 40 tuổi, đọc tin Mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc. Anh nói:
          - Tội nghiệp Mẹ, 40 năm qua chắc Mẹ còn khổ tâm hơn anh.

11. Nói dối (D.A.D)
          Ngày đó nhà nghèo Cha mất , Mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, Mẹ gởi con về giổ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng... Về nhà Mẹ hỏi con né tránh: "Dạ vui! Cô bác mừng con...!!!".
          Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miến ăn, chiếc bánh...
          Về nhà nhìn ảnh Mẹ con thấy lòng rưng rưng.

12. Chung riêng (Nga Miên)
          Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên...
          Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh...cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta...

13. Tình già (Nguyễn Thái Sơn)
          Đêm tối đen.Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng. Ông khó ở trong mìnhđã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây são rồi đẩy đưa bâng quơ trong vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà...
          Ông trách: "Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?". Hạt bụi cộm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp: "Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?".

14. Ngày sinh nhật đầu tiên (Xuân Vy)
          Tối nay bé buồn xo. Mẹ gặng mãi, bé nũng nịu: "Hôm qua, sinh nhật cái Na, nó được tặng nhiều đồ chơi đẹp! Sao con không có sinh nhật, Mẹ nhỉ?". Mẹ lặng thinhmắt đỏ hoe! Sợ Mẹ khóc, bé vỗ về: "Đừng khóc Mẹ nhỉ! Bé không đòi sinh nhật nữa đâu!". Bỗng nhiên, Mẹ ôm chầm lấy bé nức nở. Bé ngơ ngác rồi khóc ào theo.
          ... Ngày ấy, cái ngày mà toà án buộc người đàn ông phải đợi cho bé đủ 12 tháng tuổi mới ký quyết định ly hôn. Và ngày sinh nhật đầu tiên của bé đúng vào ngày Mẹ bồng bé chết lặng giữa chốn pháp đình.

15. Mưa đầu mùa (Nguyễn Thanh Xuân)
          Những cơn mưa đầu mùa thường ập đến bất ngờ, nước tuôn xối xả. Hàng hiên nhà tôi đầy ngươi đến trú mưa, ồn ào như chợ vỡ, nhất là cánh bán hàng rong. Tôi thật bực mình vì công việc của tôi cần sự yên tĩnh.
          Mẹ thì khác, những lúc ấy bà vui như "cá gặp nước", những kỷ niệm vui buồn ngày xưa với gánh hàng của bà ngày xưa như không bao giờ dứt. Có lúc bà còn hào phóng mua hết những thức ăn ế ẩm của họ, dù sau đó không sao dùng hết phải đem cho đi. Tôi tỏ ý khó chịu, Mẹ chỉ cười buồn bảo: "Những thứ ấy đã một thời nuôi con khôn lớn đó...".
          Tôi nhớ lại những cơn mưa đầu mùa ngày trước, Mẹ gánh hàng về ôm tôi khóc, chợt thấy chạnh lòng..



16. Vợ chồng (Tùy Nghi)
          Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ những lúc ấy anh lại ôm lấy chị , vỗ về:
          - Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đãm lên nào!
          Công ty phá sản. Từ cương vị giám đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc:
          - Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh!

17. Những chiếc bao lì xì
          Ba Mẹ làm lớn, tết đến tôi được nhận nhiều bao lì xì đỏ thật đẹp với lời chúc học giỏi và chóng lớn. Những bao lì xì xé ra tôi mua đồ chơi và tiền bỏ đầy con heo đất.
Chiều, thấy thằng con dì Ba cầm thật nhiều bao lì xì. Tôi hỏi: "Mầy được bao nhiêu?"
Nó đáp; "Em nhặt ở sọt rác nhà anh 50 cái bao không".

18. Phần cô (H.M.N.)
          Sinh nhât cô giáo, cả lớp mang tặng cô nào hoa,nào vải may áo dài...
Giở gói quà của Hằng ra ngạc nhiên thấy một củ khoai và một bông hồng. Hồn nhiên, Hằng bảo: "Ngày nào em cũng được ăn khoai lang nướng ngon lắm cô ạ. Chắc cô chưa bao giờ được ăn?".
          Hỏi dò mới biết ba mẹ Hằng mất sớm, nhà em phải ở ngoài triền đê, một mình vất vả nuôi hai em. Quà của Hằng là bữa trưa mà em dành phần cho cô giáo.




