3 tháng 7, 2014

Sao phải đợi?



          Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là sống và chết mà là gần nhau mà không hiểu nhau.
          Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là ở ngay trước mắt mà là mến nhau nhưng không giữ được.
          Khoảng cách xa nhất trên đời không phải mến nhau không giữ được mà là tình thương không được đáp trả...
          Khoảng cách xa nhất trên đời này không phải là tình thương không được đáp trả mà là đem trái tim lạnh giá để đối xử với người yêu thương mình.
          Người sống bên cạnh mình mà không thể hiểu mình, lại không thể yêu mến nhau hay yêu mến nhau lại không thể nói ra được, đó mới là xa.


          Vậy thì…
          Sao phải đợi một nụ cười mới trở nên thật xinh tươi? 
          Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
          Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
          Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
          Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút? 
          Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
          Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
          Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ? 
          Sao phải đợi người bỏ ta đi mới thấy luyến tiếc…
          Sao phải đợi mà không tự rút ngắn khoảng cách ấy lại một chút, hiểu nhau một chút, thương nhau một chút...

          Bạn ơi, sao phải đợi?
          Bởi có thể bạn không biết sẽ phải đợi đến bao lâu... 



.

2 tháng 7, 2014

MUỖI VÀ SƯ TỬ




          Sư tử đang nằm nghỉ trưa thì có con muỗi vo ve xung quanh tìm thức ăn. Thế nhưng nó bay đến đâu, đuôi hoặc móng vuốt của sư tử cũng quơ đến đó, khiến nó không thể nào tiếp cận mục tiêu được. Tức mình, muỗi thách sư tử:

          – Sư tử kia, ta không sợ ngươi đâu! Ngươi làm gì mạnh bằng ta chứ. Không tin thì cứ thử đấu với ta xem!

          Thế là con muỗi lao đến, tấn công vào mặt sư tử. Đau đớn, sư tử dùng móng vuốt cào lên mặt mình để xua muỗi đi, nhưng vì làm bị thương chính mình, cuối cùng nó gục ngã. Thấy thế, muỗi ta biết đã chiến thắng sư tử hùng mạnh nên khoái trá bay đi. Nhưng không may, mải mê với chiến thắng, nó không để ý và bị mắc vào lưới nhện. Lúc con nhện trườn tới chuẩn bị ăn thịt mình, con muỗi mới đau khổ thốt lên:

          – Ta chiến thắng được chúa tể sơn lâm, nhưng lại phải chết vì cái lưới nhện này!


          Ở đời không ai học được chữ “ngờ”. Bởi thế, lúc chiến thắng thì đừng tự cao, lúc thất bại thì đừng vội nản. Phải tự hiểu rõ giới hạn và khả năng của mình để tùy trường hợp mà điều chỉnh hành vi và thái độ cho phù hợp.



.