10 tháng 4, 2014

Cách Sống Hạnh Phúc

.



         Vài năm trước, một cậu bé trai sáu tuổi ở bang Oregon bị phỏng hết 85% thân thể. Tình trạng của chú bé trầm trọng đến nỗi một số bác sĩ đã lắc đầu chịu thua và bệnh viện không chịu tiếp nhận bé vì họ nghĩ bé không thể nào sống nổi. 
         Thế nhưng bé lại được cứu sống bởi tám con người can đảm và tận tâm – cha mẹ bé, ba y tá và ba bác sĩ. Các cô y tá chợt hiện ra như những nữ anh hùng chân chính trong vở kịch thực tế cuộc đời. Sau khi các y tá khác đã bỏ cuộc, ba phụ nữ trong ê kíp này đã luân   chăm sóc cho cậu bé tám tiếng một ngày, không rời mắt khỏi bé trong suốt thời gian tiến hành các ca ghép da, phẫu thuật và trong những giai đoạn hiểm nghèo khi thần chết cứ chực chờ mang bé đi và trong cả những ngày dài lê thê, buồn tẻ chờ đợi bé hồi phục. Sự bất hạnh ập xuống cuộc đời quá sớm đã làm bé đam ra thù ghét chính những người chăm sóc mình vì trí óc non nớt của bé cho rằng chính họ đã gây ra những đớn đau cho bé.
         Phòng của chú bé chẳng khác gì một nhà tù. Một căn phòng vuông vức mỗi cạnh chừng 4m. Cửa lúc nào cũng khép chặt và rèm luôn buông kín mít. Hơi nóng tỏa ra từ bóng đèn cao áp để sưởi ấm thay cho mền. Căn phòng hết sức ẩm thấp và nồng nắc mùi khét của da thịt và mùi ête.
         Các y tá ở cùng chú bé, đầu đội mũ, mặc áo choàng, đeo khẩu trang và găng tay như thể họ đang tham gia một ca phẫu thuật. Chỉ  trong vòng một giờ, người họ đã ướt đẫm mồ hôi. Vậy mà ba người vẫn kiên trì ở đấy ròng rã 14 tháng để giúp đỡ bé. Cho đến một hôm, cuối cùng chú bé cũng có thể rời giường và bước đi.
         Quả là một ngày tuyệt vời! Công sức của các cô đã được đền bù. Các cô quá đỗi vui mừng và hài lòng với những nổ lực của mình trong suốt 14 tháng qua – chuỗi thời gian vất vả mà không ít lần họ đã nản lòng và muốn bỏ cuộc.
         Điều gì đã khiến họ hài lòng với công việc của mình như thế? Có thể nói rằng chính họ đã tìm được phương cách phục vụ thực sự cho những ai đang cần giúp đỡ. Và khi làm được điều đó, họ đã hoàn thành được một việc có ý nghĩa. Như một nhà giáo dục người Mỹ đã nói :” Người hạnh phúc nhất là người làm được nhiều điều nhất cho người khác“.
         Có người nhận xét : ” Làm ra tiền thì dễ… lập nên một kỳ tích mới khó hơn nhiều”. Nhưng đó lại là cách để sống hạnh phúc”. “Thật vậy đó các bạn, tuy những việc mình làm đối lúc chẳng có ý nghĩa gì với mình, tốn thời gian nhưng sẽ có ý nghĩa với một ai khác. Hãy cho đi, rồi bạn sẽ nhận lại nhiều hơn.”

         Nhật ký cuộc sống (St)





.

