10 tháng 10, 2015

Chuyện " Me Mỹ "



          Bất cứ người con gái nào lớn lên, đến tuổi trưởng thành cũng đều mơ ước một ngày bước lên xe hoa để làm vợ.
          Có những người đầy đủ phước đức, sanh ra, lớn lên, lấy chồng, làm vợ, làm mẹ, làm bà, sống trong danh dự, chết trong thương yêu. Có những người thiếu kém nghiệp lành, sanh ra, lớn lên, lấy chồng, làm vợ, làm mẹ, làm bà, sống trong đau khổ, chết trong cô đơn.
          Dù kém nghiệp lành hay đầy đủ phước đức thì những người đàn bà nầy đã hạnh phúc với hay khổ đau do một ông chồng ViệtNam nên được xã hội Việt Nam trân trọng tặng cho cái danh dự “bà vợ”.
          Tôi đã lấy chồng, làm vợ, làm mẹ, làm bà nhưng tôi đã hạnh phúc hay đau khổ với một ông chồng người Mỹ nên được xã hội Việt Nam khinh khi ban cho danh từ “Me Mỹ”!

 
           Ở cùng một hoàn cảnh, ăn mặc cùng một kiểu, nói bá láp cùng một câu, phạm cùng một lầm lỗi nhưng “bà vợ” thì được cảm thông và tha thứ vì bà tuy nói ác mà tốt bụng, tuy ăn mặc hở hang mà tánh rất đàng hoàng, tuy có ra ngoài vòng lễ giáo một chút nhưng hoàn cảnh thật đáng thương v.v.., còn “me Mỹ” thì sẽ nhận đựợc một bản án nặng nề, không hồi tố, không biện minh, không chống đỡ.
          Một người khách đến văn phòng tôi làm giấy tờ bảo lãnh thân nhân. Trong khi tôi điền đơn ông vui miệng hỏi chớ cô ở Mỹ bao lâu rồi mà giỏi vậy và có đứa con nào chưa" Tôi trả lời cháu ở Mỹ đã 19 năm (thời điểm 1994) và có được năm con. Chồng cháu người Mỹ. Ông khách nhìn tôi kinh ngạc và hạ một câu: “ Cô Lấy Mỹ mà cũng đẻ dữ vậy hả!”.
          Âm thanh khinh bạc trong câu Lấy Mỹ của người khách đáng tuổi cha chú làm tôi hơi khựng lại và trong một phút vô minh trong óc tôi cố nghỉ ra một câu gì tương xứng với hoàn cảnh của ông để nói lại cho trái tim mình đở rướm máu, nhưng đức Phật Quan Âm đã mau hơn cái phút vô minh đó nên tôi chỉ từ tốn trả lời: “Dạ vợ chồng cháu định có bảy đứa nhưng ở đây nuôi con cực quá nên dừng lại ở năm đứa.”. Chắc ông khách cảm nhận được sự lỡ lời của mình và thái độ từ hoà của tôi nên có vẻ bẽn lẽn. Ngày hôm đó tôi được mặc cái áo Lấy Mỹ mà đẻ nhiều con !.
          Lại có một cô đáng tuổi em út nhờ tôi kêu điện thoại lên tòa án dàn xếp một vụ hiểu lầm rắc rối do cô gây ra. Mọi việc ổn thỏa rồi cô cám ơn tôi và nhận xét: “ chị lấy Mỹ mà cũng biết làm nghề nầy nữa há.”. Có nghiã là nghề văn phòng phải do mấy “bà vợ” đảm nhận mới phải. Mấy bà nầy ngày xưa bên ViêtNam là người có học, nay tiếp tục văn phòng là lý đương nhiên. Còn chị lấy Mỹ sao lại ngồi đây ", sao dám chen chân trong vòng danh lợi nầy " Sao lại ăn nói nhẹ nhàng giúp đở đồng hương " Đáng lẻ chị phải tiếp tục bán bar, bồi phòng hay cái gì hạ tiện một chút, ăn nói có một chút chữi thề, thái độ có một chút sắc sảo thì mới hợp lý chớ .
          Tôi nhìn người đồng hương hiền lành ít học và nhẹ nhàng nói :” Nghề nào cũng vậy thôi em à. Nghề nào làm ra tiền để nuôi con thì bà mẹ nào cũng làm hết, bất kể sang hèn.”. Ngày hôm đó tôi được mặc chiếc áo Lấy Mỹ mà biết làm nghề văn phòng !.
          Một hôm có một ông lạ hoắc ở tận Canada, do một người mách bảo, tới văn phòng tôi để xin băng giảng kinh Phật. Lúc đó chưa có CD, băng kinh còn rất hiếm. Sau khi chuyện vãn tôi tặng ông băng của thầy Thanh Từ, thầy Nhất Hạnh, thầy Thiện Huệ, sư cô Như Thủy v..v.., ông vui mừng cám ơn rối rít:
           “Không ngờ cô lấy Mỹ mà cũng biết tu hành dữ vậy!”.
          Tôi mĩm cười chọc ông: “ Vậy là ông nói tôi đi sai đường phải không" Đáng lẻ tôi đi theo quỷ Sa Tăng mới đúng. Đáng lẽ tôi phải vào trà đình, tửu quán, tay cầm ly rượu, tay cầm điếu thuốâc thì mới đúng điệu me Mỹ chớ me Mỹ gì mà sờ mó kinh sách, thật là ốt dột ông há”. Ông khách biết mình nói quá lố vội xin lỗi, tôi lại mỉm cười. Vậy là tôi lại được mặc thêm một chiếc áo Lấy Mỹ mà cũng biết tu hành!.
          Bạn tôi, sau khi cằn nhằn, phê phán, chê trách con dâu và bà xuôi gia đủ điều liền hạ một câu kết luận: “ thằng con tôi là thằng chúa ngục. Không biết sao mà nó mê con quỉ nầy dữ vậy" Má nó là cái thứ lấy Mỹ thì làm sao biết dạy con"!” Thêm một chiếc áo nữa Lấy Mỹ không biết dạy con!
          Tôi thường hay thắc mắc tự hỏi không biết mình làm vợ Mỹ thì có khác biệt gì với mấy người làm vợ ViệtNam " và người chồng Mỹ của mình có khác biệt gì với người chồng ViệtNam"

