25 tháng 2, 2017

HOA TÀN MÀ LẠI TƯƠI



          Hôm 30 tết, Thiếm Sáu đạp xe chạy ngang nhà thờ, thấy có bà già đứng ôm một mớ bông. Thấy lạ, Thiếm Sáu ghé lại hỏi:
          - "Bà bán hay mua mà đứng đây?"
          - "Bán, mà không ai mua cả!"
          - "Sao bà không đem lại chợ hoa bán, để đây ai biết mà mua?"
          - "Lại chợ bán gì được! Hoa người ta tươi tốt , còn của mình thì xấu hơn! Ở đây bán cầu may. Nhà có trồng ít bông để cúng nhưng tết túng tiền nhổ một mớ bán, mua đồ về cúng ông bà. Cô làm ơn mua giùm tôi đi!"
          Thấy hoa kém tươi, không muốn mua nhưng muốn giúp bả nên Thiếm Sáu nói:
          - "Bà cần bao nhiêu tiền? Tôi giúp cho bà mua đồ về cúng."
          - "Không, tôi không dám nhận tiền cô đâu. Cô mua giúp giùm tôi cám ơn lắm!"
          - "Thôi được, bà bó hoa lại đi. Bà định bao nhiêu tiền con trả đủ cho."
          Đem hoa về nhà, Thiếm Sáu bảo mấy đứa nhỏ thay hoa cũ, chưng hoa mới mua. Mấy đứa cười ngất:
          - "Hoa cũ còn tươi hơn hoa của bà nữa!"
          - "Kệ thay đi, hoa này kém tươi nhưng mới mua."



.

24 tháng 2, 2017

Ánh Trăng nhìn ta đó

          Ở trong một ngôi làng nọ, có một gia đình nghèo khó bần cùng, người cha vì không có tiền, thường lợi dụng ban đêm lẻn vào vườn rau nhà người ta hái trộm, hôm đó anh ta mang theo cả con trai đi cùng.  Khi người cha vừa mới nhổ một cây củ cải, đứa con bỗng nhiên ở sau lưng khẽ kêu:
         “Cha..cha.., có người nhìn thấy kìa”.
          Cha của cậu kinh hãi, ngó nhìn bốn phía, hoảng hốt hói: 
           - “Người đó ở chỗ nào?”. 
          Đứa trẻ vừa chỉ tay lên trời, vừa trả lời: 
          - “Cha! Cha xem, là mặt trăng đang nhìn cha đó!”.
          Người cha này nghe con trai nói vậy, đầu tiên thì cảm thấy sững sờ, tiếp đó lại cảm thấy hối hận vì hành vi của mình. Có chút hụt hẫng nhưng lại có chút vui mừng, vì thế anh lặng lẽ dắt tay con trai đi về nhà. Dọc đường về, anh ta thầm nghĩ: “Trộm cắp là gây nghiệp rất lớn, có lẽ là ông trời từ bi, mượn miệng con trai để giúp mình tỉnh ngộ, từ nay phải sửa sai hướng thiện thôi!”.
  

          Ngạn ngữ có câu: “người đang làm trời đang nhìn, thiện ác khác nhau ở một niệm”. 
          Trong câu chuyện, người cha kia đã suy nghĩ lại, vậy đã xảy ra chuyện gì tiếp theo?
          Nguyên là, chủ nhân của vườn rau vì thường bị mất trộm, tức giận vô cùng, đêm hôm đó đã sớm núp ở phía sau để rình bắt kẻ trộm. Lão nghĩ thầm tên trộm này thật đáng ghét, nhất định phải tóm gọn. Khi ông ta nhìn thấy có kẻ trộm lẻn vào, đang định hô hoán bắt trộm thì nghe được câu nói của đứa trẻ, nhất thời cũng 
sững người. Ở dưới ánh trăng, ông chủ vườn rau nhìn thấy gương mặt của tên trộm, biết gia đình hắn là nghèo khó trong thôn. Nhìn thấy hai cha con hắn lặng lẽ dắt nhau rời đi, ông ta cũng bất giác ngẩng đầu nhìn ánh trăng mà im lặng không nói gì.
          Về nhà ông chủ vườn rau đem chuyện này kể với vợ, vợ ông nói: 
          - “Mặt trăng kia chẳng phải cũng đang nhìn ông sao?”.
          Cả đêm hôm đó, ông chủ này trằn trọc không sao ngủ được. Đến trưa hôm sau ông ta chạy đi tìm hai cha con ăn trộm kia, nói: “Này anh kia, nhà của ta hiện đang cần tìm thêm người làm, anh có thể làm được không? 
          Ngoài tiền công, còn có thể cho anh một ít đồ ăn mang về nhà”.
          Như vậy là một cơ hội việc làm tốt, có thể mang đến no ấm cho cả nhà nay đã được đáp ứng rồi.
          Đêm hôm đó, người cha nghèo kia nắm tay con trai, lặng lẽ ngồi ngắm trăng, bỗng đứa trẻ nói:
           - “Ôi.. cha nhìn xem! Là trăng đang cười kìa!”
          Cho dù là ban đêm, nơi thanh vắng, chúng ta đang làm chuyện gì, đừng nghĩ rằng không ai biết, mặt trăng, mặt trời trên đầu cũng đang mở to hai mắt đang nhìn chúng ta đó!

          Mây Vô Danh



.

23 tháng 2, 2017

GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN



          Để hiểu giá trị của 1 năm, hãy hỏi 1 học sinh vừa thi rớt!
          Để hiểu giá trị của 1 tháng, hãy hỏi bà mẹ vừa sinh non!
          Để hiểu giá trị của 1 tuần, hãy hỏi tổng biên tập của 1 tờ báo!
          Để hiểu giá trị của 1 giờ, hãy hỏi những người yêu nhau đang mong chờ gặp mặt!
          Để hiểu giá trị của 1 phút, hãy hỏi người vừa bị trễ tàu!
          Để hiểu giá trị của 1 giây, hãy hỏi người vừa thoát hiểm trong gang tấc!
          Để hiểu giá trị của 1 fần nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân chiếc huy chương bạc kỳ thế vận hội!
 