9 tháng 4, 2014

KHÓ, DỄ TRONG ĐỜI

.
DỄ là nói chẳng nghĩ suy
KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra.
DỄ làm đau đớn người ta
KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương!
DỄ là biết được Vô thường
KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần,
DỄ là độ lượng bản thân
KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
DỄ là vong phụ ân thâm
KHÓ, câu tình nghĩa ngàn năm dạ hoài..
DỄ là phạm những điều sai
KHÓ, tâm học hỏi những ai hơn mình,
DỄ cho kẻ khác niềm tin
KHÓ là luôn giữ chính mình thẳng ngay.
DỄ là nói những điều hay
KHÓ thay Sống tựa trình bày ngữ ngôn.
DỄ là suy tính thiệt, hơn..
KHÓ lùi một bước nhịn nhường lẫn nhau.
DỄ là sống vội, sống mau
KHÓ dừng chân lại thở sâu, biết là...
DỄ là hứa hẹn, ba hoa..
KHÓ lời tín nghĩa thiệt thà một khi.
DỄ là gieo rắc thị phi
KHÓ là nội quán, tự tri lại mình
DỄ là chiến thắng, quang vinh
KHÓ lòng khiêm hạ, thấy mình nhỏ nhoi.
DỄ xin địa chỉ mọi người
KHÓ mà tìm được chỗ ngồi trong tim.
DỂ biết nói, khó biết im
KHÓ cùng ánh sáng, dễ tìm bóng đêm.
DỄ vụng chân ngã xuống thềm
KHÓ vùng đứng dậy vượt lên chính mình
DỄ biết trời đất rộng thênh
KHÓ là biết được '' ngôi đền tự tâm ''
DỄ vui sáu nẻo thăng, trầm
KHÓ lần ngán ngẩm âm thầm hồi hương.
DỂ khi mất cảm thấy buồn
KHÓ, trong hữu Phúc biết thương, giữ gìn.
DỄ là vun quén quanh mình
KHÓ, tình trải rộng ánh nhìn vị tha.
DỄ cho ngày tháng đi qua
KHÓ là tỉnh thức trong ta vài giờ..
DỄ Sinh, dễ Tử mơ hồ..
KHÓ khi đối diện nấm mồ Tuệ tri!..
DỄ là viết những lời thi
KHÓ rằng mơ ước đời ni vẹn toàn.
Thôi, chừ tìm cái bồ đoàn
Dễ là ngồi xuống, Khó hàng phục tâm.
Dầu sao cũng quyết một lần
Bằng không khó, dễ.. lần khân nối dài...


Thích Tánh Huệ



.

8 tháng 4, 2014

Một bài học bổ ích

.


         Ngày xưa có một cậu bé xấu tính. Bố cậu đưa cho cậu một túi đinh và bảo cậu cứ mỗi lần cậu mất kiên nhẫn và/hoặc cãi nhau với ai, thì đóng một cái đinh vào hàng rào.
         Ngày đầu tiên, cậu đóng 37 cái đinh vào hàng rào. Các tuần sau, cậu biết cách tự kềm chế, nên số đinh đóng vào hàng rào bớt dần ngày qua ngày : cậu đã khám phá ra là tự kềm chế thì dễ hơn là đóng đinh Cuối cùng, đến một ngày kia, cậu không phải đóng cái đinh nào vào hàng rào nữa.
         Thế là cậu đi gặp bố và thưa rằng hôm nay cậu không phải đóng cái đinh nào Ông bố mới bảo cậu là cứ ngày nào cậu không mất kiên nhẫn, thì nhổ một cái đinh khỏi hàng rào. Ngày lại ngày trôi qua, và cuối cùng cậu bé có thể nói với bố là cậu đã nhổ mọi cái đinh khỏi hàng rào. Ông bố dẫn cậu con ra trước hàng rào và bảo: « Con này, con đã xử sự tốt rồi, nhưng con nhìn tất cả các cái lỗ đinh trên hàng rào đi.
         Hàng rào này sẽ không bao giờ như trước được nữa. Khi con cãi nhau với ai
và nói điều gì xấu xa, con đã để lại cho người ấy một vết thương như vết đinh này. Con có thể đâm con dao vào một người rồi rút dao ra, nhưng sẽ mãi mãi còn một vết thương. Con có xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương vẫn còn đó.
         Một vết thương do lời nói cũng làm đau như một vết thương trên thân thể.  
         Những người bạn là những viên ngọc quý hiếm, họ làm cho con cười và khuyến khích con. Họ sẵn sàng lắng nghe con khi con cần họ, họ nâng đỡ con và mở lòng ra với con.  Con cũng hãy cho các bạn con thấy là con yêu thương họ đến đâu ».



.