18 tháng 1, 2015

Câu chuyện gánh nước

.




          Có hai vị Hoà thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông, mỗi ngày họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, lâu ngày họ trở thành bạn bè.

          Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị Hoà thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước, vị Hoà thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: “có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý lắm.

          Nhưng không ngờ qua ngày hôm sau vị Hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước.

          Một tuần trôi qua, vị Hoà thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm, xem có thể giúp được gì không.”

          Nhưng khi đến thăm người bạn già, ông ta thật kinh ngạc. Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa, chẳng giống dáng vẻ của một người cả tuần chưa uống nước chút nào. Ông ta thấy làm lạ hỏi: “Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước?”

          Người bạn dẫn ông ta đi ra sân sau của chùa, chỉ một giếng nước nói: “Năm năm lại đây, mỗi ngày sau khi làm xong thời khoá, tôi đều đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nay đào đã đến nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”.

          Ngày hôm nay chính là thành quả từ những nỗ lực của hôm qua. Còn sự nỗ lực của hôm nay lại là niềm hy vọng cho ngày mai. Năm tháng trôi qua, tuổi già lại đến. Hãy suy nghĩ về lúc không còn gánh nước nổi, bạn vẫn có nước để uống chứ? Vì vậy dù đã thành công, hãy cố gắng thêm một chút nữa.



.

16 tháng 1, 2015

Cái Tôi




          Kitagaki, thống đốc bang Kyoto, đến viếng đền Tofuku để thăm Keichu – vị sư trưởng đền này. Đệ tử của Keichu vào báo:

          – Kitagaki, thống đốc Kyoto muốn diện kiến thầy.

          – Ta không biết thống đốc nào cả – Sư trưởng trả lời.

          Đệ tử chạy ra nói với Kitagaki:

          – Thầy tôi yêu cầu ngài lui gót vì không quen thống đốc nào cả.

          Kitagaki hiểu ra:

          – Nếu vậy, hãy báo với thầy anh có Kitagaki muốn diện kiến.

          – Để tôi thử lần nữa.

          Lần này, sư trưởng ra đón tận nơi:

          – Ồ, Kitagaki đấy à. Mời vào nhà.



          Danh vọng, địa vị, sự thành công và sự giàu có thường có khuynh hướng gia tăng cái tôi của người ta. Vì vậy, người ta sẽ lạc lối, giống như người lạc đường không thể về nhà được.


.

VỊ THIỀN SƯ VÀ BA ĐỆ TỬ



          Có một thiền sư muốn thử tài thông minh của ba đệ tử đã dùng cách như sau: trao cho ba đệ tử mỗi người một trăm đồng, bảo họ dùng một trăm đồng ấy đi mua bất cứ thứ gì mà họ muốn, rồi đem thứ đó đựng sao cho đầy một nhà kho lớn.

          Đệ tử thứ nhất suy nghĩ rất lâu, sau đó quyết định dùng một trăm đồng ấy mua rơm rạ, cho là rẻ nhất, nhưng rơm rạ đem về vẫn không chứa đầy một nửa của nhà kho.

          Đệ tử thứ hai có vẻ thông minh hơn một tí, dùng một trăm đồng ấy mua giấy vệ sinh, rồi đem giấy vệ sinh mở tung ra hy vọng có thể đựng đầy nhà kho. Nhưng dù cố gắng đến mấy, cũng chỉ đựng không đến hai phần ba nhà kho.

          Người đệ tử thứ ba đợi hai người kia làm xong, bèn mời thiền sư cùng vào trong nhà kho, đóng cửa lại. Trong nhà kho tối om. Lúc này, anh ta mới lấy từ trong túi áo ra một hộp diêm mua không quá một đồng, thắp vào một ngọn nến nhỏ cũng không quá một đồng. Lập tức, ánh nến tỏa khắp nhà kho. Ánh nến tuy yếu ớt nhưng lại ấm áp, chan hòa ...
 


.

13 tháng 1, 2015

CÂU CHUYỆN TRONG NGHĨA TRANG



          Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe Roll Royce sang trọng dừng lại. Người tài xế tiến lại người giữ cổng và nói: xin anh giúp một tay cho người đàn bà này xuống xe vì bà ta yếu quá không đi được nữa. Vừa ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người giữ cổng nghĩa trang:

          - Từ hai năm qua, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô-la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng, tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôi đến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi.

          Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời như sau:

          - Thưa bà, tôi thấy thật là đáng tiếc khi bà đã làm điều ấy!  Người đàn bà cảm thấy như bị ai đó vả vào mặt. Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:

          - Tại sao lại lấy làm tiếc về cử chỉ đẹp như thế?

          Người thanh niên giải thích: 

          - Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết, như con trai bà, chẳng bao giờ còn có thể thấy được một cánh hoa nào nữa!

          Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng: 

          - Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không?

          Người thanh niên bình tĩnh trả lời:

          - Thưa bà, tôi thành thật xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng còn có rất nhiều người đang cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, các bệnh viện. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửi được cánh hoa ấy.

          Nghe thế, người đàn bà ngồi lặng trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế mở máy. 

            Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang. Nhưng lần này không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:

          - Chú đã có lý, tôi mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật. Quả thật, điều đó đã làm cho họ được hạnh phúc. Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi. Các bác sỹ không biết được bí quyết làm tôi khỏe mạnh lại. Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống.



           “Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình”. Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc của Thượng đế “cho thì có phúc hơn là nhận lãnh” Bởi vì, trao ban cho người tức là trao ban cho mình. Một ngạn ngữ Anh cũng nói một cách tương tự: “điều tôi tiêu đi là tôi có, điều tôi giữ lại là tôi mất, điều tôi cho đi là tôi được”. Đó là lý luận của tình yêu. Tình yêu lớn lên theo mức độ của sự trao ban.


.

11 tháng 1, 2015

VÒ RƯỢU VỠ



          Ngày nọ, có một vị thí chủ gùi một vò rượu đi trên đường, mùi rượu tỏa ra thơm ngát  khiến mọi người đi theo ngửi mùi hương của rượu.

          Bất ngờ sợi dây gùi bị đứt, vò rượu rơi xuống đất vỡ tan, rượu tràn ra đất, mùi hương của rượu càng làm cho mọi người ngây ngất, có người không nhịn được liền cúi xuống hớp rượu ngay trên mặt đất. Nhưng vị thí chủ ấy vẫn bước đi không hề quay đầu nhìn lại.

          Có người chạy theo hỏi:

          - Vò rượu của ông bị rơi, vỡ sao ông lại chẳng thèm quay đầu nhìn?

          Vị thí chủ ấy vẫn vừa đi vừa trả lời:

          - Vò rượu thì đã vỡ rồi, hà tất phải quay đầu nhìn lại? Mà dù có quay đầu nhìn lại thì rượu cũng có trở về nguyên trạng được đâu?


.