          Hãy biết trân trọng mỗi phút giây các bạn đang có, và càng trân trọng hơn nữa khi bạn bè sẻ chia thời gian với 1 ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy. Hãy nhớ rằng thời gian không chờ đợi ai cả


22 tháng 2, 2017

"Ai ai cũng nợ"

         Ông Tư dì Tư, một cặp vợ chồng người miền Nam, định cư tại Quận Cam từ những ngày cuối năm 75. Ông Tư hồi xưa người trong thôn gọi cậu Tư Cường, răng cậu Tư bịt vàng sáng chóe.
         Sáng thứ Năm cuối tháng Mười Một, Lễ Tạ Ơn tới, vợ chồng ông Tư ngồi uống trà Bảo Lộc sân vườn. Nhìn mặt dì Tư hồng hồng tươi, miệng chóp chép nhai miếng trầu thuốc, ông Tư mở ruột tâm sự với vợ,
         — Hồi nọ lúc về bên Việt Nam thăm bà con xóm làng sau hơn ba mươi năm không gặp mặt, ta nói yên lặng thì không sao, nhưng hở miệng ra một cái là người ở bển biết mình từ bên Mỹ mới về.
         Dì Tư nhìn chồng, nửa đùa nửa thật,
         — Thì ai biểu! Ông cứ mở miệng ra là tiếng tây tiếng u rổn rảng rộn ràng. Hỏi sao người ở bển không biết ông từ bên Mỹ về...
         Ông Tư nửa như càm ràm vợ nửa như mở miệng phân bua,
         — Mần chi mà bà phải lên giọng bỉ thử với tui như thế! Bà biết tui đâu phải hạng người áo gấm về làng, rồi là huênh hoang tự đắc lên mặt song tàn với bà con chòm xóm… Ta nói thiệt tình là tui cũng cố gắng hết sức không chêm một câu tiếng Anh, không bớt một chữ tiếng Việt. Cho nên nhiều người ngạc nhiên nói với tui, “Lạ hén! Sao chú Tư, ổng ở bên Mỹ ba chục năm nay, nhưng nói không lơ lớ tuồng như người bị rắn lục mổ ngay bắp chân?”.
  