 
           Khi vui tôi cười, khi buồn tôi khóc. Khi nấu ăn bị đứt tay, máu cũng đỏ thắm. Khi nhìn đồng bào lầm than trong đói nghèo, lụt lội thì ruột tôi cũng mềm. Khi chồng thất nghiệp hay gặp cảnh gian nan thì tôi cũng đở nâng, an ủi. Khi chồng vụng dại, lỡ lầm thì tôi cũng gây gổ, giận hờn.
          Khi chồng tôi cầm bảng học bạ đầy chữ A của các con thì mặt mày cũng tươi vui hớn hở. Khi bị trường kêu lên mắng vốn thì cũng buồn bã lo âu. Khi con nhỏ ốm đau thì cũng thức trắng đêm lo thang thuốc. Khi con nên vợ nên chồng thì cũng hãnh diện, mừng vui. Buổi sáng hôn nhau từ giã hăng hái đi làm nuôi con. Buổi tối hôn nhau cám ơn một ngày bình an, hạnh phúc.
          Chúng tôi cũng có những luật lệ riêng của gia đình. Khi các con còn nhỏ ngồi ăn cơm chung với cha mẹ, ăn xong trước rồi muốn ra khỏi bàn ăn phải xin phép. Khi cha nói NO rồi thì không được nhõng nhẻo qua hỏi mẹ. Khi cha mẹ đang coi TV thì không được tự động đổi đài khác.
          Chồng tôi người Mỹ mà lại tin vào chánh sách ‘thương con cho roi cho vọt’ của VN, nhưng ảnh không đánh con trong sự giận dữ. Ảnh bắt chúng nằm sấp xuống ghế, nói cho chúng biết chúng đã phạm lỗi gì và hình phạt ra sao (một roi chổi lông gà hay không có TV một tuần hay 8 giờ tối phải vô phòng không được hội họp với gia đình v..v..).
          Tôi không bao giờ xen vào binh vực cải cọ lúc ảnh răn dạy các con dù đôi khi cây roi hạ xuống một tiếng chát, thằng nhỏ rú lên, lòng mẹ nghẹn ngào. Sau mỗi hình phạt, tôi dẫn các con đi rửa mặt, cho chúng ly cà rem, cái bánh ngọt rồi dẫn chúng vào phòng xin lỗi cha.
          Các con ơi, dù cha không phải lúc nào cũng đúng khi răn dạy các con, nhưng hãy nhìn mỗi buổi sáng, dù nắng dù mưa, dù mạnh giỏi dù khó chịu, cha chúng con vẫn ra xe đi làm. Cái lap top, cái cell phone, cái phòng ngủ, cuốn sách, áo quần, sách vở,máy sưởi, nước nóng, sự hiểu biết, sự tiện nghi, sự trưởng thành…trăm ngàn thứ trong cuộc đời con đang hưởng thụ đều đổ lên hai vai của người cha đó thì đôi khi một vài hiểu lầm có đáng là bao. Vợ chồng tôi không hoàn toàn nhưng đã cố gắng dạy con the best we know.
          Tôi được người đời tặng cho nhiều chiếc áo khác nhau nhưng ít có chiếc nào nhuộm lòng Từ Bi và Hiểu Biết. Tôi lẳng lặng nhận những chiếc áo khắc nghiệt đó, không oán trách cũng chẳng hạ mình. Tôi không có gì phải cúi mặt khi nói cho người đối diện biết chồng tôi người Mỹ. Trái lại những lời khinh bạc, những dè bỉu trước mặt hay sau lưng đó đã giúp tôi tăng thêm phần nhẫn nhịn, thứ tha và thông cảm hơn đối với những chúng sanh bạc phước khác.
          Và tôi tin rằng vì thế tôi hoá giải được một phần những oan khiên, nghiệp chướng của kiếp nầy cũng như của những kiếp trước. Quả nhiên phiền não là bồ đề và cuộc đời thì không có gì là tuyệt đối hết. Cũng có người thương tôi. Tôi xin gởi lời cám ơn với tất cả trái tim chân thành đến các đồng hương tại Long Beach đã từng dùng qua các dịch vụ của văn phòng tôi và đã thương mến tôi như một con người, đã đối xử với tôi như một “bà vợ”.