.

9 câu hỏi rất khó và 9 câu trả lời tuyệt vời

.



          Một trí giả thích ngụy biện đến gặp Socrates, nhà hiền triết xứ Hi Lạp, và đặt nhiều câu hỏi khó với mục đích làm cho Ngài bối rối. Nhưng nhà hiền triết xứ Milet có thừa khả năng để trả lời. Sau đây là các câu hỏi:

          1 - Trong các vật hiện hữu, cái gì xưa nhứt ?
            
- Thượng Đế, vì ở thời đại nào, Ngài cũng hiện hữu.

          2 - Trong các vật, vật nào đẹp nhứt ?
             - Vũ trụ, vì vũ trụ là công trình của Thượng Đế.

          3 - Trong các vật, vật nào lớn nhứt ?
             - Không gian, vì nó chứa tất cả những gì sáng tạo.

          4 - Trong các vật, vật gì vững bền nhứt ?
             - Hy vọng, vì khi con người mất hết, nó vẫn còn.

          5 - Trong các vật, vật nào tốt nhứt ?
           
  - Đức hạnh, vì thiếu nó, không có một việc gì tốt đẹp.

          6 - Trong các vật, vật chi di chuyển mau nhứt ?
             - Tư tưởng, vì trong 1 giây nó có thể đến tận bên kia vũ trụ.

          7 - Trong các vật, vật chi mạnh nhứt ?
             - Nhu cầu, vì nó giúp ta san bằng các khó khăn to lớn nhứt.

          8 - Trong các việc, việc chi dễ làm nhứt ?
             - Khuyên bảo.

          9 - Trong các việc, việc nào khó nhứt ?
             - Tự biết mình.




.

18 tháng 12, 2012

Truyện ngắn Giáng Sinh - Câu truyện 3

.



          Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.

          Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.

          Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp giáng sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.

          Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói “Nó đã đi theo với đức Chúa rồi”.

          Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.

          Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm. Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”

          Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.

          Hai ngày sau tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.

          Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đà tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.



.

Truyện ngắn Giáng Sinh - Câu truyện 2

.



          Chỉ còn 4 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Không khí của ngày lễ chưa làm tôi nôn nao, cho dù bãi đậu xe của cửa hàng giảm giá trong khu nhà chúng tôi đã chật ních đầy xe. Bên trong cửa hàng lại còn tệ hơn. Các lối đi đầy ứ những xe đẩy hàng và người mua sắm vào giờ chót.

          Tại sao tôi lại đến đây hôm nay? Tôi tự hỏi. Đôi chân tôi rã rời, đầu tôi đau buốt. Tôi đã có 1 danh sách một số người quả quyết rằng họ không cần quà cáp, nhưng tôi biết họ sẽ rất buồn nếu như tôi chẳng tặng quà gì cho họ!

          Mua quà cho người mà cái gì họ cũng có để rồi lại hối tiếc vì đã tốn kém nhiều cho quà cáp, theo tôi mua quà chẳng có tí gì là thích thú cả!

          Tôi vội vã cho những món hàng cuối cùng vào xe đẩy, rồi tiến tới những dòng người xếp hàng dài đăng đẳng. Tôi chọn hàng ngắn nhất nhưng có lẽ cũng phải chờ đến 20 phút.

          Đứng trước tôi là 2 đứa trẻ - 1 cậu bé khoảng 5 tuổi và 1 cô bé nhỏ hơn. Đứa bé trai mặc một chiếc áo rách. Đôi giày tennis rách tả tơi, lớn quá khổ và dư thừa ra phía trước chiếc quần Jean ngắn cũn cỡn của nó. Nó nắm chặt mấy tờ đô-la rách nát trong đôi bàn tay cáu bẩn của mình. Quần áo của đứa bé gái cũng giống y anh nó vậy.

          Cô bé có một mái tóc xỉn màu với những lọn tóc xoăn. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hiện rõ rằng cô bé đang mong chờ đến bữa ăn chiều. Trong tay cô là một đôi dép màu vàng bóng thật đẹp. Trong lúc tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên từ hệ thống stereo của cửa hàng, cô khe khẽ ngân nga theo, dù lạc điệu nhưng rất hạnh phúc.

          Cuối cùng cũng đã tới phiên chúng tôi, cô bé cẩn thận đặt đôi giày lên quầy. Cô có vẻ quý đôi giày như vàng vậy.