         Ông Tư cười hề hề, hỏi vợ,
         — Rồi cái...bà biết tui nói làm sao không?
         Dì Tư nhìn ông Tư, giọng ra chiều hưỡn đãi,
         — Sao? Ông nói làm sao?…
         — Ừ, thì tui nói, “Mặt này nhìn là biết dân nhậu thịt rắn với đế Gò Công. Làm sao mà nói tiếng Việt lơ lớ cho đặng!”.
         Dì Tư dừng tay cuộn tròn miếng trầu xanh, cộ mắt nhìn chồng,
         — Tưởng chi… Rồi đó, bây giờ thì ông nói tui nghe đi, làm sao mà ông mở miệng ra là người ta biết ông ở bên đây mới về?
         Ông Tư chép miệng,
         — Thì cũng có chi đâu. Cũng tại tui quen cái tật ưa nói “Cám Ơn”…
Như người nhai miếng cơm nghẹn ngang cần cổ, dì Tư trợn mắt nhìn chồng. Dì mở miệng muốn nói chi đó… nhưng nghĩ sao lại thôi, yên lặng lắng nghe ông Tư giải thích,
         — Bà biết không! Sống ở bên đây, riết thành thói quen. Ta nói ghé vào chợ quận mua đôi dép Thái tui cũng bật miệng nói cám ơn, xẹt ngang qua chợ làng làm tô hủ tíu cũng lại lập cập mở miệng cám ơn. Cho nên dấu đầu rồi cũng lại lòi đuôi là vậy...
         Dì Tư nhăn mặt, cự nự chồng cấp kỳ,
         — Nè, nè! Ông ăn nói không e dè kiêng nể, không sợ người bên Việt Nam họ giận, họ nói ông lên mặt song tàn coi thường người ở bển!!!...
Ông Tư phân bua cấp kỳ,
         — Á, à, bà! Tui không có cái ý đó. Tui chỉ muốn nói là người ở bên Mỹ họ quen miệng hay nói cám ơn. Thế thôi. Chứ tui không có nói người mình ở bển không biết nói cám ơn… Bà lại cái tật cứ ưa vẽ rắn thêm chân!
         Ông Tư phân trần,
         — Nè, bà nghe tui nói hén, rồi bà nghiệm xem lời tui nói có đúng hay không… Ở bên đây hả, vô nhà hàng ăn uống, mình cũng phải móc bóp trả tiền, chứ đâu có phải ăn đồ cúng trên chùa hay gặp ngày rằm hương thôn phát chẩn. Nhưng khi người ta bưng cơm ra, mình cũng mở miệng nói cám ơn. Khi ra quầy trả tiền, miệng lại nói cám ơn. Mình ở bên đây lâu rồi, cho nên ta nói riết rồi lời cám ơn nhập vào trong bụng lúc nào cũng không hay…
         Dì Tư góp ý,
         — Thì ông nói cũng có cái lý của ông. Nhưng có một số người họ nói, nói cám ơn nhiều quá, hóa nhàm, khách sáo, tuồng như cải lương Hồ Quảng...
         Ông Tư nhíu mày,
         — Sao lại khách sáo? Bộ bà không thấy ông bà mình có câu, “Con lợn có béo thì lòng mới ngon”, hoặc là tui nhớ đâu…đạo Phật người ta có câu, “Tâm Phật, nhìn đâu cũng thấy Phật”. Bà thấy chưa, lòng có đầy tràn tâm tình tri ân thì mình mới thốt ra những lời cám ơn cho những nghĩa cử tử tế của hàng xóm láng giềng chứ.
         Ông Tư hớp một ngụm trà rồi tiếp tục,
         — Tui biết không phải là mình ở bên Mỹ, rồi cái gì của Mỹ cũng khen là nhất là hay. Nhưng tình thiệt là tui thích cái tinh thần của người Mỹ ở chỗ đó. Chính phủ cám ơn dân chúng. Con cái cám ơn bố mẹ. Hàng xóm cám ơn hàng xóm. Mình mua một món hàng, người bán hàng cũng nhã nhặn nói cám ơn. Ai ai cũng cám ơn nhau, bởi tình thiệt mà nói tui thấy sống trên cõi đời này ai ai cũng mắc nợ ít ra là một món nợ…
         Dì Tư ngước mắt nhìn chồng,
         — Ông nói mắc nợ? Ai mắc nợ ai? Mà mắc nợ như thế nào?…
         Ông Tư ôn tồn giải thích,
         — Bộ bà không nhìn thấy hay sao? Nhà nước nợ dân những lời cám ơn, bởi nếu không có những lá phiếu của dân, thì đã không có nhà nước. Con cái nợ bố mẹ những lời cám ơn, bởi nếu không có bố mẹ, thì đã không có con cái. Hàng xóm nợ nhau một lời cám ơn, bởi nếu không có căn nhà sát bên tối lửa tắt đèn, thì đã không có phố phường. Thương gia nợ khách hàng những lời cám ơn, bởi nếu không có người mua, tiệm nào thì tiệm, dù có là tiệm 1 đô bán đồ rẻ cũng đã đóng cửa từ đời tám hoánh. Cho nên, ta nói tui là tui thích những ca sĩ, lúc nào họ cũng nhã nhặn nói lời cám ơn thính giả; bởi nói mà không sợ mất lòng, dù hát hay như chim sơn ca, nhưng nếu không có khán thính giả, thì làm sao có ca sĩ sân khấu?
Ông Tư dừng lại chiêu vào trong miệng một ngụm trà xanh Bảo Lộc, rồi nho nhỏ giọng lại,
         — Bà biết chi không? Nhân ngày Lễ Tạ Ơn năm nay có cái điều này tui cũng muốn tâm sự với bà từ lâu rồi...
         Đang nhai nhai miếng trầu trong miệng, dì Tư dừng lại cục thuốc rê vê tròn, nhìn chồng,
         — Ông muốn nói cái chi thì cứ nói đi, sao lại tự nhiên xuống giọng thì thào tuồng như kép độc chuẩn bị xuống sề không bằng?
         Ông Tư cười cười, mở miệng nịnh vợ,
         — Có bà làm đào thương thì họa may, chứ tui thì mần chi mà dựng tuồng đóng vai kép độc cho đặng.
         Ông Tư tiếp tục,
         — Tui nhớ có lần bà nói với tui hai vợ chồng mình được Trời Phật thương, ban cho con cái học hành tới nơi tới chốn, rồi trong nhà có thằng Hai, bác sĩ phòng mạch dưới phố, con Tư dì phước làm việc ở Phi Châu, hơn mười năm rồi; bởi thế, có người gặp bà ngoài phố cứ hay lớn miệng gọi bà là “Bà Cố”. Bà có nhớ hay không?
         Dì Tư nhìn chồng, gật đầu,
         — Ừa! Tui nhớ. Rồi thì sao?
         Ông Tư kiên nhẫn,
         — Tui nhớ có mấy lần bà về tới nhà, bà càm ràm với tui không biết phải đối đáp ra sao khi người ta gọi mình "Bà Cố", bởi không hiểu họ đang thật tình hay là có ý chi đây. Cho nên thôi, nhân tiện hôm nay cũng là ngày Lễ Tạ Ơn, tui đề nghị với bà như thế này, lần sau có ai gọi bà “Bà Cố”, bà cũng không phải mất công cất tiếng thanh minh thanh nga làm chi, bà chỉ việc nói, “Tạ ơn Trời Phật”, câu kinh mà mọi người đang sống ở Mỹ đều sẽ nói trong bữa ăn Tạ Ơn tối nay vậy thôi...
         Ông Tư nhìn dì Tư đo lường tình thế,
         — Bà nghĩ tui nói có đúng hay không?
         Ông Tư nghiêm trang thành khẩn,
         — Mà bà nghĩ thử coi, thiệt tình đúng là như vậy. Hồi đó, nếu không có ơn trời hướng dẫn cho mình được tàu Mỹ vớt, làm sao hai vợ chồng mình có trời mới, đất mới để mà bắt đầu một cuộc đời mới tinh?
         Ông Tư dừng lại, uống thêm một miếng trà Bảo Lộc,
         — Ta nói lần trước về thăm lại quê hương họ hàng, thấy những người thành công, trong bụng tui cũng mừng. Nhưng cũng có người tui thấy đời sống còn cực nhọc lắm.
         Ông Tư đổi sang giọng điệu bông lơn thường nhật,
         — Trông người lại nghĩ tới ta. Hồi năm 75 mà không được vớt mang tới đảo Guam, bà biết bây giờ bà với tui đang làm gì ở Việt Nam hay không?
         Dì Tư nhìn chồng,
         — Ông nói chiện! Làm sao mà tui biết..
         Ông Tư lại cười hở hai hàm răng móm xọm, khoe cái răng bịt vàng sáng chói,
         — Thì…thì giờ dám tui cũng đang rảo rảo chợ quận, miệng rao, “Trà đá không?”, còn bà thì cũng đang te te bê cái rổ ở bến xe chợ huyện, chào hàng, “Mía ghim hôn? Ai mía ghim hôn?”. Như vậy thì làm sao nhà mình có nổi một ông Bác Sĩ và một bà dì Phước… Bà nghĩ tui nói có đúng hay không?

