13 tháng 2, 2018

SÁT NA

           Mẹ tôi theo đạo Phật. Khi tôi còn nhỏ, mỗi lần đi chùa, bà thường dẫn tôi theo. Tôi thật ra lúc ấy còn quá nhỏ, theo mẹ chỉ để cho bà vui chứ ngồi hàng giờ kinh kệ riết tôi cũng chán, tay chân ngọ ngoạy, trông mẹ gõ mỏ tụng niệm mau cho xong để còn chạy ra sân chùa chơi. Quê tôi, hình như chùa nào cũng trồng cây bồ đề, loại cây sum suê lá và rễ bò ngoằn ngoèo như những con rắn. Tôi nghe mẹ tôi kể ngày xưa đức Phật đắc đạo ngay dưới gốc bồ đề nên thiêng lắm. Ai cần gì cầu đức Như Lai cứ đến gốc bồ đề mà khấn thì sớm muộn gì cũng được như ý. Tôi tin lời mẹ, mỗi lần sắp đến kỳ thi, lại trốn mẹ đến gốc bồ đề. Tôi xin Phật Tổ phù trợ tôi học bài mau thuộc, làm bài điểm mười… Không biết Phật có chứng lời khấn của tôi không nhưng nhiều lần tôi cũng đạt điểm cao. Vậy là, tôi lại ra gốc bồ đề, hái vài lá cây thả xuống cái giếng sâu cạnh chùa tạ Phật… Đó cũng là cách tạ ơn Như Lai che chở, độ trì, mẹ tôi bảo vậy…


           Nhiều lần theo mẹ đi chùa, mấy sư nhẵn mặt tôi. Vốn nghịch phá, tôi thường bị mấy chủ tiểu rượt bắt mỗi lần tôi hái sen trộm hoặc lên mấy cây nhãn lồng trồng trước chùa bứt lá. Các chú bắt rồi giao tôi cho một sư lớn tuổi thường tịnh ở nhà trong mà mấy chú gọi là sư cả. Sư cả có gương mặt hiền lành, phúc hậu, giọng nói từ tốn, nhỏ nhẹ. Lần gặp sư đầu tiên, tôi sợ đái ra quần, cứ tưởng sẽ nếm mùi roi mây hay ít ra cũng mét đến tai mẹ tôi thì khốn. Nhưng may quá! Sư cả chẳng nói chẳng rằng cứ vuốt ve đầu tóc tổ quạ, khét nắng của tôi, thầm thì bên tai tôi câu nói nhẹ như gió thổi:
           - Con tên gì? Đã học đến lớp mấy? Thầy thấy gương mặt con thông minh, chắc học giỏi. Ráng lo học, con nhé! Và tu tâm, tích đức. Đời này không gì quý hơn sống hiền đức, lánh giữ làm lành, gieo nhân lành ắt gặp quả tốt … Con nên theo mẹ đi chùa, kiến Phật, cúng dường… Công đức lớn lắm, con ơi!
           Sư cả nói chuyện với tôi cứ y như tâm sự cùng người lớn. Tôi chẳng hiểu gì nhiều lời sư dạy nhưng trong bụng rất khoái nghe sư nói. Một lát sư còn lấy chuối cho tôi ăn. Sư dặn:
-         Con có việc gì cứ đến thầy chơi. Có dịp, thầy sẽ kể chuyện cho con nghe. Tuổi thơ của thầy trôi qua dưới gốc cây bồ đề. Thầy muốn nhìn thấy con, nghe con nói. Âu cũng là cái duyên của thầy.
-          
           Nhiều lần theo mẹ ghé chùa, tôi thường đến thăm sư cụ. Riết rồi quen, cứ một hai tuần không gặp sư, tôi lại nhớ. Tôi thích được nghe sư nói, nhìn sư cười. Sư dường như cũng mến tôi. Mỗi khi đi chùa không có tôi, sư ra tận chánh điện gặp mẹ nhắc lần sau cho tôi đi theo cho sư gặp. Một già một trẻ tâm đắc, có khi ngồi nói hàng giờ không hết chuyện.
           Tôi có bao nhiêu điều muốn hỏi. Điều gì sư cũng giải thích cặn kẽ, từ chuyện học hành ở trường ở lớp đến những chiếc lá bồ đề mầu nhiệm trong câu chuyện kể của mẹ tôi. Có lần, tôi cắc cớ hỏi:
           - Bạch thầy! Con không hiểu khi nào thì thầy đi hết đoạn đường tu hành của mình. Giống như Tam Tạng, Tôn hành Giả trong truyện Tây du ký mà con đã được đọc ấy. Bởi vì, theo con hiểu, muốn đắc đạo thành Phật đâu phải là chuyện dễ.
           - Đúng! Chuyện ấy trăm khó, ngàn khó. Thầy đã và sẽ phải đi nhiều khi đến hết cuộc đời mình mà chưa đạt đến cõi niết bàn của Phật. Có người dốc tâm tu niệm, lòng thành rộng tợ biển, y quyết lớn tợ non nhưng đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa thành chánh quả. Âu phải có duyên cơ với Phật, phải có lần nào trong đời ngộ ra chỗ tinh diệu của đạo pháp. Ừ! Phải có một sát na xuất hiện, cái sát na chỉ lóe lên một lần trong đời…
           - Sát na là gì, bạch thầy, tôi tròn mắt hỏi.
Sư cụ từ tốn trả lời:
           - Có thể thầy giải thích con cũng không hiểu. Thôi, cứ nghĩ thế này: Đó là từ nhà Phật để chỉ một chớp mắt, một khắc lóe sáng, một khoảng thời gian nhanh hơn gấp triệu lần một giây đồng hồ… Trong khắc giờ ấy, nếu có cơ duyên và rộng đường tu, ta sẽ ngộ, tức là ta đắc đạo… Cái khắc giờ ấy, đã là con Phật, ai cũng mơ bắt gặp…
           - Con có khi náo gặp cái sát na ấy không, bạch thầy?
           - Nếu như con có duyên với Phật, sư cụ lim dim đôi mắt.