          Người thu ngân in hoá đơn và nói: “Của cháu là 6,09 đô”. Câu bé đặt những đồng tiền rách nát của mình trên mặt quầy và lục tìm khắp túi.

          Cuối cùng cậu tìm được tất cả là $5.12. “Cháu nghĩ chúng cháu phải trả đôi giày lại” - cậu lấy hết can đảm nói. “Lúc khác cháu sẽ quay lại, có lẽ là ngày mai”.

          Nghe anh nói thế, cô bé bắt đầu nức nở:
           “Nhưng Chúa Jesus sẽ rất yêu thích đôi giày này cơ mà” - cô bé khóc.
           “Thôi được, chúng ta về nhà và sẽ kiếm thêm, em à, đừng khóc nữa, rồi chúng ta sẽ quay trở lại mà” - Cậu bé năn nỉ em.

          Tôi nhanh chóng đưa cho người thu ngân 3 đô. Hai đứa trẻ đã xếp hàng chờ đợi quá lâu, và dù sao cũng đang là mùa Giáng Sinh.

          Bỗng niên một đôi vòng tay ôm lấy tôi và giọng nói nhỏ nhẹ cất lên:
           “Cháu cảm ơn cô, cô nhé”.
           “Ý của cháu là gì khi nói rằng ”Chúa Jesus sẽ thích đôi giày này? “- Tôi hỏi.
          Cậu bé đáp: “Mẹ cháu bệnh và sẽ lên Thiên Đàng. Bố bảo mẹ sẽ về với Chúa trước Giáng Sinh”.

          Cô bé nói thêm: “Giáo viên của cháu nói rằng đường phố trên Thiên Đàng vàng bóng, như chính đôi giày này đây. Mẹ cháu sẽ rất đẹp khi mang đôi giày này đi trên con đường ấy phải không cô?”

          Nước mắt tôi tuôn trào khi nhìn thấy những giọt lệ lăn trên khuôn mặt cô bé.
Tôi đáp: “Đúng, cô tin chắc là mẹ cháu sẽ rất đẹp”.

          Tôi lặng lẽ cám ơn Thượng Đế đã dùng những đứa trẻ này để nhắc nhở tôi về ý nghĩa đáng trân trọng của việc tặng quà.



.

Truyện ngắn Giáng Sinh - Câu truyện 1

.



          Như thường lệ,mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...

          Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.

          Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.

          Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"

          Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."

          Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.

          "Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".

          Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.

          Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.

          Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."


 


.

17 tháng 12, 2012

Giá trị của cuộc sống

.



          Trong chuyến đi du lịch cùng cơ quan ở Đà Nẵng, tôi bị một con vật lạ đốt vào chân đau nhói. Ai dè về đến Hà Nội, chân tôi sưng vù, tấy đỏ, khiến tôi lên cơn sốt xình xịch. Gia đình đưa tôi đến bệnh viện và chồng tôi hoảng hốt khi bác sĩ thông báo: "Hoại tử". Đó là lý do tôi nằm trong Khoa Chống độc của Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội).

          Vốn là người sống vui vẻ và vô tư, nên tôi rất lạc quan kể cả khi vào nằm viện. Tôi không sợ đau, không sợ tiêm, mà chỉ lo rằng chân tôi sẽ bị khoét một chỗ để lại vết sẹo to tướng sau này.

          Những ngày nằm trong khoa chống độc tôi bắt đầu để ý đến những bệnh nhân nằm chung phòng với tôi và nhận ra được rất nhiều điều giá trị trong cuộc sống. Cái mà mọi người tưởng là bình thường, đang diễn ra thì đối với bệnh nhân mắc trọng bệnh lại là một điều không dễ gì mà với tới đó là “Cuộc sống”.

          Nằm ngay cạnh tôi là một cô em trẻ trung, chỉ vì giận chồng mà uống luôn một chai nước tẩy nhà vệ sinh. Vì thuốc tẩy đã ngấm quá sâu nên bệnh viện quyết định trả em về nhà nằm chờ cái chết đến.

          Em khóc như mưa vì một phút nông nổi của mình. Em nằm cạnh giường tôi, nghe em đau đớn, vật vã từng cơn cùng hơi thở yếu ớt mà tôi không cầm được nước mắt.