          Tôi đóng cửa văn phòng lái xe thẳng ra nghĩa trang thăm mộ con. Chúng tôi mất một đứa con trai trong một tai nạn xe hơi lúc cháu vừa 16 tuổi. Từ xa tôi thấy một người ngồi bên cạnh mộ, hai đầu gối cong lên, hai tay ôm lấy đầu gục xuống chân. Tôi lại gần. Té ra là Ron, chồng tôi. Tôi quì xuống trước mặt anh, hai tay nâng đầu anh lên, để trán tôi cụng vào trán anh. Anh nhìn tôi thì thầm : “ Honey, help me, please help me. I can not go through our son’s loss without your love and your support.” ( em ơi, giúp anh, em hãy giúp anh. Anh không thể nào vượt qua cơn đau khổ mất con nầy mà không có tình yêu và sự chia xẻ của em ). Tôi ngồi xuống bên anh, bên cạnh mộ đứa con yêu dấu. Tôi để đầu anh dựa vào má tôi và dịu dàng nói : “ Em yêu anh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua nổi đau khổ nầy !”
          Một giọt nước mắt của anh thấm vào miệng tôi.
          Giọt nước mắt của người chồng Mỹ với người vợ Việt, của người cha Mỹ khóc thương cho đứa con trai vắn số cũng mặn như giọt nuớc mắt của bất cứ người chồng người cha nào khác.
          Có khác gì đâu. Vô thường!

          Lệ Hoa Wilson


.

