11 tháng 2, 2017

Thú vị phong tục ngày Lễ tình nhân trên thế giới

          Valentine’s Day (Ngày Lễ tình nhân) là ngày dành cho những cặp đôi yêu nhau trên khắp thế giới. Tại mỗi nước, cách họ đón nhận ngày này lại khác nhau.
  


1. Vương quốc Anh:
          Viết tên người yêu lên giấy, thả xuống nước
          Ngày Valentine ở các nước đều khác nhau. Ở xứ sở sương mù, theo truyền thống, vào đêm trước ngày 14/2 (tức đêm 13/2), các cô gái thường viết tên “hoàng tử trong mơ” của mình lên tờ giấy, sau đó đặt những tờ giấy này lên các quả bóng đất sét rồi thả xuống nước. Nếu vật nào nổi lên trước, tên người được viết trong đó sẽ là vị hôn phu xứng đáng của mình.
          Trước đó, để có được “giấc mơ hồng”, các cô phải ăn trứng trước khi đi ngủ, đồng thời lót những chiếc lá nguyệt quế xuống dưới gối. Làm như vậy sẽ mơ thấy người chồng sau này.

2. Trung Quốc:
          Có ngày Lễ tình nhân riêng
          14/2 là Ngày tình yêu riêng của cả thế giới. Còn tại Trung Quốc, người dân ở đây coi ngày 7/7 âm lịch, ngày mà Ngưu Lang - Chức Nữ gặp nhau hàng năm, chính là ngày Lễ tình nhân.
          Trong ngày Thất tịch này, các cặp đôi yêu nhau sẽ tặng cho nhau những bông hoa hồng đỏ thắm, tươi mới. Tùy vào giai đoạn nào của tình cảm mà các chàng trai chọn mua bao nhiêu bông hồng để tặng cô gái mình yêu.
          Theo quan niệm, tặng một bông nghĩa là “đang yêu”, 99 bông là “mãi mãi yêu”. Còn nếu cô gái được tặng đến 108 bông hoa hồng, nghĩa là cô gái đang nhận được lời cầu hôn.

3. Hàn Quốc:
          14/3 phải “trả lễ” cho ngày 14/2
          Vào ngày “chính hội” 14/2, các cô gái sẽ tặng chocolate cho người mình yêu. Đây cũng là một món quà phổ biến trên thế giới vào ngày này. Tuy nhiên, ở đất nước Hàn Quốc, còn có thêm một phong tục truyền thống khá thú vị, đó là đến ngày 14/3, một tháng sau Lễ tình nhân, các chàng trai phải “đáp lễ” bằng cách mua… kẹo tặng lại cô gái mình yêu.
          Ngoài ra, có một điều cực kỳ thú vị khác, nếu trong hai ngày 14/2 và 14/3, người nào không nhận được chocolate hay kẹo thì đến ngày 14/4, họ phải đi “giải xui” bằng cách đi ăn món mỳ đen tại nhà hàng.
  

4. Phần Lan:
          Bạn bè là số 1 trong… ngày Tình yêu
          Không như hầu hết khắp mọi nơi trên thế giới, ngày Lễ tình nhân 14/2 ở Phần Lan lại được nam thanh nữ tú ăn mừng cho… tình bạn.
          Trong ngày này, họ sẽ dành tặng cho nhau những lời chúc, thiệp mừng, món quà tượng trưng cho tình bạn. Về tình yêu, giới trẻ nước này lại chọn ngày 14/2 làm ngày đẹp để ăn hỏi hoặc cưới nhau.

5. Nhật Bản:
          Tự tay làm chocolate tặng người yêu
          Cũng khá giống với các bạn trẻ Hàn Quốc, trong ngày 14/2, các cô gái sẽ tặng chocolate cho người mình yêu. Một tháng sau, vào ngày Valentine Trắng (14/3), đến lượt các đấng nam nhi sẽ đáp lại tình yêu với cô gái của mình.
          Một điều đặc biệt tại xứ sở hoa anh đào, chocolate sẽ được các cô gái tự tay làm để tặng người yêu. Như vậy, món quà này sẽ thêm nhiều ý nghĩa hơn cả.

6. Scotland:
           “Bốc thăm” để chọn người đi chơi Valentine
Ngày Lễ tình nhân ở đất nước Scotland lại tôn vinh những người nằm trong “Hội độc thân”. Cũng vào ngày này, một trò chơi mang tính “hên xui” sẽ được dành cho các đối tượng đang độc thân.
          Cụ thể, mỗi người sẽ viết tên ai đó vào mảnh giấy rồi bỏ vào hai chiếc hộp Nam và Nữ. Các cô gái sẽ lần lượt “bốc thăm” mảnh giấy trong mũ Nam. Bốc được tên ai thì người đó sẽ trở thành bạn trai trong đêm 14/2 của mình.

          Nguồn: Internet



.

"Nay tôi dẫn vợ đi đăng kí kết hôn các ông ạ...”

          Lúc cầm tờ khai thấy tôi ít hơn mụ vợ 2 tuổi, chị gái làm thủ tục cứ nhìn vợ chồng tôi chăm chăm. Thấy thế mụ vợ quay ra nhăn nhở nói “Thằng em nó còn nhỏ dại, thương nó em về chung nhà cho tiện đường chăm sóc”. Mọi người cười ầm ầm, còn tôi thì quê dễ sợ ….
  