         Nguyễn Trung Tây



.

21 tháng 2, 2017

MẤT NGỦ



          Nhà chật, chỉ có một cái giường duy nhất, con tôi lại có thói quen chòi, đạp lung tung khi ngủ nên vợ chồng tôi ít khi nào được yên giấc. Nửa đêm, thường phải dậy ẵm con nằm cho ngay ngắn lại. Nhưng sau đó tôi chẳng thể nào ngủ lại được nữa. Vì mất giấc. Tôi thường ước ao một cái giường rộng hơn để dễ ngủ. 
          Một ngày, cơ quan cử tôi đi công tác xa. Ở lại một mình trong nhà nghỉ với chiếc giường to, nệm êm, drap sạch. Tôi cũng không ngủ được, vì nhớ những cái đạp, chòi của con. 

          NGUYỄN THỊ MAI THU 



.

20 tháng 2, 2017

Thông minh và trí huệ là hai việc hoàn toàn khác nhau

          Thông minh và trí huệ, chúng khác nhau như thế nào?
          Thông minh là năng lực của con người, còn trí huệ là cảnh giới của tâm hồn. Kỳ thực đó là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau.
          Trên thế giới người thông minh không nhiều, mười người thì có một, người có trí huệ thì lại càng hiếm, có khi đi cả trăm dặm cũng không thấy một ai.
Trong cuộc sống sinh hoạt thường ngày, người thông minh thường không dễ chịu thiệt, nhưng đối với người trí huệ điều đó lại là bình thường.
  

          Người thông minh luôn cố gắng bảo vệ lợi ích bản thân. Ví như trong kinh doanh, người thông minh sẽ đem hết lợi nhuận bỏ túi, nhưng người có trí huệ thì ngược lại, để kinh doanh được tốt, họ chấp nhận bỏ tiền túi của bản thân để thực hiện công việc.
          Người thông minh biết rằng bản thân mình có thể làm được những gì, nhưng người có trí huệ thì hiểu rõ bản thân không thể làm được những gì.
          Người thông minh thường tìm kiếm, nắm bắt cơ hội, cố gắng để đạt được nó; nhưng người có trí huệ thì hiểu rõ lúc nào cần buông tay. Vậy nên, người thông minh là người biết chớp thời cơ, người có trí huệ là người biết xả bỏ.
          Đôi khi người thông minh thái quá sẽ trở nên khôn ngoan, họ có thể tìm cách thoái thác công việc, nhưng người trí huệ lại không màng lợi ích cá nhân, việc gì cần thì họ sẽ nỗ lực làm việc.
          Người thông minh là có thể hiển thị tất cả tài năng của mình cho người khác biết, nhưng người trí huệ lại là người biết nhìn nhận vẻ đẹp của người khác.
          Người thông minh thường chú ý đến từng tiểu tiết; người trí huệ thường coi trọng cả chỉnh thể.
          Người thông minh trong tâm nhiều phiền não, khó được an giấc, vì người thông minh thường hay mẫn cảm với người khác, mà người trí huệ thường không có phiền não, có thể buông bỏ được nhiều thứ, đối với họ tâm tình rất thản nhiên.
          Người thông minh thường muốn thay đổi người khác, muốn  người khác phải thuận theo ý của mình, nhưng người trí huệ lại thường thuận theo tự nhiên. Do đó các mối quan hệ của người thông minh thường phức tạp, mặt khác người trí huệ thường có các mối quan hệ hài hòa.
          Người thông minh đa phần là do trời sinh, nhưng người trí huệ là người luôn tự rèn luyện, tu dưỡng bản thân mình.
          Người thông minh có thể tích lũy nhiều tri thức nhưng người trí huệ thường dạy người học văn hóa. Quay trở lại mà xét, người có nhiều tri thức thì càng thông minh, nhưng người có nhiều văn hóa càng thể hiện là người có trí huệ.
          Người thông minh thường dựa vào tai, mắt, hay gọi là “tai thính mắt tinh”, nhưng người trí huệ thường dựa vào tâm hồn, trí huệ xuất phát từ tâm.
  

          Các khoa học gia thường dạy con người phải biết thông minh, còn triết học gia dạy người ta trí huệ.
          Người thông minh có thể có nhiều của cải và quyền lực, người trí huệ lại giàu niềm vui. Vì người thông minh thường có nhiều kỹ năng hơn, nhưng trên thực thế, kỹ năng chính là do cơ duyên tạo thành, cũng có thể là đức tích từ nhiều đời trước, nó chuyển hóa thành tài phú và quyền lực. Nhưng của cải, quyền lực cùng sự vui vẻ không như nhau, vui vẻ đến từ chính tâm thái của chúng ta.
          Do đó, cầu tài, người thông minh có đủ; cầu thoát khỏi phiền não, không phải là người trí huệ thì không thể.
          Trịnh Bản Kiều nói “Thông minh đã khó, hồ đồ còn khó hơn”. Kỳ thực, “hồ đồ” mà ông nói là “hồ đồ” của người trí huệ. Vì vậy, “khó được hồ đồ” cũng có nghĩa là “khó đắc được trí huệ”.
          Thông minh và trí huệ, bạn muốn trở thành người nào?

          Chú thích: 
          Trịnh Bản Kiều tên là Trịnh Tiếp, tự là Khắc Nhu. Bản Kiều là danh xưng của ông. Ông quê ở Giang Tô, Hưng Hóa, làm tiến sỹ dưới thời vua Càn Long đời nhà Thanh. Ông tạm trú ở Dương Châu, được mệnh danh là “Tam tuyệt”: thơ, họa, và thư pháp nổi tiếng một đời.