9 tháng 10, 2015

HẠNH PHÚC CHỈ CÁCH NỬA MÉT



          Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố.
          Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải mái.
          Bố mẹ bảo, bố mẹ có đi du lịch đâu mà ra ở khách sạn, ở nhà chật một tí cũng chẳng sao.
          Tôi biết tính bố mẹ, không nói thêm gì nữa.
          Nói đến nhà, tôi thấy tủi thân. Anh em trong đơn vị, nhiều người đã thay đổi nhà mới, mỗi tôi vẫn ở chỗ cũ.
          Bố mẹ đến lúc chạng vạng chiều, mang ra nhiều đặc sản địa phương, toàn những thứ tôi thích ăn. Mẹ tôi cười nói, mẹ biết con thích ăn những thứ này, sợ nặng không mang nhiều, lên xe mới biết vẫn có thể mang nhiều hơn. Tôi cười, để lần sau mẹ ạ. Bố tôi đứng một bên, không nói gì, chỉ cười.

 
           Ăn cơm tối, bố mẹ trách tôi bày vẽ, làm nhiều món quá! Tôi tươi cười gắp thức ăn cho bố mẹ nói, nếu bố mẹ ngày nào cũng ở đây, con không mua nhiều thức ăn thế này đâu. Bố tôi nói, thành phố với nhà quê đúng là khác nhau, trên đường đi ô tô đến đây, bố nhìn lóa cả mắt. Tôi nói, quê mình cũng có nhiều thay đổi chứ ạ. Mẹ tôi nói, nhiều, nhiều lắm, chỉ có bố mẹ anh không thay đổi mấy.
          Tôi biết mẹ tôi ngầm trách tôi, nụ cười trên mặt biến mất.
          "Con li dị rồi?" Mẹ tôi hỏi.
          Tôi gật đầu. Nụ cười trên khuôn mặt bố tôi ngưng đọng luôn.
          "Sao bảo li dị là li dị, hả con?" Mẹ tôi thở dài, "đúng là thời thế thay đổi rồi, có nhiều việc bố mẹ chả bao giờ nghĩ tới".
          "Thôi, không nói chuyện này nữa, ăn cơm đi". Bố tôi cúi đầu nói.
          Tôi cúi gằm mặt, nhìn căn hộ chật hẹp nghĩ, lẽ ra mình có thể đổi căn hộ to hơn.
          Bố mẹ nói sang chuyện nhà quê. Ở quê nhà cửa rộng rãi, có sân, có giếng, có vườn, thích thật. Có lẽ đó là nguyên nhân bố mẹ không thích ra thành phố. Năm ngoái tôi về thăm quê. Một hôm, thấy mẹ đang quét sân, bố giằng lấy chổi quét loẹt xoẹt. Lát sau, bố ra giếng giặt quần áo, mẹ từ trong nhà chạy ra hô hoán ầm lên:
          "Ấy chết, đó là việc của đàn bà! Ông để đấy tôi."
          Thấy bố mẹ tranh nhau làm việc nhà, tôi thấy buồn cười quá nhưng miệng lại nói:
          "Bố mẹ hạnh phúc thật đấy!"
          "Mẹ không biết thế nào là hạnh phúc nhưng con người cứ phải sống đơn giản như thế này mới phải". Mẹ quay sang tôi nói.
          Đã hơi muộn rồi, tôi biết bố mẹ ở quê nghỉ sớm, bèn ra dọn giường. Tôi mang cái chăn mới ra giường đôi. Bố mẹ liền ngăn lại, ôm chăn mới vào căn phòng nhỏ, bố mẹ hầu như đồng thanh nói: Bố mẹ ngủ giường một trong này. Tôi không đồng ý, giường một làm sao ngủ được hai người. Mẹ tôi bảo, được, chật một tí càng ấm cúng.
          Đêm, tôi nằm trên giường đôi, không tài nào ngủ được. Ai đời để bố mẹ ngủ giường một, mình nằm giường đôi. Ở quê, chắc bị bà con chửi chết!
          Nửa đêm, tôi vẫn chưa chợp mắt, nằm nghĩ miên man. Không biết bố mẹ đã ngủ chưa, ngủ có ngon không? Đi đường cả ngày chắc mệt lắm! Tôi xuống giường, rón rén ra bật đèn phòng khách, rồi khe khẽ đẩy cánh cửa khép hờ của căn phòng nhỏ.
          Qua ánh sáng dịu mát của phòng khách, tôi nhìn thấy bố mẹ nằm trở đầu đuôi, người khum như con tôm. Bố mẹ ngáy nhè nhẹ, ngủ rất say. Trên giường hơn một mét, có đến nửa mét ở giữa để trống! Giường nhỏ thế, sao bố mẹ không nằm vào giữa? Nằm như thế mệt lắm! Nhìn dáng nằm co ro của bố mẹ, sống mũi tôi bỗng cay xè. Tôi chỉ muốn đánh thức bố mẹ dậy, mời bố mẹ ra ngủ giường đôi. Nhưng tôi vẫn đứng im như trời trồng, bần thần nhìn dáng ngủ say sưa của bố mẹ.



