7 tháng 1, 2018

Hạnh phúc đơn giản

           Hạnh phúc không ở chỗ bạn có những gì, mà lại ở việc bạn buông bỏ được bao nhiêu



           Vua Dionysius là một bạo chúa khét tiếng, từng cai trị thành Syracuse trên đảo Sicily vào thế kỷ thứ 4 trước Công Nguyên.

           Chuyện kể rằng vua Dionysius sống trong một tòa lâu đài nguy nga với đủ mọi người hầu kẻ hạ trên đời. Nhưng vì là một bạo chúa tàn ác, ông cũng bị rất nhiều người căm ghét và khinh bỉ. Bởi vậy mà, dẫu có nắm quyền thế trong tay và sống cuộc sống vương giả, Dionysius vẫn luôn thường trực một nỗi sợ hãi vô hình.
           Một ngày, quan cận thần Damocles khúm núm ca ngợi nhà vua rằng:
           – Thưa đức vua, ngài có tất cả những gì mà kẻ tôi đòi này khao khát, ngài mới thực là người hạnh phúc nhất thế gian!
           – Nhà ngươi thực sự cho rằng ta hạnh phúc hơn bất cứ kẻ nào hay sao?
           – Chắc chắn là như vậy. Hãy nhìn vào khối tài sản vĩ đại mà ngài đang sở hữu, hãy nhìn vào quyền lực mà ngài có trong tay, và hãy nhìn vào những kẻ quần thần vẫn đêm ngày hầu hạ ngài, chẳng phải ngài mới là người đứng trên vạn người hay sao?
           – Vậy nhà ngươi có muốn đổi vị trí này với ta không?
           – Ồ không, thần có mơ cũng đâu dám làm như thế. Nhưng nếu như thần có được sự giàu sang của ngài dẫu chỉ một ngày thôi, thì chắc chắn thần có chết cũng không muốn được nhiều hơn thế.
       Được, vậy nhà ngươi sẽ có được điều đó!
   
           Và thế là ngày hôm sau, Damocles được đưa đến cung điện và đổi vị trí với nhà vua trong một ngày. Ông được khoác áo bào và ngồi trên ngai vàng, được người hầu kẻ hạ phục tùng như chính vị chúa của họ, được thưởng thức bàn tiệc với đủ loại cao lương mỹ vị trên đời. Từ những loại rượu nho đắt tiền, cho đến các loài hoa thơm ngào ngạt trang hoàng trong cung điện, tới các bản nhạc vui nhộn và những điệu múa cung đình, tất cả những gì Damocles muốn đều được đáp ứng đầy đủ. Trong phút chốc, Damocles thấy rằng mình đang là người hạnh phúc nhất.


           Nhưng khi nhìn lên trần nhà, ngay phía trên đỉnh đầu ông ta là một thanh gươm. Thanh gươm treo lơ lửng bằng sợi lông đuôi ngựa nên có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Damocles rùng mình sợ hãi, nụ cười tắt ngấm trên môi, còn khuôn mặt thì tái mét vô hồn. Cho đến lúc này, ông không còn tâm trí để thưởng thức rượu ngon, nhạc hay, và những cuộc vui bất tận được nữa. Tất cả những gì ông muốn là được rời xa ngôi báu, chạy trốn khỏi cung điện xa hoa, và trở về với cuộc sống yên ả trước kia.
           – Có chuyện gì thế, Damocles, nhà ngươi không thấy ngon miệng nữa à? – vua Dionysius hỏi.
           – Thanh gươm, thanh gươm… – Damocles lắp bắp nói.
           – Ồ, tất nhiên là ta nhìn thấy. Ta luôn nhìn nó hàng ngày. Nó được treo trên đầu để nhắc nhở ta rằng vẫn luôn có những hiểm nguy rình rập, và rằng ta không được phép lơ là cảnh giác. Thế đấy, cuộc sống của những kẻ vương giả như ta đâu phải chỉ toàn một màu hồng!
           Câu chuyện trên là một giai thoại nổi tiếng về vua Dionysius, có tên là “Thanh gươm của Damocles”, được triết gia lừng danh của La Mã, Marcus Tullius Cicero, viết trong tập sách Tusculanae Disputationes của ông.

           Đọc đến đây, có phải bạn cũng nhận ra mình trong đó? Trong cuộc sống hiện đại này, dẫu bạn thành công đến đâu, danh tiếng thế nào, gặt hái được bao nhiêu thành tựu, thì ngay trong những giây phút vinh quang nhất, vẫn có những điều bận tâm khiến bạn không thể hạnh phúc trọn vẹn được. Ví như bạn đã nỗ lực cả ba năm cấp 3 để vào được đại học, nhưng rồi phía trước sẽ là nỗi lo: Làm sao để học tốt? Làm sao để có bằng giỏi ra trường? Làm sao để tìm được công việc như ý? Và lại giả dụ bạn đã được tuyển dụng cho một vị trí như mơ, thì vẫn còn đó nhiều dự định cần thực hiện: Làm sao để thăng tiến? Làm sao để cấp trên luôn hài lòng về kết quả công việc của bạn? Và hãy lấy một ví dụ khác, chẳng hạn bạn đã hoàn thành mục tiêu kết hôn và sinh được quý tử, chẳng phải lúc này bạn sẽ có nổi lo vô hình rằng, con mình lớn lên có ngoan không? Liệu có điều gì không hay xảy ra với thằng bé không? Mình phải làm sao để con cái mạnh khỏe và thành đạt đây?