          Tôi 93 còn mụ 91. Kể ra học Hàng Hải cũng có cái hay, tốt nghiệp ra trường ngoài biết lái tàu, tôi còn biết cả lái máy bay nữa. Nhìn bên ngoài, không ai biết là mụ hơn tôi 2 tuổi, người đâu già rồi mà vẫn như con nít, hay ăn, hay dỗi, đanh đá, được mỗi cái ưa nịnh kéo lại.
          Nhớ lần gặp nhau đầu tiên, nhìn cái mặt lơ ngơ như bò đeo nơ, đang yêu quá. Tôi nhầm tưởng mụ giống như tôi, sinh viên mới đi nhập học. Tự tin rằng mình học chậm 1 năm, tôi qua bắt chuyện “em ơi cho anh hỏi…” khuôn mặt đáng yêu 3s trước bỗng chốc u ám lạ kì. Mụ hằm hằm lôi trong cái túi đang cầm, cái áo xanh tình nguyện, khoác lên người rồi nhìn tôi quát “gọi lại bằng chị đi rồi hỏi”… Đấy tôi gặp mụ vợ tôi như thế ấy.
          Sau lần ấy, tôi quyết tâm tìm hiểu cái con người đa nhân cách này. Mấy lần nhìn thấy mụ ở trường, muốn ra bắt chuyện làm quen nhưng chẳng biết làm thế nào. Chẳng lẽ lại xí sớn chạy ra trước mặt bảo “chào chị, chị có nhớ em không” như thế thì tầm thường quá. Đau đầu suy nghĩ mãi tôi mới tìm ra 1 kế, tôi viết 4 chữ “ Cho mình làm quen nhé + SĐT” vào tờ giấy A4 gấp vuông vắn thủ sẵn trong ví. Chờ hôm gặp mụ ở trường tôi nhẹ nhàng chạy theo cầm tờ giấy gấp sẵn nói “Bạn ơi, bạn làm rơi đồ này”. Mụ nhìn tôi đầy nghi hoặc và lắc đầu “Không phải”. Ặc hơi sai so với tưởng tượng nhưng đến lúc này tôi lầy luôn “Thật mà mình thấy nó rơi từ balo của bạn”. Mụ cầm tờ giấy mở ra, xem xong thì cười bí hiểm, nhìn tôi, xong lại nhìn tờ giấy nói. “Tưởng chị không nhớ à? Gọi lại bằng chị đi rồi làm quen”…. Chẳng biết có phải mụ cười xinh quá hay tại tôi tò mò về mụ mà tôi gọi chị ngọt xớt.
          Quen nhau rồi, mụ mới bộc lộ bản chất quái thai của mình. Tức là đối xử với tôi cứ như chị cả với em út vậy. Vui vẻ thì chị chị , em em mà cáu lên là gọi mày xưng chị luôn với sợ. Quen nhau rồi, đi ăn đi chơi thân thiết như là một đôi ấy. Quen nhau rồi, nhiều lúc thấy thinh thích ở bên cạnh mụ ấy, cứ ngỡ là yêu rồi xong lại gạt đi, vì khoảng cách 2 tuổi, trước đây tôi luôn tâm niệm rằng sẽ không yêu người hơn tuổi.
          Một lần đang ngồi net chiến, hơn 10h đang dở trận thấy mụ gọi,tôi nhìn thấy nhưng không ngơi tay được, nghĩ mụ lại khoe gì đó nên kệ. Cuộc thứ nhất, cuộc thứ hai, tới cuộc thứ 3 thì thằng bạn ngồi cạnh châm chọc “Người yêu gọi kìa”. Tôi cười bảo “người yêu đâu, bà chị tao quen”.
          Mụ gọi đến cuộc thứ 5 tôi mới nghe máy “Em đón chị được không?Chị đi dạy bên An Đồng xe đạp chị bị hỏng rồi”. Đang đà game tôi cợt nhả “Gọi bằng anh đi rồi đón”. Mụ lại năn nỉ “Đón chị đi mà, muộn rồi chị sợ lắm”. Tôi đùa tiếp “Gọi bằng anh là sang đón luôn này, không gọi là cúp máy ấy nhá”.
          Mụ không nói gì, tôi cúp máy, chỉ định dọa mụ thôi, mấy giây sau mụ gọi lại liền. tôi chưa kịp bảo là tôi chỉ đùa thôi đã nghe thấy bên kia có tiếng nấc rất to, một lát sau mới có tiếng nói lí nhí nghèn nghẹn “Đón chị đi”. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại sợ, cuống cuồng và nhanh nhất có thể ,mượn được cái xe phi sang đón mụ.


           Sang tới nơi, thấy mụ ngồi bó gối khóc ngon lành dưới ngọn đèn cao áp bên chiếc xe đạp méo mó cong vành, tự dưng thấy thương mụ quá đỗi, tự trách mình độc ác và xấu xa. Mụ bảo đi dạy về bị mấy thanh niên trêu ghẹo,mụ sợ quá đạp nhanh rồi bị ngã, xe bị cong vành không đi được, xây xát khửu tay, sợ quá mụ chỉ nghĩ đến tôi…
          Sau hôm đón mụ về, đột nhiên mụ im lặng với tôi, cố gắng hỏi han nt thế nào cũng không nghe máy và trả lời. Mang đồ ăn đến tận phòng trọ dụ mụ mà không ăn thua, bị đuổi về và không thèm tiếp. Lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng mụ giận tôi vụ đến đón mụ muộn mà thôi nên ra sức xin lỗi năn nỉ mụ. Mụ tiếp tục im lặng thay cho câu trả lời.
          Một tuần vắng đi sự xuất hiện của mụ, tôi nhớ đến phát điên, nhớ cái vẻ ngây ngô trẻ con, nhớ những cái lúc mụ đanh đá bắt tôi gọi bằng chị rồi mới cho ăn, nhớ những lúc tỏ vẻ dỗi hờn cao sang mà chỉ một cốc chè đã bị mua chuộc của mụ. Tôi nhớ da diết, ngày ngày mở điện thoại ra xem từng tin nhắn vui vẻ ngày trước. Tôi yêu mụ mất rồi….
          Sau 10 ngày im lặng, mụ bất ngờ nhắn tin hẹn gặp tôi, “hồ an toàn, chỗ cũ”. Tôi vừa mừng nhưng lại vừa lo,mừng vì mụ đã chịu liên lạc lại với tôi, lo vì có bao giờ mụ nt cộc lốc thế này đâu. Tôi nên chuẩn bị sẵn sàng tinh thần cho việc kết thúc một mối quan hệ ở đây. Hồ an toàn, mụ đứng chứ không ngồi chờ tôi như mọi lần. Không khí cuộc chia ly nào cũng ảm đạm như vậy sao, bước chân tôi nặng chĩu tiến về phía mụ.
           “Em Yêu Anh”.
          Tôi run rẩy quay lại đằng sau nhìn xem có anh nào đang đi sau tôi hay không? Không có ai hết, tôi run rẩy hỏi “Chị nói với em à?”.
           “Vâng! Em nói với anh”.
          Vẫn chưa tin lắm, tôi tiếp tục nhìn ra sau xem có anh nào đứng núp sau gốc cây hay mới chui từ dưới hồ lên không thì bị mụ quát: “Chị nói với mày đấy, nhìn đi đâu nữa”.
          Đấy cứ thế này có phải đúng tông không, cứ làm người ta sợ, nhưng mà nếu tai tôi không điếc thì mụ vừa tỏ tình với tôi. Trước khi đi, tôi đã định rằng nếu mụ kết thúc mối quan hệ của chúng tôi ở đây thì sống chết tôi cũng phải nói ra hết tâm tư của tôi mấy ngày qua, rằng tôi yêu mụ như thế nào.
          Đã mất công tập rượt từ trước để khỏi lắp bắp ấy vậy mà đến đây lại bị cướp sân và giờ đây tôi như thằng bị chuột tha mất lưỡi. Thấy tôi im lặng, mụ xà vào ôm tôi xong thủ thỉ “Em yêu anh”. Đùa chứ lúc ấy tôi muốn nhảy thử xuống hồ an toàn xem tỉnh hay mơ cơ. Hạnh phúc vãi chưởng, ôm xiết mụ trong lòng và nói “Anh cũng yêu em từ lâu rồi”. Đoạn này tôi nói phét đấy, con gái ai cũng ưa nịnh các ông ạ, chẳng lẽ bảo là “anh mới nhận ra yêu em từ 10 ngày trước” tôi cá mụ đáp tôi xuống hồ lắm.
          Con gái họ chỉ bị gây mê và trở lễn dễ thương bằng những lời ngọt ngào trong phút chốc thôi các ông ạ. Tiêu biểu là mụ vợ tôi, cứ lúc nào tình cảm đi lên, mụ nũng nịu như chú mèo con, dễ thương vô đối “em yêu chồng, em yêu anh, các kiểu con đà điểu”. Nhưng hễ cứ đi xuống cái là trở mặt được ngay “ chị nói cho mà biết nhé, có gọi bằng chị không thì bảo,….”. Đáng sợ lắm."