           Trong ký ức non nớt của mình hồi ấy, tôi miên man trôi trong những huyền thoại mà tôi hàng tin là có thật mỗi lần ngồi cạnh sư… Tôi ngỡ như được chở che, yên bình mãi bên cạnh mẹ, cạnh sư, cạnh cây bồ đề đầy những phép mầu. Tôi tin cái sát na vi diệu mà sư cụ kể sẽ xuất hiện một lần nào đó trong đời tôi, cái sát na nhanh hơn một triệu lần ánh chớp…

           Nhưng rồi tôi lớn lên trong cuộc đời đầy bão giông. Ba tôi mất, mẹ tôi buồn khổ, đau ốm hoài rồi cũng mất vài năm sau đó. Tôi bị ném ra đường khi mới vừa mười sáu tuổi. Thực tế đầy cay đắng, phũ phàng trôi trước tôi trong từng miếng cơm ăn, từng manh áo mặc. Tôi làm đủ thứ nghề để sống. Bán báo, đánh giày, thức suốt đêm sắp hàng ở quầy bán vé của bến xe bán chỗ, làm cu li, rửa chén… Nói tóm lại, tôi trượt dài trên con đường mưu sinh đầy mồ hôi và nước mắt, nhưng tôi vẫn luôn kiên trì nhẫn nại miễn đó là nghề lương thiện. Sống chung quanh những kẻ bụi đời, những ả giang hồ thập thành tứ xứ có lần tôi suýt vấp ngã. Nhưng hình như trời Phật còn thương tôi, cứ mỗi lần như vậy, tôi lại nhớ lời dặn của vị sư già. Tôi nhớ đến lời dặn của mẹ tôi, cây bồ đề mầu nhiệm, đến cái sát na vi diệu nào đó mà tôi chưa bao giờ chạm tay tới trong đời…
           Chiều nay, sau một ngày kiếm ăn vất vả, tôi mệt mỏi lê trở về xóm ổ chuột của mình. Hình như tôi lên cơn sốt, đầu nặng trịch, môi khô khốc, thân thể mỏi nhừ. Tôi đã quen chịu đựng một mình như thế từ nhiều năm qua. Mỗi lần gặp khó khăn, trắc trở gì tôi đều niệm Phật. Bao năm trời lăn lóc sống giữa đời, giờ tôi đã là chàng trai hai mươi tuổi. Tưởng chừng như không qua nỗi những vất vả lo toan, những buồn khổ kiếp người nhưng rồi cuối cùng tôi cũng qua được. Nhiều khi, tôi thấy mình như lớn hẳn ra, già dặn trước tuổi.
           Nhưng chiều nay, tôi bỗng thấy cô đơn đến lạ lùng. Không có ai trong cuộc đời tôi cả. Cha mẹ tôi, sư cụ, bạn bè , người thân, cả những lá bồ đề hình trái tim dường như tan biến đi đâu hết. Cơn sốt quật ngã không thương tiếc làm tôi thiếp đi, không gượng dậy được, chẳng biết gì nữa.
           - Anh đã tỉnh dậy rồi! May quá! Em không biết phải làm sao? Tiếng một cô gái vang lên trên đầu chiếu tôi nằm.
           Tôi mở mắt nhìn. Một màn trắng đục lướt qua rồi sau đó tan biến dần đủ cho tôi nhìn thấy ai đang đứng trước mặt mình. Hóa ra là Hạnh, tên cô gái cùng ở khu ổ chuột với tôi. Cô làm gái điếm. Hàng đêm, mỗi khi đi đâu về, qua ngang con hẻm, tôi thường gặp cô rước khách ở đó. Hạnh thường gật đầu chào nhưng tôi chỉ mỉm cười chiếu lệ. Thật ra, tôi không thích giao du với mấy ả giang hồ dù nghe Hạnh nói buộc phải làm cái nghề mạt hạng này để nuôi mẹ và hai đứa em nhỏ.
           - Tôi đang ở đâu đây? Hình như tôi bị sốt rồi mê man luôn thì phải? Tôi hỏi sau khi đã định thần nhìn kỹ cô gái tốt bụng.
           - Anh nằm đây đã một ngày hơn. Hôm qua anh bị sốt nặng rồi ngả ra bất tỉnh nằm ở đầu hẻm. Đây là chỗ của em. Mẹ em bảo mang anh về đây để tiện chăm sóc cho anh. Bà ấy nói anh ở một mình, không ai lo, tội nghiệp… Hạnh ngập ngừng một lát mới nói tiếp… Em thì anh biết đó, còn việc gì đâu mà phải ngại. Hơn nữa, dù sao chúng ta cũng là hàng xóm với nhau.