          Những người thân ngồi bên em cũng khóc nức nở vì sự thiếu suy nghĩ của em sẽ khiến em rời xa cuộc đời này mãi mãi. Chồng em là một người đàn ông còn rất trẻ, nước mắt ngắn nước mắt dài, cầm tay em mà đau đớn không nguôi.
 

          Ngày hôm sau em được ra viện, chắc cũng chỉ hôm đó là em đi ra, đi thật xa khỏi cuộc đời này chỉ vì không kiềm chế mình được trong lúc ghen tuông.

          Tôi cứ thấy chua sót lắm thay, bởi hết bệnh nhân này uống thuốc sâu, bệnh nhân kia uống nước tẩy nhà vệ sinh, thì lại có thêm bệnh nhân uống thuốc ngủ tự tử. Nằm cạnh những con người coi thường sự sống đang đau đớn hoặc cận kề cái chết này mà tôi cảm thấy thật đáng sợ. Những ngày tháng nằm trong bệnh viện tôi mới thật sự cảm thấy cuộc sống vẫn còn ưu ái tôi vì may mắn tôi mới chỉ bị "Hoại tử", tôi vẫn yêu cuộc sống này lắm.

          Đang nằm thiu thiu ngủ chút vì bác sỹ vừa tiêm tê và khoét một miếng thịt to bằng lòng bàn tay từ chân tôi - chỗ bị hoại tử và sát trùng thì lại những âm thanh ồn ào lại làm tôi tỉnh giấc.
 

          Một cụ bà khoảng 65, quê Phú Thọ, vì giận con trai và con dâu nên đã uống thuộc diệt cỏ tự tử. Nhìn những người con tôi của bà, tôi đoán gia đình họ cũng không khá giả gì. Người mẹ đau đớn quằn quại vì thuốc đã ngấm vào cơ thể bắt đầu phá hủy nội tạng, còn những người con thì khóc lóc đáng thương.

          Đêm đó bà nằm tạm trong khoa để mai trở về nhà. Bà kêu khóc, bà oán than bản thân bằng từng đó tuổi mà vẫn quá dại dột. Chỉ vì giận con mà gánh lấy cái chết, để lại tiếng ác cho con cái. Rồi bà than rằng bà muốn được sống, được tiếp tục sống với con cái của bà.

          Các con bà cố đút cho bà từng thìa sữa nhưng vô vọng vì cứ đút vào thì sữa lại trào ra, bà không thể nuốt được dù rất đói. Có người bảo phải thay máu cho bà, mà thay phải đủ chín lần, mỗi lần phải hơn cả chục triệu, tính ra cũng phải trăm triệu. Nhưng với những người dân lao động nghèo này thì họ không có được số tiền lớn đó dù có bán cả gia sản.
 

          Con cái bà lực bất tòng tâm vì không thể cứu nổi mẹ mình khỏi lưỡi hái tử thần dù bà có khát vọng sống đến đâu.

          Sáng hôm sau họ đưa bà về quê, trong lòng tôi dấy lên cơn đau nhói. Nỗi đau không phải do vết thương ở chân tôi, mà do chính những bệnh nhân đến đây gây ra.
 

          Tôi vơ vội máy điện thoại và soạn tin nhắn gửi cho vài cô bạn thân của tôi và không quên nhắc nhở rằng: “Khi chưa phải vào viện thì nhớ giữ gìn sức khỏe, sống vui vẻ thật hạnh phúc mấy vịt nhé”. Tôi nhắn cho mọi người xong thì gọi cho chồng, xin ra viện, bởi tôi không muốn nhìn thấy thêm những con người này nữa, những người không biết quý trọng giá trị của cuộc sống.

          Khi tôi ra viện, tôi sẽ sống thật tốt và yêu thương mọi người. Tôi sẽ vị tha hơn, không còn hờn dỗi khi ai đó làm trái ý mình, không trách móc nếu ai đó vô tình dẫm lên chân tôi, không cáu giận và quát con khi nó chưa làm tôi hài lòng.
 

          Tôi sẽ tập thể dục hàng ngày và chăm sóc những người tôi yêu thương. Sắp xếp thời gian để hẹn hò với lũ bạn vì cả năm nay cứ lần nào chúng hẹn là tôi lại lấy cớ bận để thoái thác. Tôi sẽ lên lịch công việc cho mỗi ngày để sống như chỉ còn một ngày để sống.



.