.

10 tháng 2, 2017

CON CHÓ CỦA NHÀ TRIỆU PHÚ



          Con chó của một nhà triệu phú lỡ chạy mất trong một buổi đi dạo, thế là nhà triệu phú đăng tin trên báo: "Tôi bị mất một con chó, ai tìm được mang trả tôi xin thưởng 10 ngàn; bên cạnh còn đăng cả tấm ảnh chân dung chú chó.
          Sau khi mẩu tin được đăng lên, người ta mang chó đến nườm nượp nhưng đều không phải là chó của ông. Vợ nhà triệu phú nói với chồng, chắc người nhặt được con chó chê tiền thưởng ít, mà dù sao thì chó của mình cũng thuộc giống Ái Nhĩ Lan chính gốc. Thế là nhà triệu phú gọi điện cho tòa soạn tăng giá tiền thưởng lên 20 ngàn.
          Một gã ăn mày đọc được mẩu tin này, vội chạy về cái "ổ" của mình, vì mấy ngày trước gã có nhặt được một con chó khi đang nằm ngủ trên ghế ngoài công viên. bây giờ con chó vẫn đang được giữ ở chỗ của gã. Qủa nhiên, đó chính là con chó của nhà triệu phú. Ngay sáng hôm sau, gã ăn mày liền mang chó lên đường, chuẩn bị tinh thần vào lĩnh hai mươi ngàn. Khi đi ngang qua một sạp báo nhỏ, vô tình gã lại đọc thấy mẩu tin này, nhưng tiền thưởng bây giờ là 30 ngàn.
          Gã ăn mày lại dắt chó trở về cái ổ của mình và cột chó ở đấy, sang ngày thứ tư, quả nhiên giá tiền thưởng tăng lên nữa.
          Vài ngày tiếp theo, gã ăn mày luôn theo dõi các mẩu tin trên báo, cho đến khi mức tiền thưởng tăng đến nỗi làm cho toàn bộ cư dân thành phố phải giựt mình, thì gã mới quay về cái ổ của mình. Nhưng con chó đã chết. Vì quen được uống sữa tươi và ăn các loại thịt đắt tiền , bây giờ phải sống với gã ăn mày ăn toàn thức ăn thiu thối kiếm từ sọt rác, nên nó chịu không nổi mà chết.



.

9 tháng 2, 2017

Miệng là của người khác, cuộc đời của chính mình, đừng chỉ vì một câu nói mà ... mất vui!

          Đời người ngắn ngủi, tạm bợ, chớ vì một câu nói của người khác, mà làm mất đi niềm vui ngày hôm nay của bạn.Đời người ngắn ngủi vô thường, đừng mãi ôm giữ trong lòng những khổ đau. Nhất định cần nhớ kỹ… 


          1. Nhìn rõ nhưng không cần nói rõ
          Rất nhiều chuyện, chỉ cần trong tâm mình hiểu rõ là được rồi, không nhất thiết phải nói ra.
          Đừng nên làm con nhím xù lông, phóng vào người khác lại làm tổn thương chính mình. Có một số việc không cần phải ghi nhớ ở trong lòng.

          2. Sống ở đời quan trọng là có nhìn thấu hay không
          Nhìn thấu sự tình, bạn sẽ hiểu cần làm như thế nào.
          Nhìn thấu nhân tình, bạn sẽ hiểu cần phải đối đãi ra làm sao.
Cho nên, chỉ cần dụng tâm một chút, còn những thứ khác chỉ là tiếp nhận.

          3. Miệng là của người khác, cuộc sống là của chính mình
          Trong khi học cách vừa thỏa hiệp với người khác mà vẫn giữ được những nguyên tắc cơ bản của chính mình.

          4. Đừng dễ dàng buông lời hứa hẹn       
          vì khi không thực hiện được lời hứa đó, thì còn tệ hơn không hứa rất nhiều lần

          Đừng chỉ biết nói lời suông, hy vọng càng lớn, thì thất vọng sẽ càng nhiều.
          Đời người, biết bao kẻ đến người đi, có một số người chính là duyên phận đáng trân quý, có một số, đối với bạn mà nói, có thể chính là sai lầm.
          Có đôi khi, chúng ta yêu thích một người, cũng bởi vì hai người có những điểm tương đồng với nhau.
          Tuy nhiên, khi đến một giới hạn nào đó, chúng ta lại vì hiểu rõ nhau mà chia lìa.
          Bởi vì, có lúc chúng ta chán ghét một người nào đó, cũng chỉ vì người đó và bạn có quá nhiều điểm giống nhau.

          Hãy vì bản thân mình, thắp lên một ngọn đèn…
          Bạn phiền muộn, là bởi vì chính mình không đủ rộng rãi.
          Bạn lo nghĩ, là bởi vì chính mình không đủ thong dong.
          Bạn đau khổ, là bởi vì chính mình không đủ kiên cường.
          Bạn rầu rĩ, là bởi vì chính mình không đủ ánh dương.
          Bạn ghen ghét, là bởi vì chính mình không đủ ưu tú…

          Chỉ cần có người sống trên cõi đời này, thì tất sẽ có thị phi. Tức giận là một hành động ngu ngốc, chính là lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình.
Trời cao thực sự rất công bằng, khi một cánh cửa vận mệnh của bạn đóng lại, thì sẽ đồng thời mở ra cho bạn một cánh cửa khác.
          Con người, lúc sinh ra đơn độc, khi ra đi, cũng chỉ một mình đơn độc.
          Chỉ có bản thân, mới có thể suy nghĩ cho mình, cũng chỉ có bản thân, mới có thể vượt qua được những quan ải ở trong lòng mình.



.

8 tháng 2, 2017

Ở đời có bốn cái ngu...

          Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu
          Cái ngu đầu tiên – làm mai, nghĩa là làm ông mai bà mối, mà ở đây là làm mai mối nghiệp dư, toàn người thân quen với nhau, chứ không phải dịch vụ mai mối ăn tiền. Người ta nên duyên chồng vợ thì không sao, lỡ mà không nên chuyện, mình cũng khó ăn nói với đôi bên, gặp nhau sẽ có đôi chút sượng sùng. Nên duyên chồng vợ rồi cũng chưa hẳn là xong. Đến chồng bát chồng đĩa còn có lúc chạm nhau nữa là chồng vợ. Những lúc đó, người ta có khi lại nghĩ đến mình mà mắng thầm cũng nên. Đã lỡ đi làm mai cho người khác là dại rồi.
          Lãnh nợ cũng nguy hiểm chả kém. Tự dưng đang yên đang lành lại đứng ra bảo lãnh cho người ta vay nợ nhau, người đòi nợ đòi mãi không được cũng phiền, mà người nợ bị đòi riết cũng phiền. Đồng tiền vốn chẳng quan trọng, nhưng tự nhiên vì mấy đồng vặt mà anh em bạn bè nhìn nhau bằng đôi mắt khác, không còn tự nhiên như trước được nữa.