          Minh Minh



.

19 tháng 2, 2017

CÔ GÁI VÀ CHIẾC CHÌA KHÓA VÀNG CỦA VỊ HÒA THƯỢNG

          Trước đây, có một cô gái trẻ tuổi luôn nằm mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong tất cả các giấc mơ của cô đều có chung một cảnh tượng. Đó là, rất nhiều người bị nhốt trong một căn phòng đen tối. Trên cửa phòng có một khóa sắt đã bị gỉ. Mọi người đều ở trong căn phòng cầu xin.
          Sau mỗi lần tỉnh giấc, cô gái đều cảm thấy trong lòng vừa bồn chồn sợ hãi vừa buồn bực. Ít lâu sau, cô gái bị mắc bệnh, trong lòng luôn thấy hồi hộp, tức ngực và dễ cáu giận.
  

          Thời gian sau, cô gái nghe nói có một vị hòa thượng ở địa phương khác rất giỏi về trị liệu những căn bệnh kỳ lạ và phức tạp. Thế là cô liền trèo non lội suối đi tìm vị hòa thượng để cầu cứu.
          Khi cô gái gặp được vị hòa thượng, cô kể lại những giấc mơ kỳ lạ và căn bệnh mà cô mắc phải cho vị hòa thượng nghe. Vị hòa thượng liền nói: “Bệnh này của con quả thực không khó chữa. Ta cho con một chiếc chìa khóa vàng, con hãy đeo ở trước ngực của mình. Hãy nhớ kỹ, khi nào nằm mơ thấy giấc mơ kỳ lạ kia, con hãy dùng chiếc chìa khóa này mở khóa cửa của căn phòng đó ra để những người ở bên trong đó được ra ngoài. Chỉ cần như vậy, bệnh của con cũng sẽ lập tức khỏi ngay.”
          Cô gái vui mừng nhận chiếc chìa khóa và nói: “Con xin tạ ơn hòa thượng!” 
          Sau khi cầm chiếc chìa khóa ra về, cô gái luôn đeo nó bên mình như lời vị hòa thượng căn dặn. Quả nhiên, chỉ ít ngày sau, cô lại nằm mơ thấy giấc mơ kỳ lạ kia. Lần này, cô gái tiến lại sát căn phòng và nhìn. Cô phát hiện ra, trong căn phòng tối tăm ấy, đều là những người mà cô căm ghét. Có người phụ nữ đã từng mắng nhiếc cô rất thậm tệ. Còn có mấy người hàng xóm đã từng bắt nạt, ức hiếp cô. Ở góc bên phải của căn phòng là mấy người bạn đã từng đẩy cô xuống rãnh nước bẩn khi cô còn nhỏ khiến cô suýt chết đuối.
          Đột nhiên cô nhìn thấy một chú chó bị què chân và cô thắc mắc: “Tại sao lại có một con chó bị què chân ở đây?” Rồi cô nhớ lại, đó là chú chó hung dữ luôn xuất hiện trên con đường cô đến trường khiến cô sợ hãi. Tất cả những người trong căn phòng tối tăm kia đều là những người từng làm hại cô, làm tổn thương cô. Thế là cô nảy ra ý nghĩ: “Mình sẽ không mở cửa cho những người này. Họ đáng phải chịu tội!”  
          Trong khi những người bị nhốt trong căn phòng tối tăm kia vẫn không ngừng cất tiếng van xin cầu cứu thì cô gái đã kịp thu hồi chiếc chìa khóa của mình lại với vẻ ung dung tự đắc.
          Nửa năm trôi qua, bệnh tình của cô gái càng lúc càng trầm trọng hơn. Cô gái lại đi đến chỗ vị hòa thượng để cầu xin sự giúp đỡ. Vị hòa thượng nói: “Chỉ còn một cơ hội cuối cùng này mà con không tận dụng thì chiếc chìa khóa vàng này cũng không thể cứu được con nữa đâu. Nếu đêm nay con mơ thấy giấc mơ kia thì hãy đem chiếc chìa khóa này mở cái khóa kia ra trước khi nó bị gỉ không thể mở ra được thì bệnh tình của con sẽ khỏi. Bằng không thì bệnh của con sẽ vô phương cứu chữa!”
          Nghe xong lời căn dặn của vị hòa thượng, cô gái hạ quyết tâm thực hiện bằng được.
          Quả nhiên, ngay đêm hôm đó cô gái lại mơ thấy căn phòng tối và những người bị nhốt ở bên trong đang cầu cứu. Cô nhanh chóng mang chiếc chìa khóa vàng của mình đến để mở chiếc khóa kia ra. Khi cánh cửa vừa mở ra, tất cả những người bên trong đều chen lấn đi ra ngoài. Cô gái chợt nhìn thấy một người ở trong góc cùng của căn phòng. Càng đi lại gần, cô mới nhận ra người ở trong góc cùng kia chính là mình, gầy yếu và đáng thương. Ngay khi cô vừa từ góc trong cùng của căn phòng bước ra khỏi cửa thì căn phòng đổ sập xuống, ánh nắng mặt trời chiếu rọi khiến cô gái bừng tỉnh, toàn thân cô vã mồ hôi…
          Lúc này, giọng nói vang vọng của vị hòa thượng truyền đến tai cô: “Cầm tù người khác cũng chính là cầm tù bản thân mình. Khóa chặt quá khứ lại cũng chính là làm gỉ trái tim mình. Oán hận và phiền não chất chồng sẽ thành một căn phòng đen tối. Mở được cánh cửa trái tim sẽ khiến ánh mặt trời chiếu rọi.”
          Sau ngày hôm đó, bệnh tình của cô gái cũng khỏi hẳn. Hơn nữa, sắc mặt của cô cũng trở nên hồng hào rạng rỡ, đôi mắt tươi vui vô cùng xinh đẹp.