           Vậy đó, hạnh phúc không nằm ở việc bạn có trong tay những gì, mà lại nằm ở việc bạn buông bỏ được bao nhiêu. Buông bỏ truy cầu về tiền bạc, thì trong nghèo túng bạn vẫn có thể ung dung tự tại; buông bỏ truy cầu về tình cảm, thì dẫu đơn côi lẻ bóng bạn vẫn tận hưởng được hương vị cuộc sống; buông bỏ truy cầu về danh vọng, thì cho dù làm một người bình thường không danh tiếng bạn vẫn thấy hạnh phúc yêu đời.

           Thì ra hạnh phúc đơn giản là như thế. Không cần bạn phải vứt bỏ bất cứ thứ gì nơi lợi ích và vật chất, mà chỉ cần buông xuống mọi dục vọng trong tâm mình, thì bầu trời vẫn luôn xanh, ngày mai vẫn tươi sáng, còn có điều gì để mà phiền muộn đây?


.

Có ai biết nơi nào bán bình yên?


Có ai biết nơi nào bán niềm vui?
Chỉ giùm tôi… tôi mua về một ít
Để những khi thấy yếu lòng, mỏi mệt
Mang ra dùng chắc là hết buồn thôi.
……..
Ai chỉ giùm tôi nơi nào bán tiếng cười?
Tôi sẽ đến và mua về mấy nụ
Để những ngày lòng héo hon, ủ rũ
Sẽ được rạng ngời nhờ những nụ cười kia.
……….
Có ai biết nơi nào bán bình yên?
Tôi mua về và khắc lên đáy mắt
Dù có đớn đau, hay khó khăn, chật vật
Vẫn thấy nụ cười nơi đáy mắt an yên.
……..
Có ai biết nơi nào bán liều thuốc lãng quên?
Chỉ giùm tôi… mua mấy viên và uống
Để kí ức không còn quay về được
Để tôi mỉm cười đón hạnh phúc tương lai.
……
Có ai biết nơi nào bán ánh sáng ngày mai
Bán niềm tin cho những ai đánh mất
Bán yêu thương cho những người chân thật
Bán tâm hồn không biết nhặt niềm đau.







Cậu chuyện về “Cậu bé mù”

          Một cậu bé ăn xin bị mù cả 2 mắt đang ngồi ở bậc thềm của 1 toàn nhà, phía trước cậu là 1 cái mũ, trong đó có vài đồng tiền lẻ. Một tấm biển được viết bằng những dòng chữ nguệch ngoạc ngay bên cạnh chiếc mũ: “Tôi mù, làm ơn giúp.”

          Một doanh nhân đi qua. Anh ta lấy trong ví của mình mấy đồng rồi để vào trong mũ cậu bé. Sau đó, anh lấy tấm biển, quay ngược nó lại, viết lên đó mấy chữ và để nó vào vị trí cũ.



          Chẳng mấy chốc mà chiếc mũ của cậu bé đã đầy tiền. Ngày càng nhiều người để ý đến cậu và cho cậu nhiều tiền hơn. Buổi chiều hôm đó doanh nhân nọ quay lại chỗ cậu bé mù xem mọi việc tiến triển ra sao. Cậu bé nghe bước chân và nhận ra đó là người đã thay đổi tấm biển của cậu, cậu liền hỏi: “Có phải ông là người đã viết gì đó lên tấm biển của tôi không? Ông đã viết gì thế?”
          Người đàn ông chậm rãi: “Tôi chỉ viết sự thật thôi. Tôi viết lại ý mà cậu đã viết nhưng cách diễn đạt khác hơn thôi.”
          Bạn có đoán được doanh nhân này đã viết gì không? Câu trả lời là: “Hôm nay là 1 ngày đẹp trời và tôi không thể nhìn thấy nó.”



          Bạn có nghĩ rằng tấm biển thứ nhất và thứ 2 giống nhau về mặt nghĩa không? 
          Tất nhiên cả 2 tấm biển đều nói lên rằng cậu bé bị mù. Nhưng tấm biển thứ nhất đơn giản chỉ là cậu bé mù và cần được giúp đỡ. Nhưng tấm biển thứ 2 lại hàm ý rằng những người qua đường quả thật đã may mắn hơn cậu bé nhiều khi họ còn đôi mắt để nhìn thấy cuộc sống.
          Cùng 1 hàm ý muốn diễn đạt nhưng 2 câu nói lại tạo cho ta cảm giác khác hoàn toàn.Và dĩ nhiên, câu thứ hai làm động lòng người hơn cũng như thế, cùng 1 nội dung muốn nói cho người khác biết, nhưng ta lựa chọn những từ khác nhau sẽ mang lại hiệu ứng và kết quả khác nhau.



.




6 tháng 1, 2018

Danh Ngôn và Cuộc Sống 162








.

Hạnh Phúc ! Không thể kiếm tìm...

           Vì sao khi đã có trong tay tất cả: Tiền bạc, vật chất, địa vị… nhiều người vẫn không thể hạnh phúc? Lẽ nào hạnh phúc lại xa xôi đến thế sao? Thực ra, hạnh phúc vẫn luôn ở ngay trước mắt ta, gần trong gang tấc mà lại tựa như xa tận chân trời…


           Hiện nay, có một thuật ngữ khá phổ biến là “cảm giác hạnh phúc”, chỉ số “cảm giác hạnh phúc” cao hay thấp sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới độ mãn nguyện của mỗi người về cuộc sống và mức độ hạnh phúc cả thân lẫn tâm. Nhưng điều khiến con người nuối tiếc là “cảm giác hạnh phúc” của mọi người trong xã hội hiện đại thường không cao. Mặc dù điều kiện vật chất không ngừng nâng cao nhưng cuộc sống tinh thần của con người lại vô cùng thiếu hụt, điều này tạo nên trạng thái “sống, nhưng không hạnh phúc” ở đa số mọi người.