          Một cái ngu khác là đi bẫy cu, phải nấp một chỗ mà gác. Con chim rừng thấy con chim mồi là kẻ xâm phạm lãnh thổ, sẽ bay lại hót thị uy. Con chim mồi đáp lễ, con chim rừng lại hót, hai con cứ hót qua hót lại như vậy cho đến khi con chim rừng đáp xuống tấn công, bẫy sập. Bẫy cu mà không tinh, không khéo, thì không dụ được con cu đẹp, có giọng, mất công nấp kín một chỗ cả buổi mà không nên chuyện. Lại có khi con cu rừng và con cu mồi vờn nhau, kỳ phùng địch thủ, hót cả ngày, người gác cu nghe mê mệt đến nỗi mất cảnh giác, bị cọp vồ. Cụ Sơn Nam cũng từng kể câu chuyện ông già gác cu suýt bị cọp vồ là vậy.
          Giờ nói đến cái ngu chính trong bài viết này: cầm chầu. Không hiểu sao nó được xếp cuối cùng, vì đó là cái ngu lớn nhất hay vì là cái ít ngu nhất ?
          Để hiểu được vì sao cầm chầu lại được xếp trên bảng vàng bốn cái ngu, trước hết phải biết cầm chầu là gì, người cầm chầu là ai.
          Cầm chầu là một hoạt động đặc trưng trong ca trù, khi người thính giả được tham gia một cách trực tiếp vào canh hát. Ba nhạc cụ chính của ca trù là đàn đáy, cỗ phách, và trống chầu, thì người cầm chầu xưa thường không phải là thành viên trong đoàn hát mà là người nghe có hiểu biết về văn học, về các làn điệu ca trù qua tiếng đàn tiếng hát, khổ phách. Người thính giả đặc biệt này sử dụng trống để khen, chê đào, kép, cũng như đánh dấu chấm câu sau mỗi câu hát.
          Cầm chầu là một thú chơi tao nhã của bậc tao nhân mặc khách. Người cầm chầu, còn gọi là quan viên, là người đánh trống trong các canh hát ca trù. Khác với tất cả các loại hình biểu diễn khác, người đánh trống – quan viên không phải là một nhạc công chuyên nghiệp. Anh ta tham gia canh hát với tư cách thính giả, một thính giả đặc biệt, sử dụng trống để chấm câu sau mỗi câu hát, khổ đàn, và cũng để khen – chê ca nương, kép đàn. Người cầm chầu trong một canh hát được gọi là quan viên.
          Nghề chơi cũng công phu lắm. Trong những khi làng có hội, mở canh hát ở cửa đình, các quan viên, thường là chức sắc trong làng sẽ cầm chầu. Mỗi tiếng “cắc” vào tang trống là một lần tấm thẻ tre được quẳng vào thau đồng. Cuối canh hát, người ta cứ dựa vào số thẻ tre trong thau đồng mà tính ra số tiền phải thưởng cho đào nương, kép đàn. Chữ Hán “trù” là “thẻ”, đó cũng là một trong những lý do tạo nên cái tên “Ca Trù”.
          Vấn đề là người lãnh trách nhiệm quan viên phải biết cách nghe, đã khen thì khen thẳng cánh, nhưng khen nhiều, lúc thưởng tiền cho ca nương kép đàn lại lên cơn tiếc. Người cầm chầu cũng phải biết khen, chê đúng chỗ, đúng lúc, chấm câu sao cho nhã, không đánh tống khẩu, nghĩa là đánh trống như đấm vào mồm ca nương. Giữa bàn dân thiên hạ mà đánh trượt, mải ngắm đào hát mà quên chấm câu, khen chê bừa bãi thì ê mặt lắm, xung quanh bao nhiêu kẻ cầm chầu đến mòn cả trống đều biết. Bỗng dưng mình hóa ra kẻ chơi trèo, văn hóa lùn mà thích phô trương. Ngay đến cả canh hát ở nhà riêng, chỉ có mình, một đôi người bạn thân, với cô đầu mà cầm chầu không đúng cũng ê mặt như thường. Ê mặt với bạn một, mà ê mặt với cô đầu mười. Cô đầu sẽ coi gã này như kẻ trọc phú giàu xổi, ăn chơi nửa mùa đua đòi ra tao nhân mặc khách cho hợp mốt mà thôi.
          Trong số 4 cái ngu được các cụ liệt kê, 2 cái ngu trước là mang tính xã hội, hai cái ngu sau đầy chất cá nhân. Vấn đề là biết ngu, nhưng người ta vẫn cứ lao vào, lao mạnh. Ak.... ak....!!!



.

7 tháng 2, 2017

3 điều còn thì không biết, mất đi mới biết

          Có một tỷ phú sống trong căn biệt thư xa hoa. Nhưng một ngày kia mắc bệnh hiểm nghèo, ông chợt nhận ra rằng tất cả những gì là danh vọng, tiền tài và vật chất, thực ra đều hư vô như mây khói.
          Vì lo sợ sẽ không sống được bao lâu nữa, ông bèn tìm đến một vị danh y để xin lời khuyên. Sau khi bắt mạch, danh y nói với ông rằng: “Bệnh của ông ngoài cách này ra thì không thuốc nào có thể chữa khỏi. Tôi sẽ kê cho ông ba đơn thuốc, ông cứ theo đó mà làm, hết đơn thứ nhất thì chuyển sang đơn tiếp theo.”
          Vị tỷ phú về nhà, trong lòng phấp phỏng hy vọng. Ông lấy đơn thuốc đầu tiên ra và đọc: “Hãy đến một bãi biển và nằm đó khoảng 30 phút, làm liên tục như vậy 21 ngày.” Mặc dù thấy khó hiểu, nhưng ông vẫn quyết định ra bờ biển. Ông lang thang một vòng rồi ngả lưng nằm trên bãi cát. Bất chợt một cảm giác nhẹ nhàng và khoan khoái vô cùng bao trọn thân thể ông. Vì trước đây công việc bận rộn nên ông không có cơ hội nghỉ ngơi.
          Nay ông có thể tĩnh tâm lại để lắng nghe tiếng gió thổi vi vu, tiếng sóng biển rì rào hòa lẫn với tiếng kêu thánh thót của đàn hải âu gọi bầy… Trái tim ông bỗng thổn thức, chưa bao giờ ông có được cảm giác thoải mái như bây giờ.
          Ngày thứ 22, ông mở đơn thuốc thứ hai, trong đó viết: “Hãy tìm 5 con cá hoặc tôm rồi thả chúng xuống biển, liên tục như vậy trong 21 ngày.” Trong lòng ông đầy rẫy những băn khoăn, nhưng vẫn cặm cụi đi mua tôm cá rồi thả chúng ra biển. Ngắm nhìn từng con vật bé nhỏ được trở về với biển khơi, trong lòng ông không nén nổi nỗi xúc động.
          Ngày thứ 43, ông đọc đơn thuốc thứ ba: “Tìm một cành cây và viết những điều khiến ông cảm thấy không hài lòng lên bãi cát.” Nhưng khi ông vừa viết xong, thủy triều lại cuốn tất cả xuống biển. Ông lại viết, sóng lại cuốn đi, lại viết, lại cuốn đi, rồi lại viết, và lại cuốn đi… ông bật khóc nức nở vì chợt hiểu ra tất cả. Khi về nhà ông cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng, tinh thần chưa bao giờ thoải mái và tự tại đến thế, thậm chí ông cũng không còn sợ cái chết nữa.