           Một lát, tôi nghe tiếng xoong nồi, tiếng nước sôi trên bếp và mùi lá xông thoang thoảng. Hạnh đứng lên đem ra nồi nước xông ngun ngút khói, bảo tôi trùm kín người. Chỉ một lát, tôi đã khỏe hẳn. Sau đó cô còn bắt tôi ăn một tô cháo nóng. Mồ hôi vã ra ướt đầm dưới làn áo tôi.
           - Em sợ quá! Anh nóng sốt, bất tỉnh rồi mê sảng suốt mấy tiếng đồng hồ. Mẹ bảo ra chợ mua nắm lá xông. Xui cho em, không còn chỗ nào bán lá. Em bứt đại nắm lá bồ đề trước chùa gần đây và thêm mấy lá hương nhu, vài củ sả… Thấy anh tỉnh dậy, em mừng quá. Hạnh kể với ánh mắt rạng rỡ.
           Tôi không biết nói sao ngoài lời cảm ơn Hạnh và mẹ Hạnh. Cả những chiếc lá bồ đề đã chở che tôi từ những cơn khó khăn, hoạn nạn trong đời. Tôi chợt nhớ đến mẹ tôi, đến sư cụ già, đến ngôi chùa mà tôi vẫn thường thả lá bồ đề xuống giếng.
           -Thế mẹ Hạnh đâu rồi? Tôi hỏi. Cả mấy đứa em nữa!
           - Mẹ hôm nay phải đi lượm bao ni long vì nay em không đi làm. Hai đứa em đi đánh giầy từ sớm. Anh cũng biết em mà. Không đi làm một ngày là cuộc sống rối tung cả lên. Nhưng thôi! Đừng nghĩ đến điều ấy! Anh lo dưỡng sức cho bớt bệnh. Ở nhà em một hai ngày thì em cũng chẳng nghèo hơn đâu! Bỗng dưng Hạnh kề tai tôi nói nhỏ. Không hiểu sao, em lại mến anh.
           Từ trong lòng tôi bỗng nhiên dấy lên điều gì không tả được. Những rung động mãnh liệt vừa xúc động, vừa tủi thân… Từ khi mẹ tôi mất, đâu có ai săn sóc cho tôi như thế này… Cổ họng tôi nghèn nghẹn… Và cũng không hiểu vì sao tôi rơm rớm nước mắt. Trước mắt tôi, bỗng nhiên Hạnh hiện lên thật rạng rỡ. Cô không còn là cô gái đứng đường mà tôi vẫn thường gặp hàng đêm. Đôi mắt này, mái tóc kia, cánh mũi nọ… sáng lòa trong tôi như một ánh chớp. Không! Nhanh hơn một ngàn lần ánh chớp. Tôi như không còn tin ở mắt mình. Có phải cái sát na ngày nào sư cụ nói với tôi là đây.

           Thôi thì tôi không có duyên với đức Phật nhưng bù lại tôi gặp Hạnh. Một tình yêu chân thành lóe sáng thì tình yêu nào cũng đưa ta tới bờ hạnh phúc, phải không, bạch thầy!
           Tôi mơ hồ thấy sư cụ lim dim đôi mắt. Hình như thầy còn nhìn tôi, gật đầu…


           … Không lâu sau đó là đám cưới của tôi và Hạnh. Chúng tôi cùng đến ngôi chùa gần nơi tôi ở để viếng Phật. Tôi ra cây bồ đề, hái vài lá rồi đem ra giếng cạnh chùa thả xuống dưới dòng nước… Tôi tin sự thành tâm của mình sẽ được Phật trời chứng giám và tôi muốn tạ ơn Người về hạnh phúc mà tôi vừa có được cùng Hạnh hôm nay.
           Trên chánh điện lung linh ánh nến, tôi nghiệm ra sự huyền diệu của kiếp người. Hóa ra, hạnh phúc chẳng ở đâu xa. Thiện căn con người cũng ở tại mỗi tâm tánh. Có lẽ, trên con đường về cõi niết bàn của Phật dành cho chúng sinh còn mang một ý nghĩa vi diệu mà chỉ có ai đó có duyên cơ một lần trong đời sẽ ngộ ra trong một vầng sáng trắng. Nó xuất hiện và biến đi nhanh hơn một triệu lần khắc giờ trần gian.
           Chỉ trong sát na đó, tôi đã hiểu được sự nhiệm mầu và linh diệu của tình yêu bên cô gái và tấm lòng mà tôi yêu quý .

                      Nguyễn Minh Phúc


.



Nghệ thuật sống!!!

          
          Ai đó thường nói, nỗi buồn của tất cả mọi người thường bắt nguồn từ một người khác…
          Trong xã hội hiện đại, con người sống vội vã và có nhiều điều cần phải lo lắng, sợ hãi nên dễ bị khủng hoảng tâm lý. Tâm trạng của mỗi cá thể thường bị ảnh hưởng bởi cái nhìn của người xung quanh. Khi muốn theo đuổi ước mơ nhưng lại bị bố mẹ, người thân, bạn bè phản đối thì ta thường dễ bị chùn chân.
          Chúng ta thường không sợ thất bại nhưng lại sợ sự bàn tán của dư luận, sự gièm pha của mọi người. Ví dụ như những nạn nhân của bạo lực gia đình rất ít khi dám lên tiếng tố cáo vì ai cũng cho rằng đó là chuyện trong nhà, nói ra là xấu mặt nên phải âm thầm chịu đựng.
          Khi cảm thấy áp lực hay chán nản với công việc hiện tại, ta cũng không dám lựa chọn từ bỏ vì sợ phải giải thích cho người khác… Những cảm xúc tiêu cực xuất hiện và những do dự trong mỗi chúng ta xuất hiện vì nỗi sợ dư luận, sợ thiên hạ nói này nói khác.

          1. Nếu họ chê bai rằng cái váy của bạn không đẹp, chiều cao của bạn khiêm tốn quá, gương mặt bạn trang điểm kém xinh, mũi bạn thấp lè tè… vân vân và vân vân, mà mục đích là “đâm chọt” nhiều hơn góp ý xây dựng thì bạn đừng vội buồn. Họ khó chịu với những thứ trái nghịch với mắt họ thì đó là chuyện của họ, không phải chuyện của bạn. Việc của bạn là tự tin vào chính mình!

          2. Nếu như bạn có quá nhiều thứ nhỏ nhặt phải quan tâm tới nỗi nó làm phiền bạn thì đó chính là vấn đề của bạn chứ không phải của ai khác.
3. Giây phút bạn từ bỏ và gạt đi định kiến của người khác, sống bằng chính kiến của bản thân sẽ là thời điểm bạn thấy tâm hồn mình thanh thản.

          4. Với những kẻ chuyên đi nói xấu sau lưng bạn, đâm bị thóc chọc bị gạo khi bạn không có mặt thì hãy mỉm cười và “bơ” chúng đi nào. Cả đời họ chỉ có thể đứng sau lưng bạn mà thôi.