          Trong nội tâm của bạn có “căn phòng đen tối” đó hay không? Trong “căn phòng đen tối” đó có người mà bạn căm hận hay không? Nếu như trong tay bạn có chiếc chìa khóa vàng kia, bạn có nguyện ý mở khóa để thả mọi người ra không? Thả tự do cho những người trong căn phòng tối tăm kia, cũng chính là thả tự do cho chính bản thân mình đấy!

          Theo NTDTV
          Mai Trà biên dịch



.

18 tháng 2, 2017

Biết & Không biết !



          Có một thầy đồ rất lười biếng, thường kiếm cớ để không phải dạy dỗ gì cả. Một hôm ông vào lớp hỏi học trò :
          - Tụi bây biết hôm nay học cái gì không ?
          Cả lớp trả lời :
          - Thưa thầy không !
          Thầy đồ tỏ vẻ giận dữ :
          - Không biết ? Vậy tụi mày tới trường để làm cái gì ? Cút về hết đi !
          Đám học trò khúm núm kéo về hết và bàn với nhau là lần sau thầy có hỏi thì sẽ trả lời biết xem thầy tính sao.
          Hôm sau, thầy giáo lại hỏi :
          - Hôm nay tụi bây biết sẽ học cái gì không ?
          Cả lớp đồng thanh trả lời :
          - Dạ biết !
          - Đã biết hết rồi thì tụi bây còn ở đây làm cái gì vậy? Về hết đi !
          Tụi học trò tức lắm, cho nên bàn rằng kì sau thầy có hỏi thì nửa lớp sẽ trả lời “có” và nửa lớp sẽ trả lời “không” coi thầy tính sao.
          Ngày kế tiếp thầy hỏi :
          - Bây biết hôm nay học cái gì không ?
          Nửa lớp trả lời :
          - Thưa biết !
          Nửa lớp trả lời :
          - Thưa không !
          - Vậy thì đứa nào biết ở lại dạy mấy đứa không biết, còn tao về !



.

13 tháng 2, 2017

Món Quà…

          Họ là cặp vợ chồng trẻ, rất thương yêu nhau, nhưng sống rất cơ cực, cả hai đều là công nhân nghèo, cuộc sống thiếu thốn mọi bề.
          Cô vợ có mái tóc dài rất đẹp, anh thường vuốt tóc nàng và thầm nghĩ trong lòng "Ước gì ta có thể mua tặng nàng một chiếc kẹp tóc thật xinh nhân mùa Giáng sinh này".
          Chàng có duy nhất một chiếc áo sơ mi trắng để đi chơi lễ, nhưng lại thiếu cặp  khuy manchette , nhìn áo chồng, nàng ao ước có tiền sẽ mua cho chàng cặp khuy nhân dịp lễ Noel.
  

          Nhưng mùa đông khắc nghiệt ấy, hai vợ chồng bị đuổi việc, nhưng vẫn giấu nhau, hàng ngày chàng vẫn xách gà mên cơm đi làm, vợ vẫn đến xưởng. Và ngày Noel đến. Đêm Noel đó, khi đi làm (nói là thế nhưng có việc đâu mà làm) về, nàng vừa tắm xong, đầu còn quàng khăn tắm, chạy vội ra khi thấy chồng về mừng rỡ, tay nàng cầm món quà, tay chàng giữ chặt món quà giáng sinh, cả hai hôn nhau cảm động.
          Khi mở món quà của chàng, đó là một chiếc kẹp tóc rất đẹp, mắt nàng chợt buồn, xao động và khi mở món quà của nàng thì đó là cặp khuy manchette bằng vàng mạ rất đẹp, mặt chàng chợt tái hẳn.
          Nàng từ từ xõa khăn quàng trên đầu thì hỡi ôi, tóc nàng đã cắt ngắn, hóa ra vì thương chồng nên nàng đã hy sinh mái tóc đẹp của mình, bán đi để có tiền mua quà cho chàng.
          Còn chàng thì đã bán đi chiếc áo đẹp nhất của mình để mua tặng nàng chiếc kẹp tóc mà giờ đây không còn tóc để kẹp và cả áo để cài khuy.
          Hai vợ chồng ôm nhau và khóc trong niềm hạnh phúc trong đêm giáng sinh đó.
          Vì tình yêu, ta có thể hy sinh mọi thứ.
          Mai là Valentine’s Day – Ngày của Tình Yêu… bạn sẻ làm gì cho người mà mình yêu thương?



.

12 tháng 2, 2017

Câu chuyện cảm động về tình yêu của ông lão bệnh tật dành cho vợ

         - Bác sĩ thấy tui không bác sĩ?
         Ông vừa nói vừa kéo tay áo sơ mi lên khoe "chuột" làm mình bật cười. Và mình đã cười suốt cho lần đầu tiên đến khám bệnh tại nhà bệnh nhân mới.
         - Tui khoẻ lắm. Nhưng vợ tui yếu lắm. Bả bị tai biến, liệt nửa người đi lại khó khăn.
         - Nhưng vợ tui giỏi lắm nghe bác sĩ. Một tay bả chăm sóc 11 đứa con đó.
         Ông dẫn mình ra phòng khách chỉ lên bức hình treo trên tường.
         - Đó, thằng đứng giữa là con lớn nhất, nó là chủ tịch tỉnh X, nhỏ đứng kế bên làm viện trưởng viện Y... Bác sĩ thấy sao?
         Mình nhìn thấy trong mắt ông long lanh niềm hạnh phúc. Còn niềm hạnh phúc và tự hào nào hơn cho một người cha bao nhiêu năm vất vả chắt chiu nuôi con, và thấy được con mình đã trưởng thành.
  