          Thì ra con người ta chỉ cần học được 3 điều trên thì sẽ vui vẻ hạnh phúc:
          Thứ nhất: Nghỉ ngơi
          Thứ hai: Cho đi
          Thứ ba: Buông xuống

Là người nhất định phải biết nghỉ ngơi
          Phật giáo cho rằng, trong xã hội này có hai loại người. Một là quá tham lam, mong muốn và theo đuổi sự thành công, mong muốn kiếm tiền, ham muốn sao cho mình không ngừng vươn xa hơn nữa. Còn loại người thứ hai sống không có mục đích, không có chí tiến thủ.
          Nhưng chúng ta cần nhận thức rõ rằng, có người mới được ít đã thấy đủ; có người biết đủ và cảm thấy vui vẻ, đây là hai dạng người không giống nhau. Người được ít mà thấy đủ chính là người chỉ cần được chút ít đã xem là đủ; người biết đủ cảm thấy vui vẻ chính là người có nhiều cũng cảm thấy đủ, có ít cũng cảm thấy đủ, có được nhiều thì càng tốt, có được ít cũng không sao, họ không để mình cảm thấy đau khổ, không làm tổn hại đến người khác, đó chính là biết đủ sẽ cảm thấy vui vẻ – tri túc.
          Nếu một người lao đầu vào kiếm tiền, không chừa thủ đoạn nào để theo đuổi thành công và tài phúc mà không biết dừng nghỉ sẽ có ngày cảm thấy vô cùng mỏi mệt. Theo đuổi những chân trời viễn mộng khiến ta rất đau khổ, rất căng thẳng, bởi vì khi đã giành được nó ta lại sợ sẽ mất đi, sau khi mất đi thì lại muốn giành được nó, cũng gần giống như việc đánh bạc, mong muốn tất cả những đồng tiền ở túi kẻ khác là tiền của mình, bị thua lại mong thắng, thắng được rồi lại muốn thắng nữa, không bao giờ biết thỏa mãn.
          Người thông minh là người biết nên làm và nên nghỉ ngơi hợp lý. Có như thế mới cân bằng cuộc sống và an nhiên, tự tại.

Đồng thời, con người sống cũng phải biết cho đi
          Trong cuộc sống này, những gì ta cho đi bằng tình người mới thật sự đúng nghĩa là cho mà không phải là sự trao đổi hay mua bán dưới nhiều hình thức. Tuy nhiên, nếu ta biết cho đi những giá trị vật chất để giúp đỡ hoặc chia sẻ khó khăn cho người khác thì đây chính là cách giúp ta có thể nhận lại được niềm vui và hạnh phúc bởi trong ta không có sự toan tính.
          Khi cho đi mà chúng ta không kèm theo bất cứ một điều kiện hay sự mong cầu nào thì chính ngay khi ấy chúng ta đã nuôi dưỡng được lòng từ bi vô hạn. Khi ta cho mà không có sự tính toán thì sự cho ấy mới là cao thượng nên ta sẽ nhận được sự an lạc, hạnh phúc.

Còn một điều nữa, đó là phải học cách buông xuống
          Nếu như con người biết buông xả trong đời sống hiện tại. Buông đi những lợi danh, buông đi những hận thù chấp nhặt. Đồng thời xả đi những mưu cầu tính toán cho bản thân, xả đi những “tham – sân – si” trong cuộc sống thường nhật thì sẽ tự tìm thấy cho mình niềm an vui và thanh thản trong tâm hồn.
          Bởi khi biết buông xả thì tâm ta mới trong sáng để vượt qua những cám dỗ của tham, sân, si, của mạn nghi ác kiến để rồi nhìn thấy niềm vui xung quanh ta.
Có buông xả được thì lòng ta mới rộng mở, ai nói gì không vừa ý cũng bỏ qua mà không chấp. Nếu ai có làm điều gì xúc phạm cũng dễ dàng tha thứ, mà nếu có giận có buồn thì chỉ một vài phút hoặc một vài giờ, cùng lắm qua một đêm rồi quên hết đi cho đời mình được an vui.
          Tham lam là một liều thuốc độc, và dục vọng là con dao hai lưỡi; có một cuộc sống ổn định rồi vẫn muốn theo đuổi sự thoải mái; có cuộc sống thoải mái rồi lại muốn hưởng thụ những vật chất xa hoa… Nếu dục vọng không có điểm dừng thì con người vĩnh viễn không bao giờ cảm thấy đủ, không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, và cũng không bao giờ tìm kiếm được niềm vui. Hãy trân trọng những gì bạn đang có, bạn sẽ thấy rằng bản thân mình là người giàu có nhất trên cõi đời này.



.

6 tháng 2, 2017

Khẩu nghiệp sẽ theo tới tận 7 kiếp nếu bạn nói những lời này…

          Con người hãy cẩn thận lời nói. Lời nói là hơi thở từ miệng. Mà sống chết theo từng hơi thở ra vào, cho nên sống chết cũng theo từng lời nói của bạn
          Câu nói dân gian “Khẩu xà tâm Phật” là sai hoàn toàn, Phật chẳng bao giờ nói lời độc ác, hại người, là tính cách các con dùng để tả Rắn. Ở mỗi người có cách nói thương khác nhau, có cách biểu hiện Từ Bi khác nhau. Như hạnh sai biệt của các Bồ Tát, thị hiện là Phán quan cũng xét xử công minh, khó có thể gọi là Ác tướng.
          Chư Tổ mắng chửi đệ tử từ tâm không, để giáo hóa nhẫn hạnh hay khai ngộ Chân tánh, chẳng thể gọi là Ác khẩu. Nhưng người tự cho mình có Tâm lành, nên buông lời không kềm chế, mỗi lời nói gây hại cho kẻ khác không kể xiết, lại ngụy biện bằng câu “Khẩu xà Tâm Phật” thì khẩu nghiệp ấy thật khôn lường. Từ Tâm Phật thì lời ấy dù thế nào cũng mang lợi cho người nghe. Ngược lại, chỉ gây hại đó gọi là Ác khẩu. Và Tâm Ác sinh tướng Ác, sinh khẩu Ác, sinh nghiệp Ác, sinh Ác báo.
  