          5. Một người sẽ lo chuyện của mình khi nó đáng để lo. Khi nó không đáng, anh ta sẽ bắt đầu đi lo chuyện của người khác.


          6. Trưởng thành là thứ diễn ra khi ai đó học được cách chỉ quan tâm đến những thứ cần quan tâm.

          7. Rồi sẽ có lúc bạn bị chính bạn bè của mình phản bội, làm tổn thương. Đừng dằn vặt, dù có tiếp tục trở lại làm bạn hay không thì cũng hãy cố gắng tha thứ cho họ. Tha thứ không phải để trở nên vĩ đại, mà là để hạnh phúc hơn. Việc bạn dằn vặt, mắng chửi, thù ghét người khác cũng đồng thời gây tổn thương cho chính bạn.

          8. Khi ai đó cho rằng họ không quan tâm, họ sẽ nhìn thấy sự hoàn hảo cũng như góc nhìn khác của mọi thứ, nó giống như một người bình tĩnh vượt qua cơn bão vậy.

          9. Tập sống thật với chính mình. Vui thì cười, buồn thì khóc, thương ai đó thì nói cho họ nghe, ghét ai đó thì góp ý để họ trở nên đáng yêu hơn. Đừng giữ buồn phiền trong lòng quá lâu kẻo bị “ung thư tâm hồn” đấy!

          10. Cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm. Những kẻ không ưa bạn sẽ chực chờ sơ hở để làm bạn buồn, bạn khóc, bạn tổn thương và mục đích là khiến bạn không gượng dậy được. Đó là những lúc bạn cần mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu người ta làm bạn buồn 1, hãy tự tạo niềm vui cho mình gấp 10 lần như thế. Chỉ có niềm vui, sự hạnh phúc và cuộc đời rộn rã tiếng cười của bạn mới là cách “trả thù” tốt nhất.



          11. Hãy bảo toàn sự quan tâm để dành cho những thứ thật sự đáng để quan tâm. Thất bại hay bị từ chối cũng trở thành chuyện thường thôi.

          12. Xúc cảm của bản thân luôn là điều trân quý và đáng giá hơn tất cả những lời phán xét và ánh nhìn của người khác.

          13. Nỗi buồn của tất cả mọi người thường bắt nguồn từ một người khác.

          14. Nếu đến việc giúp đỡ chính mình bạn cũng không thể làm được thì đừng mong có thể giúp đỡ người khác.

          15. Trong cuộc đời của mỗi người, có 4 từ được nói nhiều nhất: Xin chào, Tạm biệt, Cám ơn và Xin lỗi. Hãy nói “xin chào” với những người bạn mới, những điều tốt đẹp. Nói “tạm biệt” với những mối quan hệ xấu, những điều không vui. Hãy “cám ơn” những người, những điều khiến bạn hạnh phúc. Và, hãy gạt bỏ tự ái để có thể nói “xin lỗi” một cách chân thành nếu bạn cảm thấy có lỗi.



          Tóm lại, nghệ thuật của sự “bơ đi mà sống” không nằm ở chỗ thờ ơ, lạnh lùng với tất cả mọi thứ xung quanh, mà là ở chỗ biết quan tâm đến những điều thật sự quan trọng và cần thiết.



.





Phật dạy: Phúc đức tại mẫu, PHỤ NỮ sống sao để mang lại phúc đức cho mình và con cháu.




           "Tại một thành phố nhỏ ở Trung Quốc có một bà mẹ đơn thân sống với con gái ruột và cha mẹ cô. Bà mẹ đơn thân là giáo viên, với mức lương đủ tằn tiện chi tiêu trong cuộc sống giản dị của cả gia đình nhỏ. Mặc dù nghèo nhưng họ sống rất hạnh phúc và yêu thương nhau.
           Tuy nhiên cuộc sống bình an của họ bỗng gặp sóng gió bất ngờ. Cô bé khi lên 5 tuổi bị chẩn đoán mắc một chứng thuộc ung thư máu, là loại bệnh nan y.
           Gia đình họ đã phải bán hết tất cả tài sản dù nhỏ nhoi có được để làm sao cứu sống cô bé vốn là tài sản giá trị nhất của họ. Tuy nhiên sức khỏe cô bé không hề khá hơn mà ngày càng tồi tệ đi, các bác sĩ tư vấn rằng ghép tủy là lựa chọn duy nhất để giành lấy sinh linh bé nhỏ này từ tay Tử thần vốn đang rất gần.
           Người mẹ muốn xét nghiệm với hy vọng có cơ hội cứu con gái yêu.

           Thật không may là tủy của cô không phù hợp với con gái ruột của mình, nhưng lại cần để ghép tủy cho một cậu bé khác cũng mắc bệnh tương tự. Vì vậy các bác sĩ đã thuyết phục cô hiến tủy cứu cháu bé con người khác.

           Cha mẹ cô không đồng tình, vì nếu có chuyện gì xảy ra với con gái họ, cháu của họ sẽ ra sao? Gia đình ai là người gánh vác đây? Tuy nhiên khi người mẹ của cậu bé đáng thương đó tới cầu xin, cô đã mủi lòng thương xót và chấp nhận sẽ hiến tủy giúp họ.

           Để có thể hiến tủy, người mẹ đơn thân phải dùng thuốc kích một số tế bào gốc, vốn là điều rất khó chịu và gây đau đớn. Nhưng cô vẫn chấp nhận và quyết tâm chịu đựng để cứu cháu bé con người ta.

           Cuối cùng cậu bé đã được cứu sống nhờ sự hy sinh của cô. Gia đình họ vô cùng cảm kích, đã mang tới nhà cô 50.000 Nhân Dân tệ vốn là tất cả những gì họ có để cảm ơn.
           Tuy nhiên người mẹ đơn thân nhân hậu và dũng cảm ấy đã từ chối, cô nói rằng họ cần số tiền này để giúp cháu bé sớm bình phục hoàn toàn.
Cha mẹ cậu bé vô cùng cảm kích trước tấm lòng nhân hậu của người mẹ đó, và họ đã kể lại câu chuyện này với truyền thông. Rất nhiều người khi biết được câu chuyện cảm động này đã tình nguyện quyên tiền để giúp gia đình cô vượt qua cơn hoạn nạn."