Hạnh phúc gần trong gang tấc mà cũng tựa như xa tận chân

            Nếu phân tích sâu thêm về nhân tố khiến con người không hạnh phúc, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng:
            Con người giàu có về vật chất nhưng lại trống rỗng về tinh thần
Con người thuộc các ngành nghề trong xã hội đều bị cuốn vào vòng xoáy bận rộn, đến nỗi gần như không có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp từ thiên nhiên và sự tĩnh tại trong tâm hồn. Hơn nữa, những việc khiến rất nhiều người ngày nay bận rộn lại vô nghĩa và không mấy giá trị. Bởi vậy, sau khi đã lãng phí thời gian vào những việc không có giá trị ấy, người ta lại cảm thấy tâm hồn nhạt nhẽo và trống rỗng, còn nói gì tới niềm vui đây?
            Lại nói, có người cảm thấy không hạnh phúc vì thấy mình quá “nghèo”. Trong xã hội hiện đại có một hiện tượng rất kỳ lạ, đó là hầu như tất cả mọi người đều theo đuổi lợi ích vật chất, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình “nghèo”. Trên thực tế, ngoài những người thực sự nghèo khổ ra, còn có những người giàu có vẫn đang khóc lóc vì thấy mình nghèo. Bởi họ: Có nhà lầu lại muốn có xe hơi, có xe rồi lại muốn có xe đẹp hơn… Sau đó, đa phần mọi người đều trở nên đau khổ khi không được thỏa mãn, từ đó mà đánh mất niềm vui của bản thân mình.

            Vậy thì “nghèo” có phải là nguồn gốc khiến con người bất hạnh hay không?
            Nếu đúng là vậy thì tại sao những người giàu có và ngôi sao màn bạc lại tìm đến chất kích thích để trốn chạy khỏi cuộc sống không hạnh phúc ấy?
Có thể thấy rằng, nguyên nhân thực sự khiến con người u uất không phải là sự nghèo túng về vật chất, mà là sự trống rỗng về tinh thần. Nhà thơ Quintus Horatius Flaccus từng nói: Không thể vì một người có rất nhiều của cải mà nói rằng họ đang hạnh phúc. Chỉ khi nào biết trân trọng những món quà mà tạo hóa ban cho họ, có thể đón nhận mọi khó khăn trắc trở với tâm thái bình thản, họ mới thật sự làm chủ được hạnh phúc.
            Họa sĩ Lucian Freud cũng nói: “Chỉ khi có một nội tâm phong phú, bạn mới  là người thực sự giàu có”.
            Trong văn hóa Á Đông vẫn luôn có những đạo lý như: “Quân tử ái tài thủ chi hữu đạo”,ý nói người quân tử coi trọng của cải nhưng lấy của cải phải đúng đạo lý;hay như câu “An bần lạc đạo” , ý rằng an phận với cảnh thanh bần, vui với đạo; “Tri túc thường lạc” ý là biết đủ thường vui

An phận với cảnh thanh bần, vui với đạo, người biết đủ thường vui

            Không hạnh phúc là bởi tình cảm không như ý
            Tình cảm vẫn luôn là vấn đề khiến nữ giới phiền lòng. Do bối cảnh văn hóa và hoàn cảnh xã hội khác nhau, phụ nữ phương Đông không thể độc lập như phụ nữ phương Tây,. Bởi vậy, tình yêu và hôn nhân đã trở thành yếu tố quyết định hạnh phúc của đa số phụ nữ.
            Dù đã kết hôn hay chưa, thì nguyên nhân khiến một cô gái buồn phiền là do không tìm được nửa kia phù hợp với mình. Hơn nữa, từ tỷ lệ ly hôn vẫn đang leo thang hàng năm tại một số nước Á Đông, có thể thấy rằng gia đình là một “chiến trường” mà phụ nữ phải đối mặt.
Đối diện với hiện tượng đáng buồn nói trên thì phụ nữ sao có thể vui vẻ được đây?
            Nếu ngẫm lại nguyên nhân gây ra tình trạng này, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng: Sự phá hoại mối quan hệ giữa tình cảm và hôn nhân lại chính là do sự tự tư tự lợi của con người. Ngay trước khi kết hôn họ đã có sự tính toán, từ xem xét địa vị, tài sản, cho tới những lợi ích có được từ cuộc hôn nhân. Sau khi kết hôn hai người lại không biết giữ gìn lễ nghĩa và nhường nhịn nhau, lại có thể vì chút chuyện vụn vặt mà tranh đấu tới một mất một còn.
            Có cặp vợ chồng ly hôn chỉ vì ý kiến bất đồng trong việc sửa lại nhà; có người thì vì việc nấu thịt dê có cho tỏi hay không mà cũng có thể cãi nhau tới mức ly hôn…
            Kỳ thực, cội nguồn của những cuộc tranh cãi này đều là sự tranh đấu cho quan niệm hiện đại rằng “nam nữ bình quyền”, “phụ nữ phải được giải phóng”. Từ đó con người quên đi việc phải tôn trọng, bao dung lẫn nhau trong đạo lý vợ chồng.
            Người xưa quan niệm, hôn nhân là trách nhiệm, là lời thề, là lời cam kết của hai người trước tổ tiên và trời đất. Nam nữ tại một số nước Á Đông trong thời đại đạo đức trượt dốc ngày nay, đã dần dần quên mất điều này, nên mới biến hôn nhân thành nấm mồ, biến gia đình thành chiến trường như vậy.
            Vậy, làm thế nào để bạn luôn hạnh phúc?
            Cho dù mối bận tâm của bạn là gì, cuộc sống vô vị hay là những mục tiêu chưa đạt được, cuộc hôn nhân căng thẳng hay là những mâu thuẫn trong cuộc sống đời thường. Vậy thì chỉ cần làm được những điều sau đây, không ai có thể “đánh cắp” hạnh phúc của bạn:

Hạnh phúc do tự mình nắm lấy

            Hạnh phúc không ở chỗ nhà của bạn rộng lớn bao nhiêu, mà là trong nhà bạn có bao nhiêu tiếng cười.
            Hạnh phúc không ở chỗ bạn lái chiếc xe sang trọng thế nào, mà là bạn lái xe bình an về được đến nhà hay không.
            Hạnh phúc không ở chỗ bạn tích cóp được bao nhiêu tiền, mà là mỗi ngày bạn có được làm những việc mình thích hay không.
            Hạnh phúc không ở chỗ người yêu của bạn xinh đẹp thế nào, mà là nụ cười trên môi người yêu bạn có hạnh phúc hay không.
            Hạnh phúc không ở chỗ bạn làm chức quan gì, mà là cho dù ở bất cứ nơi đâu, mọi người đều yêu mến và trân trọng bạn.
            Hạnh phúc không ở chỗ ăn ngon mặc đẹp, mà là không có bệnh tật tai ương.
            Hạnh phúc không ở chỗ những tràng pháo tay nhiệt liệt lúc bạn thành công, mà là lúc bạn cảm thấy chán nản nhất vẫn có người nói với bạn rằng: Này bạn ơi, hãy cố lên!
            Hạnh phúc không ở chỗ bạn từng nghe bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, mà là lúc bạn đau buồn rơi nước mắt có người nói với bạn rằng: Không sao cả, có mình ở bên bạn đây!


.


SỰ BÌNH YÊN



           Một vị vua trao giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một.

           Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.


           Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
           Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc trên một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang làm tổ. Ở đó, mặc cho bầu trời kia sấm chớp giận dữ trút mưa, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ vẫn an nhiên trên tổ của mình… Bình yên thật sự!

       Ta chấm bức tranh này! – Nhà vua tuyên bố.
    
           Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc, gian nan vất vả. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp, ta vẫn cảm nhận được sự yên tĩnh nơi tâm mình. Đó mới chính là ý nghĩa bình yên thật sự.


.




5 tháng 1, 2018

Bao giờ chúng ta ngừng kiếm tiền và biết cách hưởng thụ ?

          Khi nào thì chúng ta ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? Một trăm ngàn? Một triệu? Mười triệu?
          Khi bạn qua tuổi 50 – 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa, và bạn cũng không thể mang đi những gì bạn đã có được, sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm đến kiếm tiền và dành dụm.
          Bởi thế, bạn hãy chi tiêu những đồng tiền mà bạn đã cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ bạn thích và cho đi những gì bạn có thể và đừng quan tâm đến nhận lại.
          Đừng nghĩ là phải để lại tất cả những gì bạn đã kiếm được cho các con cháu, chẳng phải thế sao ? vì bạn không hề muốn chuyển giao lại cho những kẻ sống ký sinh, những người đang nóng lòng chờ đợi ngày chết của bạn.
          Bạn cũng không cần lo lắng về những điều sẽ xảy ra cho các con bạn, hay việc bạn sẽ bị đánh giá thế nào, bởi vì khi chúng ta trở về với cát bụi rồi thì ta không còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa

          Thời gian mà các bạn sống vui vẻ trên đời, thời gian để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó sẽ chấm dứt.



          Bao giờ bạn mới biết cách hưởng thụ
          Bạn đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái, bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng, và chúng sẽ tìm được, chắc chắn là như vậy, con đường của chúng trong cuộc đời. 
          Chớ làm nô lệ cho con cái bạn. Hãy giữ quan hệ với chúng, yêu thương chúng và giúp đỡ chúng khi chúng cần, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải bạn đã dành dụm cho chúng. 
          Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghĩ đến việc nghỉ hưu sớn nhất khi bạn có thể và bằng lòng với cuộc sống. 
          Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái bạn. Đa phần, chúng đều yêu quý cha mẹ, nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng cần quan tâm nhiều hơn.
          Cũng có những đưa con bất cẩn, chúng có thể cãi nhau về của cải của bạn ngay cả lúc bạn đang còn sống và có thể là chúng muốn bạn chết sớm hơn để thừa hưởng nhà cửa và của cải của bạn. 
          Nói chung, con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì bạn đang sở hữu trong khi bạn chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng.
          Vì thế ,sau tuổi 50-60 bạn không cần phí sức, không cần phải hao tổn thêm sức khỏe để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ. Rất có thể là tiền bạc của bạn chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết.
          Khi nào thì chúng ta ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? Một trăm ngàn? Một triệu? Mười triệu? 