Những điều cần bỏ để tránh gây khẩu nghiệp

          1. Vọng ngữ – nói dối
          Phật giáo coi trọng sự thật và điều thật, nên nói dối là một trong những tội nghiệt nặng. Người mà mở miệng ra là nói dối, nói dối không chớp mắt, nói dối tới quen miệng, thuận lời, không cần suy nghĩ, chính mình còn không cảm nhận được mình đang nói dối. Thật là nguy hiểm!
          Nếu không thể giúp được gì cho người khác thì không nên hại người
Những người này đôi khí nói dối cũng không phải là để hại người mà nói dối cho vui, ba hoa, nhưng không biết rằng như thế là rước họa vào thân. Người gặp thì đề phòng, bạn bè gặp thì lánh xa, nhân duyên gặp thì vụt mất. Vì, Phật dạy về cuộc sống, dù nói dối xuất phát từ hảo tâm hay ác ý đều là tạo nghiệp xấu, làm tổn hại danh dự và hạ thấp bản thân.

          2. Thiển ngữ – lời lẽ thô thiển
          Người mà hay dùng những lời không hay đả kích người khác thì đối với Phật giáo chính là ác nhân. Đả thương lòng tự trọng của người khác, chửi mắng người khác, làm phương hại danh dự người khác là họa từ miệng ra, nói lời hại người lại chính là hại mình, tự mang phiền toái đến cho mình.
          Bởi vậy, Phật dạy, tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình. Khi thốt ra những lời lẽ thô tục đối với người khác thì cũng là lúc bản thân bị hạ thấp, mà nói lời thiển ngữ lại còn bị tổn phước, rất không nên làm.

          3. Ba phải – nói hai lời
          Hai lời tức là lúc nói thế này lúc nói thế khác, châm ngòi ly gián, trước mặt người này nói A mà với người khác lại nói B để hai bên phát sinh mâu thuẫn. Loại người này rất nguy hiểm, dùng lời lẽ hại người, là tạo nghiệp ác chứ không đơn thuần chỉ là nói sai sự thật.

          4. Xảo ngữ – lời lẽ khiêu khích
          Người dùng ngôn ngữ khích bác, gợi lên lòng tham, sân, si của người khác, tuy cười nói bóng bẩy đấy mà bụng dạ sâu xa, cũng là ác nghiệp. Nếu không thể giúp được gì cho người khác thì không nên hại người, nếu không thể dùng từ bi mà hóa độ tham, sân, si của người khác thì cũng không nên khơi gợi, cổ vũ những thói xấu ấy.

          5. Phật dạy: Hoạ từ miệng mà ra.
          Nặng:
          Ăn không nói có
          Nói lời hung ác
          Nói lưỡi đôi chiều
          Nói lời thêu dệt
          Nhẹ:
          Ăn uống cầu kỳ (cứ con gì cũng ăn cho ngon cho no đi)
          Phê bình khen chê
          Rêu rao tứ chúng
  

          Hậu quả của khẩu nghiệp cũng vô cùng kinh khiếp. Không dương thì âm, sớm hay muộn thì cũng đều có báo ứng.
          Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được.
          Khẩu nghiệp là nghiệp lực khó khắc phục nhất cho việc tu hành
          Gieo nhân nào gặp quả ấy, đừng vì đôi lời nói ra phút chốc mà gánh nghiệp cả đời.
          Làm thế nào để giữ gìn khẩu nghiệp? Dưới đây là một vài phương pháp giữ gìn khẩu nghiệp:
          – Một lời nói mà qua đó có ý tốt nhằm xây dựng người khác, hay một lời nói mà có ý thức động viên an ủi người khác… thì hãy nói đi, đừng chờ chi thời gian qua đi không còn ý nghĩa nữa. Với một cái Tâm ý tốt như vậy trong từng lời nói thì đó là một hành động tốt thì hãy tiếp tục đi, bởi vì sự tiếp tục đó chính là sự gieo trồng chánh nghiệp. Cho nên ông bà có nói rằng “uốn lưỡi 7 lần trước khi nói” để cho chính chúng ta suy nghĩ thật kỹ với những gì mình nói ra làm sao cho nó phù hợp tâm lý và nhất là hợp tình hợp lý. Thái độ nói ôn hòa điềm đạm sẽ làm tăng thêm uy tín cho người nói, gây dựng được một thiện cảm để người ta muốn nghe. Cuối cùng cái cốt lõi là ý thức của ta qua lời nói sẽ gây người nghe một cảm nhận, ý niệm qua lời nói của ta. Nói như vậy thì sợ gì người khác không nghe. Cứ tấn tu như vậy thì sẽ hình thành nên một hình ảnh đẹp, phẩm chất rất tốt trong mọi việc thương thuyết thường ngày.
          – Lắng nghe: Khi nghe ai đó giãi bày, hãy chia sẻ với họ bằng sự lắng nghe, cho nên nó vẫn là một hoạt động dù không nói. Nghe ở đây là nghe tất cả với tâm chân thành, nhất là phải tập nghe những điều trái khoáy khó nghe.
          – Sẽ không nói những gì gây đau khổ phiền não cho người và cho mình và đã lỡ nói rồi thì đừng nói nữa là cách tốt nhất để không nói bất chánh. Cũng giống như gieo trồng vậy, những lời nói hay thì người khác nhận, những lời nói không hay thì chính mình nhận lấy mà thôi. Chủ đích của nói là có người nghe, mà người ta không muốn nghe thì chính mình tự nghe lấy vậy. Ông bà ta cũng thường hay nói rằng “Lời ngay hay chói tai” đó là sự cảm nhận của người nghe, còn đối với người nói thì đã có “lời ngay” rồi mà còn “nói ngay” nữa với những cách nói tâm lý thì ai lại không muốn nghe, càng tốt hơn chứ sao.
          – Tập nghe “chói tai” để quán thấy vô chấp và tập nói “Ái ngữ” để nhiếp phục tâm là con đường chánh pháp tu tập khẩu ngữ, hành trì tứ chánh hữu hiệu nhất về phương diện tạo khẩu nghiệp.
          – Niệm Phật: Hãy học gương của Ni Sư trong câu chuyện ở trên. Hãy dùng câu cửa miệng “A Di Đà Phật” thay cho lời nói đâm thọc, thay cho lời khen tiếng chê. Chúng ta vừa tránh được nghiệp ác vừa có khả năng vãng sanh tịnh độ.



.

5 tháng 2, 2017

Bộ ảnh sự hoán đổi giữa người và động vật

          Lâu nay con người chúng ta vẫn tự cho mình cái quyền đối xử với những giống loài khác theo các cách mà chúng ta muốn. Những khi ấy con người quên mất rằng, động vật hoặc là những giống loài khác họ cũng có cảm giác như con người, nó cũng thông minh và có tri giác. Bộ ảnh về sự hoán đổi giữa con người và động vật sau đây sẽ cho bạn cái nhìn rõ hơn về điều này.



















.

4 tháng 2, 2017

Hai Chú Ếch



          Ao và đầm nước đều đã cạn khô vì hạn. Hai chú ếch đi tìm nước. Chúng nhảy lên miệng giếng và ngồi ở đó, suy nghĩ xem có nên nhảy xuống nước hay không. Chú ếch con nói:
           “Chúng ta phải nhảy xuống. Có rất nhiều nước và không ai làm phiền chúng ta ở đó.”.
           “Không,” – chú ếch kia nói – “Có thể là bây giờ có rất nhiều nước, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra được nếu nó bị cạn.”.