           Bạn có biết phúc báo của một người phụ nữ không chỉ liên quan đến tương lai của chính họ mà còn có thể ảnh hưởng đến gia đình, thậm chí cả gia tộc. 
           Vì vậy, phúc phần của người phụ nữ dày hay mỏng, có vượng gia đình hay không chỉ cần nhìn điểm này là biết!
           Tu khẩu
           Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Khẩu nghiệp không chỉ theo một mà còn nhiều kiếp, vì thế hãy liệu đường ăn nói.

           Luôn từ bi đối đãi
           Khi chúng ta đối xử ác, không thiện với người khác, thì người bị hại   chỉ chịu ảnh hưởng 30%, còn chính bản thân chúng ta lãnh hậu quả 70%, đó là hủy hoại chính mình.
           Nếu muốn bản thân bạn khỏe mạnh, tạo phúc đức cho con cái thì người phụ nữ phải có tấm lòng nhân ái đối với chúng sinh, đối đãi người khác bằng thiện tâm, từ bi và hòa ái.
           Quả báo có thể không hiển thị ngay mà qua vòng vận động của thời gian không chỉ một đời người mà có quan hệ đến thế hệ sau hoặc những kiếp chuyển sinh sau đó.
           Trời sinh người phụ nữ chính là giữ vai trò thủy, “thủy tính” chính là trong phong thủy trong nhà; người phụ nữ có “thủy tính”, là có tướng vượng phu.
            “Thủy tính” trong sạch, nhu hòa, có thể làm thay đổi nhân tâm, bồi bổ chỗ khuyết; “thủy tính” bị ô nhiễm đục ngầu, sẽ làm tổn thương gia đình.


.

.



Truyện cực ngắn tình yêu #1



          Yêu nhau năm năm.
          Hắn tàn nhẫn nói lời chia tay với cô.
          Cô thề sẽ hận hắn cả đời.
          Một ngày, cô bước vào một ngõ nhỏ lại thấy hắn đang bị người ta ẩu đả.
          Cô như phát điên, nhặt lấy tảng đá, gậy gộc liều mạng đánh về phía mấy người kia.
          Mấy người kia bị kinh sợ, chạy trối chết.
          Bạn bè hỏi cô, đã thề căm thù đến tận xương tuỷ, vì sao lại ra tay cứu giúp hắn?
          Cô chạm khẽ trái tim vẫn đang run rẩy nói, bởi vì yêu nhiều hơn so với hận.


           (Tình yêu có đôi khi cũng là một loại nghĩa khí.)
  

         Nhà cô thay một chiếc cửa công nghệ cao, chỉ cần nói với cánh cửa một câu, cánh cửa sẽ tự động mở ra. Cô đem mật khẩu cài đặt thành “Anh yêu em”, cũng bảo hắn mỗi ngày đều tới gặp cô.
          Vì thế mỗi ngày, cô đều đắm chìm trong lời ngon tiếng ngọt. Một ngày, cô trễ hẹn, hắn tức giận với cô không thôi. Cô một mạch nói lời chia tay. Lại suốt ngày ở nhà ảo não hối hận không thôi.
          Cô đem mật khẩu đổi thành “Thực xin lỗi”, mỗi ngày khi mở cửa đều nhỏ giọng nói “Thực xin lỗi” với cánh cửa.
          Dường như làm như vậy có thể giảm bớt sự bất an cùng mong nhớ trong lòng.
          Một ngày, cô ngồi trên sô pha suy nghĩ, cửa lại đột nhiên mở ra.
          Hắn kinh ngạc đứng ở ngoài cửa.


           (Trong tình yêu luôn luôn phải có sự nhường nhịn, trừ phi hai người muốn đánh mất lẫn nhau.)


          Cô thầm mến hắn thật lâu.
          Một ngày, cô nhìn biểu tượng cái đầu bên cạnh tên hắn trên QQ thật lâu, những lời nói đã chuẩn bị trước đột nhiên không nói lên lời.
          Hắn cũng không nói, tựa hồ đang đợi cái gì.
          Cô nắm chặt bàn tay đầy mồ hôi, viết ba chữ “Em thích anh” lên khung đối thoại chưa gửi.
          Cô nhắm mắt lại, cắn răng ấn gửi tin.
          Cùng lúc đó, cô nghe thấy tiếng ‘tít tít’.
          Cô mở mắt ra, thấy ba chữ: Anh yêu em.
          Trước ba chữ kia, có bốn chữ: Tự động trả lời.


           (Nếu hiện tại bạn gửi tin nhắn nói bạn thích người ấy, người ấy liền lập tức gọi điện thoại nói người ấy yêu bạn. Không thử một chút làm sao biết có niềm vui bất ngờ nào đang chờ bạn.)


          Buổi sáng cô mở cửa.
          Thấy con mèo nhỏ của soái ca trên lầu nằm bên ngoài, trên cổ lộ ra một tấm bảng: Chủ nhân đi công tác, có thể chăm sóc tôi vài ngày được không ?
          Cô cười cười, ôm lấy mèo con đi vào phòng. Rồi sau đó con mèo nhỏ kia thường xuyên xuất hiện đáng thương hề hề, lý do giống như trên.
          Hôm nay, cô nghe được tiếng gõ cửa, mở cửa.
          Lại thấy soái ca kia nháy đôi mắt hoa đào nói: Mèo đi công tác, có thể chăm sóc anh không?


           (Thích một người sẽ luôn dành sự bất ngờ cho người đó.)


          Buổi tối, trước khi đi ngủ liền hỏi ông xã: “Nếu em mắc bệnh nan y, anh có chạy chữa cho em không?”
          Ông xã đã buồn ngủ, mơ mơ màng màng nói: “Đừng nói bừa… Táng gia bại sản cũng phải trị!”
          Ta nói: “Nếu anh mắc bệnh thì sao?” Ông xã: “Vậy không trị.”
          Ta hỏi: “Vì sao?” Ông xã: “Còn lại một mình em, kiếm tiền không dễ.”