          Bao giờ bạn ngưng kiếm tiền?
          Từ hàng ngàn hecta ruộng đất bạn cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một nửa chiếc bánh mì mỗi ngày; từ vài ba căn nhà bạn đã xây, thực tế là bạn chỉ cần vài mét vuông cho bạn: một chỗ ngủ, một chỗ nghỉ ngơi, một chỗ tắm và một chỗ làm bếp.
          Với chừng ấy thời gian mà bạn cần một chỗ ở, một số tiền để ăn, để mặc và một số vật dụng cần thiết khác … thế là bạn đã sống tốt rồi. Chỉ cần sống vui vẻ hạnh phúc là được.


          Gia đình nào cũng có vấn đề, bất luận là ở chế độ xã hội nào.
          Bạn đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính, Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn ,hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà hãy đi chơi nhiều hơn, đến các bar, kể cả đi du lịch nước ngoài.
          Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn, ai hạnh phúc hơn, ai khỏe mạnh và sống lâu hơn.
          Đừng bận tâm đến những điều mà bạn không thể thay đổi. Nó chẳng giúp gì cho bạn, mà trạng thái tinh thần không tốt còn dẫn đến bệnh tật. 
          Hãy tạo cho mình một trạng thái thường xuyên ổn định, và hãy xác định xem điều gì khiến bạn hạnh phúc. 


          Bao giờ bạn bớt lo lắng cho con cái
          Với chừng ấy thời gian bạn sống khỏe mạnh và vui vẻ, bạn hãy lên cho mình một kế hoạch, rồi nóng lòng chờ đợi những ngày tiếp theo.
          Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi. Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi. Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng.
          Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa, bởi nó không quen biết bệnh tật …
          Hãy giữ cho bạn một trạng thái tinh thần tốt; hãy di chuyển ,ra ngoài thường xuyên, đi dưới nắng mặt trời, ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất, và hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30-40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào. 


          Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có và những gì có ở xung quanh bạn.
          Và đừng quên bạn bè. Họ chính là sự giàu có của cuộc đời bạn. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài, hãy tôn trọng một số nguyên tắc cơ bản: chịu khó nghe và đừng ngắt lời; hãy nói chuyện chứ đừng nhạo báng; hãy cho đi mà không bận tâm đến nhận lại; hãy trả lời câu hỏi chứ đừng phản đối; hãy tha thứ chứ đừng trách cứ, và đã hứa thì không được quên.

          Như thế bạn sẽ không bao giờ cô đơn. Chúc bạn có một cuộc sống dài lâu và đầy đủ!


.



Ngày quan trọng nhất



          Một thanh niên tìm đến bậc trí giả ẩn cư trong núi, muốn thỉnh giáo những điều quan trọng trong cuộc sống.
           -“Xin thầy cho con biết, trong cuộc sống con người, ngày nào là ngày quan trọng nhất? Ngày sinh hay ngày tử? Ngày đầu tiên nói lời yêu với người bạn trăm năm, hay ngày đạt được thành công trong sự nghiệp?”, người thanh niên hỏi.
           -“Đều không phải. Trong cuộc sống, ngày hôm nay là ngày quan trọng nhất”, bậc trí giả không cần suy nghĩ, trả lời ngay.

           -“Vì sao lại thế?”, người thanh niên không hiểu, “ngày hôm nay có sự kiện gì lớn xảy ra hay sao?”.
           -“Hôm nay không có gì xảy ra cả”.
           -“Vậy vì sao thầy lại cho nó là quan trọng?”.

           -“Dù hôm nay không có sự kiện gì xảy ra, nhưng nó quan trọng, vì nó chính là tài sản mà ta đang có. Ngày hôm qua dù có nhiều điều đáng nhớ, nhưng nó cũng đã chìm xuống đáy biển sâu; ngày mai dù có huy hoàng đến đâu, nhưng nó vẫn chưa đến. Còn hôm nay, dù rất đỗi bình thường, dù ảm đạm, nhưng nó đang hiện hữu ngay trước mắt, ta có thể cầm nắm được trong tay”.

          Người thanh niên còn đang định hỏi tiếp, nhưng trí giả đã nói: “Ta và anh nói chuyện như vậy, đã lãng phí mất bao nhiêu cái “hôm nay” rồi. Hãy về đi, để sống cho trọn “hôm nay”.


.



Can đảm vượt qua mọi giới hạn!

          “Nếu muốn thành công, bạn phải dấn thân vào những con đường mới, chứ không phải đi du lịch trên lối mòn của những thành công đã được thừa nhận.” – John D. Rockefeller


          Không có con đường cụ thể cho sự thành công bởi những người khác nhau sẽ đi trên những con đường khác nhau. Nếu chỉ theo bước người đi trước, bạn sẽ không thể thành công. Có thể bạn sẽ nhận lại những gì người đó đã từng nhận, nhưng bấy nhiêu sẽ chẳng đủ để bạn thỏa mãn. Đừng bao giờ đặt mục tiêu đạt được một cái gì đó vĩ đại hơn.

          Hãy can đảm để mạo hiểm trên một lãnh thổ chưa từng được khai phá, đó là cách duy nhất khắc lại dấu ấn cho riêng bạn. Tuy nhiên, hãy tiến hành việc này với một kế hoạch tỉ mỉ. Sẽ không khôn ngoan nếu liều lĩnh nhảy vào một cuộc chiến khi chưa hề chuẩn bị vũ khí và đạn dược.

          Hãy trang bị cho chính mình những kỹ năng cần thiết có thể giúp bạn trên đường đi. Sự đầu tư có vẻ như vô dụng vào thời điểm này nhưng rồi bạn chắc chắn sẽ biết ơn vì đã phân bố thời gian, công sức, và thậm chí cả tiền bạc một khi bạn gặt hái được lợi ích từ nó trong tương lai gần. Đừng bao giờ buông bỏ giấc mơ mặc cho những thách thức bạn sẽ gặp phải.