          Nhận xét: 
          Đôi khi vì những khó khăn nhất thời, chúng ta chấp nhận đánh đổi cả tương lai và cơ hội tốt hơn.



.

3 tháng 2, 2017

THANH GỖ NGẮN NHẤT

        - Tôi có thằng bạn giỏi giang, học thạc sỹ, nói tiếng Anh và tiếng Nhật nhoay nhoáy, kinh nghiệm đầy mình… nhưng không hiểu sao lận đận mấy chục năm, đi khắp hàng chục công ty… chưa từng bao giờ được cân nhắc vị trí cao cấp.
        - Tôi có thằng đàn em đẹp zai, nhà giàu, đàn hay, khoẻ mạnh… cũng chả hiểu sao không có người yêu.
        - Con bé cùng công ty tôi: da trắng, có nhà sẵn ở Hà Nội… vẫn ế !
        Tôi biết chúng nó đều tự hỏi : TẠI SAO ? Vì những đứa quanh chúng nó đều thua chúng nó ở rất nhiều lĩnh vực - nhưng vẫn may mắn hơn chúng nó !


        Chúng nó không hỏi tôi, nhưng tôi nhận ra có một điểm chung ở chúng nó thế này: Đừng bao giờ đánh giá Giá Trị của mình ở trên THẾ MẠNH của mình.
        Vì:
        Khi người ta dùng bạn thì sẽ quan tâm đến Năng Lực của bạn – những thứ tốt nhất bạn có.
        Nhưng khi người ta cân nhắc ĐẶT NIỀM TIN vào bạn, thì người ta sẽ quan tâm đến những thứ YẾU NHẤT bạn có – Để giảm thiểu rủi ro ấy mà!
        Ví dụ là:
        - Khi chọn gỗ làm đồ giải trí, người ta chọn gỗ vân đẹp – nhưng khi chọn gỗ làm cột nhà, người ta chọn gỗ KHÔNG MỌT.
        - Khi chọn nhân viên cấp nhỏ làm việc, người ta chọn nhân viên năng lực tốt – nhưng khi cân nhắc vào vị trí quan trọng, người ta chọn ra những ai ít nhược điểm gây NGUY HẠI nhất !
        Cái này không phải là tớ bịa ra đâu, thực tế nước ngoài đã chứng minh rồi.
          Đấy là nguyên tắc Limiting Factor – Yếu tố giới hạn.
          Nguyên tắc này là ví dụ bạn là 1 cái Thùng gỗ - được tạo thành bởi một loạt thanh gỗ.
        Và coi Niềm tin mà người ta sẽ đặt vào bạn là lượng Nước! 

         Vậy thì:
        Nếu muốn chưa được nhiều NƯỚC thì bạn không thể tìm cách tăng chiều dài của thanh gỗ Dài nhất, mà phải tìm cách tăng chiều dài của thanh gỗ ngắn nhất !
        Ví dụ thế này cho dễ hiểu :
        Bạn có bằng C tiếng Anh, Trình Độ quản lý điểm 8/10… nhưng điểm ý thức chỉ 3/10 – Toàn sai hẹn. Thì khi cân nhắc nâng chức thì thằng Tiếng Anh B, Quản Lý chỉ 7/10 nhưng điểm Ý thức 6/10 thì vẫn được đánh giá cao hơn bạn.
        Cùng phân tích đó: Bạn là gái ế lâu ơi là lâu rồi, bạn mua iphone 6 mới nị đi làm mũi… mong là tăng thêm Lợi Thế để có người yêu… nhưng bạn quên 1 điều là mấy thằng con zai trước nó bỏ chạy ba chân bốn cẳng chỉ vì miệng bạn hơi … khắm ! Lần nào hôn bạn nó cũng muốn có thêm đậu phụ để chấm vào mồm bạn (đậu phụ mắm tôm là món ưa thích mùa đông)
        Vậy đấy! Để tăng GIÁ TRỊ, bạn không thể cố kéo thêm các thanh gỗ dài > chỉ tốn công vô ích. Mà chỉ có cách là Tăng chiều dài các thanh gỗ NGẮN NHẤT của bạn !
        Vậy thì bạn đừng có ngồi đấy mà thắc mắc là không hiểu sao chấm tổng quan điểm bạn vẫn hơn đứa kia, mà may mắn toàn đến với nó > Vấn đề là bạn chưa tìm ra THANH GỖ NGẮN NHẤT của bạn đó thôi.
        Thằng em đẹp zai, tài giỏi, nhà giàu mà tôi đề cập trên, nó có “thanh gỗ ngắn nhất” đó là KY – cái thói đời ki bo là một trong những cái mà cái đám con gái bọn nó HỐT nhất ! Vấn đề ở chỗ này: Nó KHÔNG nhận ra rằng nó đang ki…
          Thôi thì chỉ là những ví dụ nhỏ… nhưng nó cũng có thể lý giải được một số vấn đề: Từ việc giải quyết ế, đến việc được thăng tiến…
        Hãy tìm ra “thanh gỗ ngắn nhất” của bạn – và tìm cách kéo nó dài thêm ra >  từ đó bạn sẽ chứa thêm được nhiều LÒNG TIN hơn… và có thêm nhiều may mắn hơn !
        Các cụ dạy không sai: Thà xấu đều còn hơn tốt lỏi !

        Ghi chú:
        “Thanh gỗ ngắn nhất” là yếu tố “năng lực bản thân” - chứ không phải yếu tố như “tài sản” đâu nhé! Những thứ: Tiền ít, … thì có cố cũng không kéo dài được !

        Sưu tầm



.

2 tháng 2, 2017

NGƯỜI BẠN TỐT THẬT SỰ CỦA TA LÀ AI ?

          NÀY BẠN... HÃY CHÚ Ý ĐẾN 4 KIỂU BẠN SAU ĐÂY, BỞI VÌ ĐÓ LÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT THỰC SỰ: NGƯỜI BẠN HAY GIÚP ĐỠ, NGƯỜI BẠN Ở CẠNH TA CẢ TRONG LÚC HẠNH PHÚC CŨNG NHƯ KHỔ ĐAU, NGƯỜI BẠN CỐ VẤN GIÀU KINH NGHIỆM, VÀ NGƯỜI BẠN GIÀU LÒNG TRẮC ẨN.


          Người bạn tốt hay giúp đỡ
          Có thể nhận biết người bạn hay giúp đỡ bằng 4 dấu hiệu: bảo vệ ta khi ta bị thương tổn, bảo vệ tài sản của ta, là chỗ dựa khi ta lo sợ, và rất nhiều lần giúp đỡ ta gấp đôi, gấp ba những gì ta yêu cầu.

          Người bạn tốt luôn ở bên ta
          Người bạn luôn ở bên ta được nhận ra bằng 4 dấu hiệu: kể cho ta những bí mật, giữ kín những bí mật mà ta kể cho họ, không bỏ rơi ta khi khốn khó, và có thể hy sinh tính mạng vì ta.

          Người bạn tốt thông thái
          Người bạn thông thái là người: cản trở ta khỏi làm việc xấu, hướng ta đến những việc thiện, nói với ta những gì ta nên biết, và chỉ cho ta con đường tới hạnh phúc vĩnh hằng.