          Tôi thức suốt đêm. Tảng sáng, tôi lại rón rén đến trước cửa căn phòng nhỏ, mẹ tôi vẫn khom người nằm xoay lưng vào tường, bố vẫn để nửa người chơ vơ mép giường. Tư thế nằm của bố mẹ, cả đêm không hề thay đổi. Mẹ ơi, mẹ có thể nằm dịch ra ngoài một tí, bố chừa chỗ cho mẹ đấy. Bố ơi, bố nằm dịch vào trong đi, người mẹ đã nằm sát vào tường rồi, để một khoảng trống cho bố đấy. Tôi thốt lên trong lòng.
          Trở về phòng mình, nhìn chiếc giường đôi trống trải, lòng tôi đau như cắt.
Sáng sớm, mẹ đánh thức tôi dậy, mắng yêu sao con không đi làm. Mắt tôi đỏ ngầu, vội nói dối con đã xin nghỉ phép. Tôi hỏi, bố mẹ đêm qua có ngủ được không ạ? Bố mẹ nói, ngủ ngon lắm. Khi ra ngoài này, bố mẹ cứ lo lạ giường không ngủ được, bây giờ thì hết lo.
          Tim tôi đau thắt, nước mắt chỉ trực chảy ra. Bố mẹ ơi, con có lỗi với bố mẹ.
          Mẹ tôi đặt tay lên vai tôi nói: Con có lỗi gì đâu. Bố mẹ muốn ngủ giường một.          Tối nay ta vẫn ngủ giường đó, ông nhỉ?
          Bố tôi gật đầu: Ừ, giường một cũng tốt chán!

          Nguyễn Nhật Hoàng


.

8 tháng 10, 2015

VỊT PHẢI BIẾT BƠI





          Bản năng loài vịt sinh ra đã biết bơi. Chỉ cần xuống nước là vịt có thể bơi ngay được. Thế mà Vịt con Út Bông ở xóm Chài lại bản tính rụt rè sợ nước, không dám xuống hồ tập bơi.
          Một buổi sáng như thường lệ, cả nhà Vịt tung tăng ra hồ để bơi lội và kiếm ăn. Lũ vịt con đã ào cả xuống hồ, chỉ còn vịt Bông vẫn đứng ở trên bờ. Thấy vậy, Vịt mẹ lại gần dỗ dành: "Út Bông ơi, trèo lên lưng mẹ đi, Mẹ sẽ cõng Út bơi với các anh chị của con, ngoài kia vui lắm con ạ". Nghe lời, Vịt Bông chèo lên và bám chặt mẹ.
          Vịt Bông vui quá vì được mẹ chở đi quanh hồ, ngắm bao nhiêu cảnh đẹp, lại còn nghịch ngợm với chị em. Bỗng Vịt Bông giật mình, cảm thấy chân mình đang quờ quạng dưới nước, lớp lông cánh đã ướt sũng. Vịt Mẹ đã thừa lúc Vịt Bông không để ý, lặn sâu xuống nước, thả Vịt Bông ra khỏi lưng. Mải mê vừa quẫy đạp, vừa la hét, Vịt Bông chợt nhận ra mình vẫn đang nổi trên mặt nước, chẳng hề hấn gì. Bình tĩnh hơn một chút, nó chỉ quờ nhẹ đôi chân, thật kỳ lạ, nó đang nổi và bơi được những đoạn khá dài.

          Trong cuộc sống cũng vậy. Con người có vô số khả năng tiềm ẩn và liên tục phát triển. Nếu chúng ta biết phát hiện, đánh thức những khả năng đó thì chắc chắn chúng ta sẽ tìm thấy những thành công bất ngờ.


.