          Hãy thật kiên cường, chăm chỉ làm việc, và dám nghĩ dám làm!…


“Chân Thành” sự ngôn ngoan cao cấp.




          Người khôn ngoan thường làm đẹp lòng người khác và dễ đạt những thành công, nên hầu hết mọi người đều mong mình trở thành một người sớm khôn ngoan. Để nhanh chóng có được điều ấy, một số bạn trẻ đã tìm cách làm đẹp lòng người khác bằng mọi cách, kể cả sự dối trá và lối sống hai mặt…
          Thế nhưng một bậc hiền triết lại cho rằng “Sự khôn ngoan cao cấp, đó là sự chân thành”
          Đơn giản bởi lẽ, sự chân thành bao giờ cũng là điều được ưa chuộng nhất trong cuộc sống. Người ta cho rằng một sự thật xấu xí còn hơn một điều dối trá tốt đẹp.
           Người có lối sống chân thành bao giờ cũng tạo một sức hấp dẫn với người khác, bởi bản chất con người là luôn hướng về sự thật, về chân lý.
          Người chân thành luôn tạo ra sự tin cậy quanh họ, là chỗ dựa tinh thần ấm áp của bạn bè, người thân. Sống bên họ ta cảm thấy yên ổn, thanh thản vì không phải dò xét, dè dặt, hoài nghi, sợ bị trở mặt hay phải khám phá ra những sự thật phũ phàng, đen tối.
          Sự chân thành được thể hiện không chỉ trong lời nói mà nó phải được bắt rễ sâu xa từ trong một tấm lòng thành, với tình cảm thực sự thì mới có sức thuyết phục.
          Hành xử trong sự chân thành, sẽ cho bạn sự tự tin, sức lôi cuốn và sự vững mạnh… Hãy thành thật với người khác và với chính mình. Muốn thế hãy đánh giá đúng bản thân, đừng tự huyễn hoặc mình và cũng đừng huyễn hoặc người khác.
          Nhưng tất cả sự chân thành phải được thể hiện trong sự tế nhị, đôn hậu và có văn hóa, nếu không nó cũng dễ trở thành thô thiển khó chấp nhận. Hãy phân biệt sự khôn ngoan thực sự với sự tinh khôn hoặc khôn ranh, đó là kẻ chỉ ”khôn” để cầu lợi.
          Nếu được sống giữa một cộng đồng của những người chân thành thì đó là lúc cuộc sống đang tiến dần đến một thiên đường nơi trần thế.


.



Nếu không có Phật


            Tôi đi ngang một khu chợ tự phát, thấy cô  bé độ 15-16 mặt mày xinh xắn đang ngồi  chào mời khách mua lươn. Cái chậu lươn  của em có đến mấy chục con. Em đang làm lươn, vẻ mặt rất bình thản, tay dính đầy máu. Tôi bỗng thấy chóng mặt và nghe tim mình nhói đau.
            Đúng là trong cuộc sống, ta rất cần có được một tâm tư bình thản để đối mặt với đời. Nhưng con lươn dưới tay em đang oằn oại, thống khổ tận cùng song em không chút động lòng vì nỗi đau của nó, em đã quen với  nghề nghiệp của mình và không còn biết xót xa cho số kiếp những con vật bị an bài theo thuyết “Vật dưỡng nhân”. 

            Hồi nhỏ, dạo 8-9 tuổi, tôi còn “anh hùng” hơn em. Ba tôi mở một quán kem gần chợ. Mật ngọt của kem thu hút đông đảo khách hàng đến tiệm - không phải người - mà là ruồi!
            Ba tôi giao cho tôi nhiệm vụ đặc biệt: đập ruồi. Tôi nhận “vũ khí” ông đưa, mới đầu tôi chỉ làm theo bổn phận, nhưng dần dà tôi cảm thấy khoái chí nhất là sau mỗi tiếng “chát” vang lên, ruồi nằm chết dẹp lép, ruột lòi ra, công việc của tôi đã thành trò tiêu khiển, ruồi phải nằm bẹp dí lòi ruột, thì tôi mới thích thú.


            Đó là quãng thời gian tôi sống trong tối tăm - tối tăm - vì tôi không biết đến Phật pháp. Trong nhà tôi vẫn có thờ hình Phật, song giáo lý Ngài tôi chưa thấm sâu, nhà tôi cũng cữ sát hại, chẳng giết con gì để ăn, nhưng những loài côn trùng nhỏ nhít cỡ ruồi muỗi trở xuống thì chẳng ai quan tâm thương đến chúng.
               
            Rồi khi vào chùa tu, chúng tôi thường kể chuyện cho nhau nghe. Một pháp lữ bảo tôi:
            - Hồi nhỏ chị khoái nhất là bắt chuồn chuồn, ngắt đuôi nó đi, rồi cắt tua giấy kiếng nhiều màu, se nhọn một đầu, nhét vào ruột chuồn chuồn, thả nó bay lên,  chị thích chí nhìn đuôi giấy đủ màu bay lượn giữa trời, không biết làm vậy là con chuồn chuồn đau ruột, cũng không hiểu nó đau như thế nào? Cho tới năm hơn 20 tuổi chị bị viêm ruột, rồi về già thì ung thư ruột, bỗng dưng chị lại nhớ và thấu hiểu nỗi đau của con chuồn chuồn.
            Tôi thuật lại cảnh đập ruồi của mình, tôi không đau ruột như chị, nhưng bây giờ tôi hưởng cái đau toàn thân, từng đốt xương đều nhức buốt, mỗi khi nhúc nhích cơn đau càng gia tăng khiến tôi cử động thật khó khăn.
             Điều khiến tôi có thể song hành và chấp nhận được cơn bệnh là tôi biết mình đang “nếm thử” quả của nhân gieo không lành ngày xưa. Cơn đau này có thấm vào đâu so với nỗi đau hàng trăm con ruồi lòi ruột bẹp dí?
              