          Người bạn tốt giàu lòng trắc ẩn
          Người bạn giàu lòng trắc ẩn là người: không hoan hỉ khi ta gặp nạn, vui mừng khi ta gặp chuyện tốt lành, không cho người khác nói xấu ta, và khích lệ những người tán thưởng phẩm chất tốt của ta.



.

1 tháng 2, 2017

“Mình ơi, lại đây em cho sờ ti”

          Lão ngồi bệt cạnh nhà vệ sinh đếm mớ tiền lẻ vừa mới đi bán về. Lão nhặt tờ tiền rơi vào vũng nước tiểu vợ lão ở nhà đi vệ sinh chảy ra. Lão nhanh nhanh vội vội chùi lên áo, tờ 2 ngàn đã ướt nhàu và nặc mùi hôi. Rồi thấy vợ nhìn, lão ngại hay sao lại vứt đi. Vợ lão chống tay yếu ớt dậy dựa lưng vào bức tường đầy ẩm mốc. Rồi chống 1 tay ra nền nhà, một tay với lấy tờ 2 ngàn chồng vừa vứt đi, tóc bà xõa ra chấm cả vào vũng nước: Sao mình lại vứt đi. Ông ném cả xấp tiền lẻ ra nhà: "Không cần, tiền làm gì, tiền có làm bà sống được đâu, huhu, bà đừng bỏ tôi". Bà tính lết về phía ông nhưng nửa thân người phía dưới đã bất động. Bà giơ tay vuốt vuốt tóc trước mặt rồi vẫy ông lại: Lại đây, ngoan, mình lại đây. Ông không chịu, cởi nón ném ra nhà tức tối: "Kiêm tiền để làm gì, để mà làm gì khi vợ mình..". Ông ngồi xõa ra nền nhà đầy nước tiểu, chỉ tay về phía bà: "..khi vợ mình là bà đó, tôi muốn giữ bà bên cạnh suốt đời mà tại saoooooo không được. Huhu. Tiền làm gì, có tích sự gì đâu, khốn nạn, khốn nạn bà ơi"
  

          "Mình..." bà lại dựa lưng vào tường. 2 tay buông lõng trên cái ván gỗ ẩm mốc được trải bằng cái chiếu bạc màu, rách tứ tung. Bà nhìn ông rồi trào ra một giọt nước mắt, thở một tiếng dài vô tận. 2 năm nay từ khi biết bà bị bệnh hiểm nghèo, cộng với những biến tướng thần kinh mà ông đã phát điên, như một đứa trẻ. Vậy mà giờ ông lại nói được những điều này thì ông đã hết bệnh rồi chăng? Nhưng sao bà không vui, mà càng não nề tột độ, tại sao, tại sao?????? Bà không muốn ông trở lại bình thường???? Trời ơi bà sợ ông lại là người bình thường ư?: "..nào mình, ngoan nào, lại đây. Lại đây cho kẹo. Ừ, đừng khóc. Mệt không. À lại đây cho sờ ti nè, nhanh nhanh..".
          2 năm qua, mỗi buổi chiều ông đi bán về, ông ngồi khóc, bà đều dỗ dành như vậy. Dần quen, bà cũng không còn nước mắt. Chỉ mỗi lần chồng chồm tới như một đứa trẻ. Cái thân hình còm cõi tuổi xế chiều của bà lại cuộn lên những tiếng nấc trong lồng ngực, lẫn tiếng của xót xa. Vậy mà giờ đây, ông bình thường trở lại thì bà lại không vui. Bà điên rồi chăng? "Nào, lại đây. Ngoan nào. Ừ, nhanh. Có điên lại không haaaaa?" Bà gào lên trong cổ họng, rồi nằm vật ra giường và ho sặc sụa và khóc. Chiếc quạt máy thổi chiếc áo của bà đang gài cúc dở bay lên. Để lộ cả bầu ngực già nhàu nát úa màu. Bỗng ông lão nhảy cộm lên như một đứa trẻ rồi xấn tới, vàu lấy vàu để ngực vợ mình: "sờ ti, chỉ sờ ti thôi, sơ ti nha mình, hề hề"...
          Bà giật mình, cái giật mình đầy tiếng nấc vui, vậy là ông ấy lại điên rồi. Bà chống tay yếu ớt: "Ngoan nào, ngoan nào, đỡ tôi ngôi dậy đã nào" Ông ngoan ngoan đỡ bà dậy ngồi dựa vào tường, rồi ngoan ngoãn gục đầu vào ngực bà: "Khi nào mình đi, đi nhanh rồi về nha mình". Bà ôm ông, tay xoa lên đầu ông: "ừ, ngoan, tôi đi có mấy ngày thôi, ngoan". Nước mắt bà lại cố ngoi lên khóe mắt già cỗi để mà trào ra với đời cay nghiệt, rồi tràn cả xuống đầu của ông.
          Bà muốn ông cứ mãi là đứa trẻ, vì bà biết rằng ông sẽ không chịu đựng được nếu biết bà vĩnh viễn rời xa ông. Họ, không con cái, gặp nhau giữa đời rồi vá víu vào nhau. Càng lớn càng già đi, người ta càng chua xót trước ly biệt, cứ trẻ con ngờ nghệch cứ điên cứ dại đi sẽ tốt biết vô ngần đúng không? Vì vậy mà bà vẫn bảo với ông sẽ đi xa "vài ngày". Ông vẫn ngờ nghệch hờn dỗi, nhưng cũng gật đầu đồng ý rồi cười hề hề. Cái gật đầu của một gã già điên trước cát bụi chia ly. Bà muốn yêu ông, thương ông, khát khao ông cho bằng hết cuộc đời thiếu hụt mà mai mốt đây chỉ còn ông ở lại. Bà muốn khóc, muốn cắn xé, muốn băm nát cái thứ gọi là yêu thương ở cõi người mà bà và ông sinh ra rồi thành vợ chồng của nhau.
          Bà vẫn ôm ông, vẫn vuốt tóc ông, những giọt nước mắt bà vẫn chảy, ông vẫn hỏi bà giọng đầy hờn dỗi: "..khi nào bà đi, đi nhanh về nha". Bà vẫn trả lời: "ừ ngoan nào, tôi đi vài ngày thôi". "Bà đi làm gì, ở nhà với tôi". "Ừ,Ngoan..", "Không đi nha, nha". "Ừ, ngoan..." Giữa cõi duyên kiếp phận gặp nhau rồi thành vợ chồng. Muốn đi cùng nhau cạn kiệt cuộc đời cũng không được. Muốn gọi nhau 2 tiếng "mình ơi" cũng đầy sứt mẻ xót xa. Thế mà ngoài kia bao người vợ người chồng vẫn phản bội nhau và đi hoang phí yêu thương, tệ bạc. Là sao?
          Lão đã ngủ trên ngực vợ, ngoài trời tối và mưa. Căn phòng 8m2 của vợ chồng lão đông đặc mùi đời, một thứ đời rất lạ, rất quen.

          Cù Lú



.