           (Bạn vĩnh viễn không biết, khi bạn gặp nguy hiểm, người ấy sẽ quan tâm lo lắng cho bạn như thế nào.)


          Cô thích ăn táo.
          Hắn mỗi ngày đều gọt hai quả táo, mỗi người một quả, cô thích cảm giác ấm áp lãng mạn này.
          Chỉ là cô phát hiện hắn luôn cắn một miếng ở cả hai quả táo trước, sau đó mới đưa cho cô một quả.
          Vì thế, cô buồn bực đã lâu. Rốt cục có một ngày.
          Thừa dịp lúc hắn ra ngoài nghe điện thoại, cô cầm quả táo của hắn cắn một miếng.
          Cảm giác không ngon ngọt bằng quả táo của mình. Nước mắt không tiếng động nháy mắt lướt qua khuôn mặt.


           (Những gì tốt nhất, người đó sẽ dành cho bạn.)


.

10 tháng 2, 2018

HẸN HÒ VÀ… YÊU

           Tôi chưa bao giờ thích thú và tin tưởng vào những cuộc gặp gỡ giữa một người con trai và một người con gái qua lời kể không thật thà của một người thứ ba. Tôi nghĩ người ta chỉ có thể yêu qua những hoàn cảnh và điều kiện nhất định, tiếp xúc nhiều và đủ hiểu về nhau.
           Chỉ qua những câu chuyện thoáng chốc tại quán café hay vài nơi hò hẹn, vậy thì ta yêu điều gì? Yêu những khoảnh khắc có một người kề bên? Thật chẳng giống người ta nói về tình yêu là việc thương yêu tất cả mọi điều của một người nào đó.


           Tháng năm dịu dàng hơn sau những cơn nắng gắt, bỏng rát và nóng ran đầu hè. Sáng khẽ khàng vài tia nắng mỏng manh, mây xám ngắt, lẳng lặng. Tôi nhốt mình trong mớ công việc part – time để bớt xôn xao, nghĩ ngợi về một vài điều, ví như bạn bè, đổi thay, tương lai hay một công việc ổn định như rất nhiều sinh viên chuẩn bị ra trường. Đó là một khoảng trống, chơi vơi và bất an.

           Trận cãi vã giữa đêm với cô bạn thân làm tôi khóc sưng mắt và lại khóc mỗi lúc rảnh rỗi, tủi thân và thất vọng. Thất vọng cũng bởi quá kì vọng, kì vọng có người hiểu mình, hiểu thấu hết tim gan, ruột thịt, mà chẳng biết, đến bản thân mình đôi khi còn chẳng làm nổi việc ấy.
           Anh làm quen không vồn vã, vồ vập, không quan tâm thái quá. Tin nhắn buổi trưa không đi kèm: “Em ăn cơm chưa?” hay vài câu đại loại như thế. Tin nhắn buổi tối chỉ vẻn vẹn có bốn chữ: “Chúc em ngủ ngon”. Và hết. Không đầy đủ, đều đặn theo giờ, không reply ngay lập tức, không hỏi han, không gì hết, hoàn toàn dửng dưng. Có lẽ sự khác biệt và dửng dưng ấy lại khiến tôi tò mò. Cộng thêm mớ ngổn ngang trong tâm trạng, tôi mặc một chiếc áo màu xanh dương, chân váy vàng ươm màu nắng, dịu dàng bới mái tóc ngang vai phía sau thành một túm gọn gàng, vài lọn tóc mai lưa thưa bên tai hết sức quyến rũ, thêm một chút son môi và mỉm cười đến gặp anh.

           Một cái hẹn không có đủ sự tin tưởng, một cái hẹn không hy vọng, không mường tượng, không gì hết. Chỉ để lấp đầy một buổi tối trống trải và chênh vênh. Cho nên tôi hoàn toàn, thực sự là hoàn toàn thoải mái, không lẫn lộn một chút bối rối hay ngại ngùng. Cắn hướng dương, uống sữa chua, mỉm cười, hỏi một vài câu, lắng nghe và cứ thế. Tôi có cảm giác rất lạ về anh ấy, nó khiến tôi không kiểm soát được việc mình đang làm. Và điều dại dột nhất mà tôi biết mình đã làm ngày hôm ấy là ngồi thẳng, nhìn sâu vào đôi mắt người đối diện, điều mà tôi hiếm khi làm với bất cứ ai. Giấc mơ đêm đó và vài đêm sau nữa là đôi mắt biết cười, một đôi mắt sâu và nhiều ẩn ý. Tôi thực sự đã nghĩ, rằng lúc đó, anh ấy muốn hôn tôi.

           Cảm giác hết sức thoải mái và dễ chịu. Tôi chờ đợi nhiều hơn một tin nhắn chúc ngủ ngon khi trở về. Nhưng vẫn với thái độ dửng dưng như thế, mặc dù lúc gặp mặt, anh hào hứng, anh khen ngợi, anh vui vẻ và đáng yêu. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó. Tôi giữ nguyên xi niềm kiêu hãnh của một cô gái, không sms trước cho một chàng trai muốn làm quen với mình, dù chốc chốc lại ngó điện thoại chờ đợi một tin nhắn từ anh. Tôi không biết mình đang suy nghĩ cái gì trong đầu, tôi cần biết bao nhiêu điều để yêu được con người ấy? Tại sao lại nhớ và mong chờ một cái mess, một cuộc gọi? Tại sao lại đặt anh vào vai người thứ hai hết sức quan trọng trong những cuộc hẹn tình yêu tự mình vẽ ra xối xả? Tôi biết mình hết sức bất thường với hàng đống suy nghĩ và mường tượng, nhưng tôi không ngăn nổi, cũng không muốn ngăn, bởi điều đáng tiếc nhất chính là không biết trái tim mình cảm thấy điều gì.
           Cuộc hẹn hò hôm đó, được gói gọn và kết thúc trong những giấc mơ. Mỗi lần trở mình tỉnh giấc, lại cười mình, rồi vươn tay với con cánh cam mềm mại, ru mình vào những giấc ngủ thật ngon. Có lẽ là một cơn mưa chuếnh choáng. Cơn mưa bất chợt, của mùa hạ xôn xao. Cơn mưa rào trong những cơn nắng hạn ngột ngạt.
Có ai đó đã nói với tôi rằng, người ta nhất định sẽ gặp nhau ít nhất 2 lần trong đời. Mà trái đất thì tròn, quay đầu đi chẳng biết sẽ gặp ai, ngoảnh đầu lại chẳng biết còn ai bên mình.