         Thoáng đó thôi mà đã bảy năm... Mình chẳng nhớ nổi đã khám và điều trị cho ông bà bao nhiêu lần rồi.
         Mỗi lần ông hay bà nhập viện là mỗi lần mình cảm nhận được tình yêu rất đỗi dịu dàng nơi họ.
         Bà bị tai biến rất ít nói. Còn ông thì lúc nào cũng líu lo. 
Và rồi một ngày ông bị trượt chân gãy cổ xương đùi. 90 tuổi, chẳng làm gì được nữa ngoài việc chăm sóc ông tại giường.
         - Bác sĩ biết sao không. Mỗi sáng cô đẩy ba má cô ra sân phơi nắng cho tập mấy động tác quơ tay quơ chân như bác sĩ dặn, ba cô đều cầm tay má cô hun rất dịu dàng đó. Ly cà phê đá cũng uống chung nữa.
         Thật, ngôn từ giới hạn quá, mình không làm sao để diễn tả được tình cảm của ông dành cho bà.
         Khi ông nôn ra máu và đi cầu phân đen, với kết quả soi cộng giải phẫu bệnh : Ung thư dạ dày, mình nghĩ ông sẽ ra đi trước. Ai ngờ sáng hôm nọ bà lại hôn mê. Người nhà đưa vào bệnh viện mấy hôm sau thì mất.
         Tất cả người con đều đồng ý là không cho ông hay. ngày đầu ông hỏi : Má tụi bây đâu rồi?
         - Đi bệnh viện để bác Du điều trị rồi. Má bị sốt.
         Rồi hai tuần sau ông lại hỏi : Sao má tụi bây lâu quá không về?
         - Dạ tại bệnh đợt này hơi nặng.
         - Ủa, bình thường con Hường hay chăm má tụi bây, sao ba thấy nó ở nhà?
         - À ... Tại vì chị Hường phải chăm sóc cho ba.
         - Tụi bây có giấu ba chuyện gì không?
         - Dạ, đâu có ...
         Một buổi chiều nọ mọi người trong nhà giật mình thấy ông ngồi trước bàn thờ của bà. Ông khóc. Không biết bằng sức lực nào ông có thể leo xuống giường và bò ra được phòng khách.
         Từ đó ông bỏ ăn và không nói chuyện nữa.
         Người nhà mời mình đến... Mình nhìn ông nằm lặng lẽ trên giường với đôi mắt buồn vời vợi... Thú thật lúc đó mình nghe xơ xác cả lòng. Mình tin trong cuộc sống đầy khắc nghiệt này luôn luôn có một tình yêu dịu dàng tinh khiết như nắng ban mai, không gì có thể làm thay đổi được!
         - Đặt ống nuôi ăn qua mũi thì không được rồi vì ông còn tỉnh, ông sẽ giật ra. Chỉ còn cách truyền dịch và đạm thôi. Nhưng người nhà phải ngồi canh mới được.
         Hai tháng nữa trôi qua, và rồi 9 giờ chủ nhật này mình nhận được điện thoại : Bác Du ơi, xuống nhà cô gấp đi. Ông sắp đi rồi.
         Mình vội chạy xuống. Trong nhà bây giờ đã đủ 11 người con và rất nhiều cháu. Mình đến bên giường nắm lấy tay ông. Nơi khoé mắt ông tuôn chảy một dòng lệ. Dòng lệ long lanh. Mình có cảm giác ông xiết tay mình một cái rồi nhẹ nhàng nhắm mắt!
         - Ba ơi ... Những người con như đổ gục xuống.
         Ông đã ra đi!
         Mình biết ông đã để mặc cho mình chết đi vì trên cuộc đời này chẳng còn gì có thể níu kéo ông nữa....
         Mình biết bà đang đứng đợi ông nơi khu vườn đầy tiếng chim sẻ hót và hoa ti gôn nở với nụ cười thật hiền từ yêu thương!

         facebook Vô Thường



.

10 truyền thống đặc biệt trong ngày lễ tình nhân trên Thế giới

          Ở mỗi quốc gia, người dân lại có một cách riêng để kỉ niệm ngày lễ Tình nhân khác nhau và đặc biệt.
  

1 – Nhật Bản
          Phụ nữ Nhật Bản thường rất ngại ngùng khi nói về vấn đề tình cảm, nhưng trong ngày lễ tình nhân họ sẽ là người thể hiện tình cảm của mình với người mình yêu bằng những món quà đặc biệt – thường là sô cô la.
          Truyền thống tặng sô cô la này ở bắt đầu ở Nhật Bản từ năm 1936 khi công ty bánh kẹo Morozoff ở Kobe đăng quảng cáo đầu tiên vào ngày lễ Tình nhân. Morozoff đã đăng quảng cáo này trên một tờ báo tiếng Anh ở Kobe để thu hút những người nước ngoài vì họ thường kỉ niệm ngày lễ này.
          Đến những năm 1970, một hình thức quảng bá mới với ý tưởng từng loại sô cô la có ý nghĩa thể hiện tình cảm riêng. Có loại sô cô la dành cho đồng nghiệp, bạn bè, người thân; có loại dành cho người yêu và cả loại dành cho cả bạn bè là nữ giới.
          Trong ngày lễ tình nhân 14/2, nam giới sẽ ngồi và hưởng thụ những món quà từ nữ giới. Và đến ngày 14/3 – Ngày lễ tình nhân trắng, nam giới sẽ trả lời đối với lời bày tỏ của nữ giới. Thường nam giới sẽ tặng lại một món quà kèm với sô cô la, thường sẽ là gấp 2-3 lần so với món quà họ nhận được vào ngày 14/2.