7 tháng 10, 2015

Làm người vì sao cứ phải nhẫn nhịn



          Trước kia có một vị thư sinh nghèo, sống bằng nghề viết chữ thuê cho người khác. Có một lần gần đến tết âm lịch, vì kiếm được chút tiền từ việc viết câu đối cho người ta nên vị thư sinh này đã mua một con gà trống về giao cho vợ.
          Lúc vợ anh ta đang đun nước nóng để thịt gà, thì một người đầy tớ của nhà hàng xóm vội vàng chạy tới và nói: “Vợ chồng nhà này nhanh thật đấy, mới thoáng cái mà đã bắt con gà nhà ta rồi”. Bà ta nhấc con gà lên rồi mang đi, người vợ này cũng không nói một câu nào.
          Buổi tối người chồng trở về nhà, hỏi người vợ: “Sao lại không làm thịt gà vậy?” Người vợ trả lời: “Đều là tại thiếp quá ngu ngốc, gà không giết được mà còn làm nó bay mất, thật sự xin lỗi chàng!” Người chồng nói: “Cũng là tại ta kém cỏi, nếu có tiền mua thịt lợn thì sẽ không xảy ra việc này.”
  

          Sáng sớm ngày đầu tiên của năm mới, người hàng xóm đến nhà vợ chồng thư sinh nghèo này chúc Tết, còn nói với vị thư sinh rằng: “Cậu là người đại nhân đại nghĩa, sau này chắc chắn có tiền đồ tốt đẹp. Năm nay kinh thành tổ chức thi, ta nghĩ cậu nên đi dự thi đi.”
          Vị tú tài mặt đỏ ửng rồi trả lời: “Nói ra sợ ngài chê cười chứ, nhà tôi đến miếng ăn còn khó khăn, nói gì đến tiền làm lộ phí vào kinh dự thi?”
          Người hàng xóm nói: “Ta biết điều này, nhưng mà ta sẵn sàng cho cậu mượn tiền, thứ nhất không cần hạn trả nợ, thứ hai không cần trả lãi. Ta thực sự cảm thấy cậu sau này có phúc lớn.” Ông ta vừa nói dứt lời liền cáo từ ra về.
          Người hàng xóm đi rồi, vị tú tài này hết sức băn khoăn khó hiểu trước những lời nói kia của ông ta. Người vợ cười nói: “Xem ra con gà của nhà hàng xóm chắc chắn là đã được tìm thấy rồi!” Người chồng nghe xong càng không hiểu gì, người vợ nói tiếp: “Hôm qua nhà hàng xóm sang lấy con gà nhà mình về, thiếp sợ chàng trở về nhà sẽ nổi giận, như thế sẽ khiến nhà người ta vừa sang năm mới đã gặp chuyện không tốt và nhà mình cũng vậy, cho nên thiếp mới nói là nó đã bay đi mất.” Người chồng nghe xong đã hiểu rõ tất cả, từ trong lòng cảm thấy bội phục tấm lòng nhân từ độ lượng của người vợ.
          Hai vợ chồng họ đang nói chuyện thì thấy người đầy tớ của nhà hàng xóm đem hai trăm lượng bạc sang đưa cho hai vợ chồng nói là tiền ông chủ bảo mang sang để cho thư sinh vào kinh dự thi. Người đầy tớ cũng xin lỗi hai vợ chồng vị tú tài: “Tôi thực sự xin lỗi, hôm qua tôi đã nhận sai gà nhà hai người. Tối hôm qua ông chủ tôi đã tìm được gà nhà tôi rồi, lúc đó chúng tôi mới biết là đã lấy nhầm gà nhà hai người, thế mà hai người lại không có chút động tĩnh nào cả. Ông chủ tôi nói: “Con người rộng lượng như vậy, ngày sau tất có tiền đồ, vì thế trong tâm ông ấy rất bội phục thư sinh!” Vị tú tài đến lúc này đã hết sức minh bạch, nguyên do tất cả là nhờ vào lòng nhân từ của vợ mình.
          Thế là vị tú tài nhận tiền làm lộ phí vào kinh dự thi và quả nhiên đã thi đỗ trạng nguyên.

 

          Mai Trà biên dịch


.