           Tết thiếu nhi, tôi dắt cậu cháu nhỏ ra khu phố liên hoan, hai dì cháu dắt tay nhau vừa đi vừa hát. Tôi cười vang, cảm giác như mình cũng chỉ nhỏ xíu bằng từng ấy. Giao cậu nhóc nghịch ngợm cho bà trông, tôi quay về nhà, tiếp tục hoàn thiện cho xong vài cái deadline. Khi môi vẫn dở cười vì hành động đáng yêu của cậu cháu thì mắt đã sững sờ trước khuôn mặt xuất hiện nhiều lần trong những giấc mơ. Cảm giác bất ngờ và ngạt thở, thấy anh ấy đang đứng một góc, nhìn tôi “sâu” lắm. Anh ấy chìa túi kem: “Chào em, chúc mừng mùng một tháng sáu”.
           Và sau đó anh ấy lại biến mất. Không reply tin nhắn cảm ơn của tôi, cũng chẳng hỏi han và liên lạc thêm gì hết. Tôi có cảm giác mình phát điên với anh chàng này. Anh ấy quá tự tin hay cũng là tuýp ẩm ương như tôi, có lẽ! Còn tôi vẫn tiếp tục giữ nguyên si niềm kiêu hãnh của mình, ngang bướng không nhắn tin, không gọi điện trước.

           Cứ mỗi lần tôi chuẩn bị xếp anh vào một góc gọn gàng, mỗi lần tôi đủ tỉnh táo mà suy nghĩ rằng cảm giác rung động với anh ấy, chỉ là một cơn say nhẹ, dùng cái đầu mà nghĩ cho bằng được rằng chúng tôi chẳng hiểu gì về nhau, đương nhiên tình cảm sẽ chẳng có gì đặc biệt… Cứ mỗi lần như thế, anh ấy lại xuất hiện, bất ngờ. Khi thì tình cờ ngang qua Nguyễn Xí: “Anh cũng vừa mua sách xong, quyển này mua tặng cho em”, khi thì gửi xe cùng bãi trong rạp chiếu phim với một bó hồng… Luôn luôn biến mất ngay sau đó, không lý do.

           Đến lần thứ năm như thế thì tôi mất hết kiên nhẫn, cảm giác mình giống một trò chơi mà sự ngơ ngác của mình khơi gợi cho người ta hứng thú. Tôi quyết định lần tới, nếu lại “bất ngờ” gặp gỡ đi kèm một món quà, tôi sẽ giữ lại rồi thẳng thắn hỏi cho ra. Tôi quyết tâm lắm, nghĩ đầy đủ cả kịch bản, tự đặt ra tình huống và hết sức thỏa mãn với màn dàn dựng của mình. Nhưng kế hoạch của tôi vẫn thường hay đổ bể vào phút chót. 
           Anh hẹn gặp tôi, ở một quán café nhỏ nằm khuất mình nơi cuối ngõ. Cầu thang sắt uốn quanh dẫn lên tầng hai, một nơi đẹp tinh khôi với bức tranh sơn dầu đơn sắc, chiếc bàn gỗ khoét một ngăn nhỏ, giấu những hạt café phơi khô dưới lớp kính để khi một ai đó như tôi phát hiện ra, lại tò mò và thích thú hỏi người phục vụ: “Hạt café thật hả anh?” Bao nhiêu dàn dựng và quyết tâm vạch trần những cuộc gặp gỡ bất ngờ có dàn xếp của anh, bị vùi trong mớ câu chuyện hấp dẫn mà anh liên tục gợi mở cho tôi. Và tôi, lại một lần nữa dại dột, nhìn sâu vào đôi mắt ấy. Ngay khi tôi bắt đầu nhìn rất sâu vào đôi mắt ấy, mọi thứ như dừng lại và lặng im. 


           Anh ngừng cười, ngừng nói, vươn nhẹ người về phía tôi và điều tôi nghĩ trong lần hẹn hò trước đã thực sự xảy ra. Một nụ hôn đậm mùi café sữa, nhẹ nhưng rất sâu… Một nụ hôn vào lần hẹn hò và gặp gỡ thứ hai? Một nụ hôn khi mà cô gái còn chưa kịp hiểu anh ấy là ai, anh ấy thế nào? Một nụ hôn phớt trên bờ môi. Một nụ hôn chuếnh choáng, rất say.

           Bạn có tin vào các câu chuyện cổ tích không? Mỗi tối trước khi đi ngủ, năm tôi từ ba đến năm tuổi, mẹ lại đọc truyện cho tôi nghe, câu chuyện về hoàng tử, về công chúa, về tình yêu và những điều kì diệu của cuộc sống. Tôi biết rằng 22 tuổi, quá lớn cho một niềm tin trẻ con đến thế, nhưng tôi vẫn tin, bằng một cách nào đó…
           Em mặc chiếc váy trắng tinh khôi ôm gọn khuôn người tròn trịa, mỉm cười dịu dàng trong đám cưới cô bạn thân. Tôi đã bất ngờ vì ngày em mười lăm, một cô bé ngốc nghếch, giản dị, ngăm đen, giờ đã lớn bằng ngần ấy. Em thay đổi nhiều, duy có cách nói chuyện, vẫn giữ nét dịu dàng và hài hước trên môi, thu hút tôi như những lần truyện trò trước. Tôi lặng lẽ quan sát em, chợt nhận ra, nếu tôi cũng như cậu bạn mặc chiếc sơ mi kẻ caro kia, lởn vởn và vồ vập quan tâm em, chắc chắn điều tôi nhận được, cũng là sự lảng tránh và xa cách.