              Có thể cho là tôi suy nghĩ viển vông, mơ hồ. Nhưng nghĩ theo nhân quả cũng rất có lợi, bởi vì mỗi lúc thân xác bị bệnh hoành hành đau đớn, tôi lại nhớ đến hành động sát sinh của mình ngày xưa và tự dưng có đủ sức chịu đựng và thấy cơn đau vơi đi, nhẹ bớt.



            Bàn về thuyết nhân quả của Phật giáo, tôi chợt nhớ đến chuyện bà cô họ của tôi. Hồi trước giải phóng, bà chuyên bán bì bún chả giò ở chợ BH. Ngày nào cũng mua cả thúng thịt heo đem về luộc chuẩn bị cho món bì vào buổi bán ngày mai. Sau này khi già, da bà ngả màu y như thịt heo luộc, rõ nhất là phần bàn tay.

            Còn bé Hà công quả chỗ tôi, em ở nhờ chùa đi học bổ túc, vẫn tụng niệm, ăn chay và tu tập “nháp” theo thời khóa dành cho Ưu bà di. Nhưng lúc cần tiền em cũng nhận làm móc câu cho một hãng sản xuất cần câu cá. Vào nghề mới nửa tháng, cổ họng em sưng tấy, lưỡi cũng sưng lở nhìn giống như bị lưỡi câu móc. Tất nhiên là em rất đau đớn, thế là em hoảng kinh, vội lạy sám hối và bỏ nghề. Sau này em xin vào một hãng may, lương ổn định, cuộc sống tương đối không chật vật.

            Còn cô em gái của bạn mợ tôi có tài nấu ăn rất khéo. Do túng bấn nên khi được các nhà khá giả bên Tin Lành giúp đỡ, cô liền cải đạo. Gặp tôi, cô có vẻ ngượng ngùng, lo phân minh giải thích... tôi mỉm cười bảo:
            - Không sao. Miễn là cô sống thấy an ổn và hạnh phúc là được rồi.
            Sau đó, cô xin vào làm bếp cho một công ty nước ngoài, lương rất cao. Công việc hàng ngày của cô là chế biến thịt bồ câu, hàng ngày cô cắt cổ cả trăm con. Gặp tôi, cô kể về công việc của mình với vẻ mãn nguyện, hạnh phúc. Cô đang muốn tôi chia sẻ niềm vui lớn của cô. Cuộc sống cô đang phất lên vì sung túc. Nhưng cô không nhận ra nụ cười gượng gạo và tâm tư héo hon của tôi. “Một ngày cắt cổ cả trăm con bồ câu...” tôi nghe mà đau lòng, cô đang tạo ác nghiệp chất chồng, làm sao tôi dám khuyên cô, cô đã là người ngoại giáo, đâu thèm tin thuyết Nhân quả quá cổ xưa nhiều cấm đoán của Phật(?), cô đang đổi đời xán lạn nhờ cải đạo, cải nghề, không thấy sao?...
            Tôi chào cô, lủi thủi đi. Nửa năm sau tình cờ gặp lại, tôi ngạc nhiên khi thấy cô quá xanh xao tiều tụy. Cô báo tin mình đã bỏ nghề. Hóa ra, giết bồ câu được sáu tháng, cô bị bịnh nặng, cổ và bụng đều nổi bướu độc, suýt chết. Số tiền lương hậu hĩ không đủ để chạy thuốc thang. Cô hoảng quá, bỏ nghề, quay về đạo Phật lại, lo lễ bái sám hối. Hiện giờ cô đang ở và công quả các chùa, phụ việc trong phòng thuốc từ thiện. Cô không giàu, nhưng bệnh nhẹ hẳn. Tôi mỉm cười:
            - Hồi đó em muốn khuyên mà không dám, lo thầm vì thấy cô tạo tội sát lớn quá, mỗi ngày giết cả trăm sinh mạng, mà cho dầu cô kiếm được tiền bằng cả núi vàng thì cũng là họa chứ không phải phúc...
            Tôi không nói hết cô đã hiểu, mắt nhìn tôi đồng tình. Nắm tay tôi lắc lắc. Tôi móc túi, lấy phần tiền nhuận bút của mình, biếu cô. Cô nhận, mắt rưng rưng. Bây giờ tuy cô không dư dật, sống nhờ và công quả ở chùa nhưng có lẽ nội tâm thanh thản hơn.
               
            Đọc đến đây có lẽ sẽ có người nói rằng: ... khối người giết chóc, khối người sát sinh mà vẫn sống phây phây, ăn nên làm ra, có khổ báo gì đâu?

            Phật từng giải thích rằng: Quả báo có khi trả sớm, có khi trả muộn.