2 – Hàn Quốc
          Cũng giống như ở Nhật, nữ giới cũng sẽ tặng quà cho nam giới vào 14/2 và nhận lời đáp lại vào 14/3. Nhưng họ còn có 1 ngày đặc biệt khác đó là 14/4 – Ngày lễ Tình nhân đen hay Ngày lễ tình nhân dành cho người độc thân. Trong ngày 14/4, những người độc thân không có được món quà nào sẽ thưởng thức món mì đen – jajamyeon với bạn bè để chúc mừng cuộc sống độc thân.
          Người Hàn còn gắn những ngày 14 khác với chuyện tình yêu như là: 14/1 – ngày lễ bên cây nến, 14/2 – ngày lễ tình nhân, 14/3 – ngày lễ tình nhân trắng, 14/4 – ngày lễ tình nhân đen, 14/5 – ngày lễ hoa hồng, 14/6 – ngày của những nụ hôn, 14/7 – ngày bạc, 14/8 – ngày xanh, 14/9 – ngày dành cho âm nhạc, 14/10 – ngày dành cho những ly rượu, 14/11 – ngày dành cho những bộ phim, 14/12 – ngày dành cho những cái ôm.

3 – Đài Loan
          Ở Đài Loan, người ta cũng có ngày 14/2 và 14/3 như ở Nhật Bản và Hàn Quốc. Nhưng, vào 14/2 thì nam giới sẽ tặng sô cô la cho nữ giới và nữ giới sẽ đáp lời vào ngày 14/3.

4 – Đan Mạch và Na Uy
          Mãi đến gần đây, người dân hai nước này mới bắt đầu kỉ niệm ngày lễ này và họ cũng có những truyền thống riêng của mình. “Gaekkebrev” là một bài thơ tình nhỏ mà nam giới sẽ gửi vô danh cho người phụ nữ mình thích, và chỉ có gợi ý duy nhất là số chữ cái trong tên họ ở phần người gửi.
Người nhận sẽ phải đoán người gửi là ai, nếu đúng họ sẽ giành được một quả trứng Phục sinh vào lễ Phục sinh. Còn nếu không đoán được, thì họ nợ người gửi một quả trứng Phục sinh.

5 – Slovenia
          Ngày 14/2 ở Slovenia là ngày ra làm đồng đầu tiên trong năm. Thánh Valentine hay Zdravko là một trong những vị thánh bảo hộ mùa xuân ở Slovenia. Họ còn tin rằng những chú chim trên cánh đồng sẽ tỏ tình với con cái và “kết hôn” (Tình cờ thời điểm này cũng là thời điểm tìm kiếm bạn đời của một số loài chim).
          Vì ngày 14/2 thường gắn với mùa màng, nên đến ngày 12/3 (ngày thánh Gregory) họ mới kỉ niệm ngày lễ tình nhân. Họ cũng kỉ niệm cả vào ngày 22/2 (ngày lễ thành Vincent) và 13/6 (ngày lễ thánh Anthony.)
  

6 – Phần Lan và Estonia
          Ở Phần Lan và Estonia thì ngày 14/2 thường là ngày lễ dành cho tình bạn hơn là tình yêu. Vì thế trong tiếng Phần Lan và tiếng Estonia, ngày 14/2 được gọi là “Ngày lễ tình bạn". Trong ngày này, họ sẽ tặng nhau những tấm thiệp hoặc món quà cho bạn bè. Nhưng tình cờ, ngày này cũng là ngày họ thường tổ chức đám cưới hoặc đính hôn.

7 – Xứ Wales
          Người dân nơi đây thường kỉ niệm ngày lễ tình nhân vào 25/1 – ngày lễ thánh Dwynwen. Vì có một câu chuyện tình yêu cảm động của Dwynwen trong huyền loại luôn khiến người dân xứ Wales cảm động.
          Vào ngày này, người ta thường tặng nhau những chiếc thìa tình yêu. Truyền thống này bắt đầu khi những người dân xứ Wales – thường là thủy thủ, thường làm những chiếc thìa bằng gỗ và tặng cho người phụ nữ mình yêu. Và những hình được khắc trên thìa cũng có từng ý nghĩa khác nhau.

8 – Anh Quốc
          Vào những năm 1700, những người phụ nữ độc thân ở Anh thường đặt 5 chiếc lá nguyệt quế ở mỗi góc gối và dưới gối để mơ về người chồng tương lai. Một cách khác là rắc lên lá nguyệt quế nước hoa hồng và bày chúng quanh gối với mong ước giấc mơ về người yêu. Nhưng hiện tại, những hình thức này trở thành truyền thống và ít người thực hiện.

9 – Norfolk, Anh Quốc
          Ngoài những món quà như thiệp và hoa, người dân vùng này còn có một ông già Nô-en đặc biệt tên là Jack Valentine. Người này sẽ đi gõ cửa nhà từng đứa trẻ và lén để lại quà cho chúng. Tuy rằng, không ai biết truyền thống này bắt đầu từ bao giờ, nhưng những người làm cha mẹ luôn biết đến và làm cho những đứa trẻ.

10 – Pháp
          Ở đất nước lãng mạn nhất thế giới, họ có truyền thống riêng của mình với tên gọi “Thu hút tình yêu". Hoạt động này yêu cầu những người độc thân vào cùng những căn nhà, và đối mặt nhau. Hai người trong nhà sẽ luân phiên gọi người khác vào cho đến khi họ tìm thấy cặp cho mình.
          Nếu nam giới không thích người phụ nữ họ gặp thì họ chỉ cần rời đi để người phụ nữ đó gọi người khác. Những người phụ nữ không tìm được cặp cho mình sẽ cùng tụ họp lại và cùng nhóm lửa để đốt hay xé bỏ những bức ảnh người đàn ông từ chối họ. Họ còn vừa làm vừa chửi, và việc nà còn trở nên nghiêm trọng đến mức chính phủ Pháp phải cấm họ tụ tập sau sự kiện.

          Dân Việt/todayifoundout



,