           Tôi thích em từ ngày em làm liên đội trưởng, còn tôi là anh phụ trách đoàn, nhưng em là một cô bé, tôi muốn giữ nguyên vẹn nét ngây thơ và đáng yêu của em, trong mối quan hệ hai người. Bảy năm rồi, khi gặp lại, tôi đã thực sự say em. Tôi đã cố gạt em ra khỏi cảm giác nhớ nhung, nhưng tôi chẳng thể ngăn mình thấy mừng vui khi bất ngờ nhìn thấy em trên phố, không ngăn được mình lang thang dò la Facebook em từ xưa đến nay rồi ngớ ngẩn ngồi chờ ở những nơi biết chắc chắn em sẽ tới. Vậy nên tôi quyết định mình cần một chiến dịch hoàn hảo để cưa cho đổ cô gái Bảo Bình thông minh của mình…
           Hai lần hẹn hò, bốn tiếng trò chuyện, một nụ hôn, tôi cảm giác, rất giống một tình yêu, chắc chắn không phải một cơn say nắng. Vì tôi thấy mình bình yên, thấy mình cười và tự nhiên ở bên anh ấy, thấy cảm giác quen thuộc và gần gũi, cảm giác có người đã hiểu mình, rất sâu và từ rất lâu, rất lạ. Có điều, thời gian mới là câu trả lời chính xác nhất cho mọi chuyện, nhất là khi, câu chuyện cũng chỉ vừa bắt đầu chưa được bao lâu.
                  
          Sưu tầm

.

Tình yêu của bố mẹ tôi!


          Bởi vì, em ạ, miệng nói yêu nhau, nhưng hai con người không thể hiểu nổi nhau, không bao giờ biết người kia thực sự muốn gì, hay phải làm gì để làm cho nhau vui, thì buồn lắm...
          Tình yêu...
  

          Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20 năm nghe bố mẹ cãi nhau. Số năm còn lại là vì bố đi vắng. Số lần mẹ vật mình ra để kêu ca và khóc lóc thì không đếm xuể.
          Valentine, mùng 8 tháng 3, 20 tháng 10, chưa bao giờ thấy bố mua quà tặng mẹ. Bố thậm chí còn bận vào ngày kỉ niệm đám cưới và sinh nhật mẹ.
          Bố kêu ca mẹ. Mẹ kêu ca bố. Thằng con đứng giữa đau hết cả đầu.
          Nhưng ngần đấy năm bố mẹ cãi nhau, thì cũng đúng từng đấy ngày bố chỉ ăn cơm của mẹ nấu. Đi đâu, làm gì, về muộn như thế nào bố cũng nhất định phải ăn đồ mẹ nấu rồi mới đi ngủ. Rồi tất cả những dịp lễ, Tết, liên hoan, bố nhất định chỉ ăn ở nhà, không bao giờ cho đi ăn hàng, ăn hiệu, vì "mẹ mầy nấu còn ngon hơn bất cứ hàng, hiệu nào". Và mẹ thì dù bố về muộn đến đâu cũng phải chờ lo cho bố xong một bữa ăn mới chịu đi ngủ.

          Và dù bố chẳng mua quà cho mẹ vào những dịp nên mua, thì lần nào đi nước ngoài về bố cũng mua tặng mẹ ít nhất là một đôi giầy, và bao giờ cũng vừa khít chân mẹ, dù size giầy của mẹ rất khó tìm, đôi khi tự đi mua còn chẳng vừa đến thế.
          Và mẹ thì không thích bố uống rượu, nhưng lại tự pha chế rượu. Vì mẹ sẽ cho rất nhiều các loại thuốc bổ vào rượu. Và bố thì đặc biệt thích rượu mẹ pha.
          Và còn nhiều điều nữa, bố mẹ cứ dịu dàng làm cho nhau, không ồn ào như khi cãi nhau, chẳng ầm ĩ như những bộ phim hành động/trinh thám bố mẹ nằm xem cùng nhau mỗi đêm cuối tuần.

          Lúc nãy bố đang ngủ, tự nhiên gọi thằng con vào, thều thào.
          "Con ơi, bố mệt quá, chắc bố sắp ra đi rồi. Bố dặn con này..." (bố nấc nấc, thằng con hốt hoảng, im lặng nghe tiếp).
          "Lúc nào bố đi, con nhớ phải thông báo với mọi người rằng, bố đi vì bị SIDA nhé!" (thằng con tí nữa ngất xỉu, không hiểu gì cả, nhưng vẫn im lặng).
          "Con biết tại sao bố lại muốn mọi người biết thế không?" (thằng con vẫn im lặng).
          "Để kể cả khi bố tiêu rồi thì cũng không còn ai dám theo đuổi mẹ nữa chứ gì?" Mẹ chen vào.

          Thằng con tí sặc. Chỉ có mẹ là luôn hiểu ngay ý bố. Cả nhà được một trận cười vỡ bụng.
          Nhưng ngọt ngào hơn cả là cái tình cảm hai bố mẹ dành cho nhau. Tình cảm đó đã giữ bố mẹ lại bên nhau đã 26 năm nay rồi, dù đã trải qua chẳng phải là ít sóng gió. Và càng ngày nó càng đậm đà.
          Đến giờ thằng con vẫn không thể hiểu nổi, sao ngày xưa bố mẹ lại có thể tìm thấy nhau khi còn trẻ đến như vậy, mà lại chuẩn đến như vậy. Ngày xưa khi bố bằng tuổi thằng con bây giờ, thằng con đã bắt đầu biết ấp úng gọi mẹ.

          Đã 25 mùa Valentine thằng con vẫn một mình. Nhưng nó không ngại một mình, nó chỉ ngại không tìm được một người có thể ở lại bên mình như cái cách bố ở lại bên mẹ, và mẹ ở lại bên bố.

          Sưu tầm




.