              Thật sự nếu để ý, ta sẽ thấy những người đang sống hiền thiện mà xoay qua làm ác, trả quả rất nhanh. Quả này xảy ra như một cảnh báo, giúp họ đình chỉ việc ác và hồi đầu. Giống như chiếc áo trắng, vừa mới bị lem vài vết mực, được chỉ để tẩy ngay. Có những người cả đời làm ác, song do một biến cố nào đó khiến họ thức tỉnh, xoay qua làm thiện mạnh mẽ. Đó là nhờ duyên lành đời trước nên họ còn được cảnh tỉnh để quay về với nẻo thiện. Còn người làm ác quá nhiều mà không thấy “trả” gì. Thì quả sẽ trả sang đời sau, khi phúc hưởng hết thì họa ập tới còn thê thảm hơn.

            Phật luôn nhắc nhở môn đệ Ngài: “Nên sống chánh nghiệp, không sống tà nghiệp”. Chánh nghiệp là những nghề đem đến lợi ích cho mình và người. Tà nghiệp là những nghề kiếm ra tiền trên đau khổ của người và vật. Còn nếu nói: “Vì nghèo nên phải sống tà nghiệp thì sao?”... Tôi bỗng nhớ câu: “Trời Phật không triệt đường của ai cả, nếu người ấy thật lòng muốn sống thiện thì niệm lành trong tâm sẽ chiêu cảm, giúp họ có cơ may hành thiện nghiệp". Tôi thú vị khi nhớ thời xưa nước Ấn Độ vẫn có những ngày vua chúa cấm giết hại, cấm bán thịt, nhất là những vị vua mộ đạo...
               
            Nếu không có Phật, không có giáo lý Ngài hướng dẫn, có lẽ tôi đã tạo tội bằng non. Nhờ Ngài, tôi biết phân biệt thiện ác, biết suy gẫm lý nhân quả khi gặp phải bất công, biết đắn đo khi gieo nhân, biết đình chỉ khi niệm ác khởi, biết trau giồi phẩm hạnh để phát triển bi trí hầu xoa dịu bớt khổ đau trong đời.
            Cô bé vẫn ngồi đấy làm lươn, con lươn vẫn tiếp tục oằn oại dưới bàn tay em, mặt em vẫn rạng rỡ, luôn điểm sẵn nụ cười để chào mời khách.  Ngoài nỗi xót xa, tôi chẳng thể làm gì trong nhịp sống đang đều đặn diễn tiến. Cầu mong sao ánh sáng Phật soi rọi khắp nơi, để người người sống theo Chánh pháp, không gieo nhân khổ đau và biết tạo hạnh phúc cho mình lẫn người.
  


4 tháng 1, 2018

Khi đàn bà khôn



          Tài năng, thông minh, danh giá chưa chắc đã có hạnh phúc. Song, người đàn bà khôn ngoan thì có hạnh phúc.
          Khôn ngoan nhất của người đàn bà chính là nhận ra giá trị của mình và làm càng ngày càng làm tăng giá trị của bản thân. Khi đàn bà khôn ngoan, họ thường có biểu hiện sau:


          Xem gia đình làm trọng
          Với quan điểm nếu không làm vợ và làm mẹ, người đàn bà không thể có hạnh phúc toàn vẹn, những người phụ nữ “khôn” họ thường đặt gia đình là mối quan tâm hàng đầu. Họ dành nhiều thời gian để chăm lo, nuôi nấng cho con và tận tụy, hết lòng chăm sóc cho chồng. Khi rút về làm hậu phương, người đàn bà khôn trở nên điềm đạm, dịu dàng, náu mình khi cần và luôn sát cánh, ủng hộ để chồng theo đuổi sự nghiệp của mình. Chính vì vậy, người ta đã có câu: “Phía sau một người đàn ông thành đạt có một người phụ nữ tuyệt vời”, mà “gái có công thì chồng không phụ”



          Không làm “osin” cho chồng và con
          Khi đàn bà khôn dứt khoát không làm “ôsin” cho chồng, cũng không làm “ôsin” cho con. Thiên chức của người phụ nữ sinh con và làm mẹ, song nuôi con lại là trách nhiệm của cả người cha và me. Người đàn bà khôn không làm hết, làm hộ tất cả các công việc của chồng và cũng tạo ra nhiều hoàn cảnh rèn luyện cho con đức tính độc lập, tự chủ trong cuộc sống. Đó là cách ứng xử hết sức khôn ngoan của người phụ nữ, vừa cất được gánh nặng trên vai người mẹ vừa giúp ích cho chồng con mình.



          Chăm sóc bản thân
          Khi đàn bà khôn, họ biết yêu chồng, thương con nhưng không quên yêu thương chính bản thân mình. Họ biết vun vén cho sự ấm áp của gia đình nhưng cũng không quên vai trò xã hội của họ. Họ lo lắng chăm sóc cho gia đình nhưng cũng không quên “làm đẹp” bồi đắp “giá trị tinh thần” cho chính bản thân mình. Họ không vắt kiệt sức vì chồng, cũng không vét tới đồng xu cuối cùng cho con. Họ biết kết hợp hài hòa giữa lao động và nghỉ ngơi, biết vui chơi, giải trí trong khoảng thời gian của mình... Và chỉ khi làm được như vậy, họ mới giữ được sự tươi trẻ và hấp dẫn riêng của mình.


          Dịu dàng và hài hòa trong quan hệ
          Khi đàn bà khôn, họ thực sự biết tăng giá trị của bản thân, biết khơi gợi và tận dụng những đặc tính của phái nữ để tạo ra sức mạnh của chính mình. Trong những mối quan hệ, họ biết khi nào “nhu” khi nào “cương”. Sự mềm mại, dịu dàng của họ luôn khiến cho những mối quan hệ trở nên tốt hơn, hài hòa hơn. Các cụ ta vẫn có câu “lạt mềm buộc chặt” là vậy!


.