5 tháng 11, 2013

Quên



          Một buổi tối, tôi đi thăm người bạn từng bị vu cáo hãm hại. Lúc ăn cơm, anh nhận được một cú điện thoại, người đó muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.
          Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói:
           “Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi”.


          Sự rộng lượng của anh khiến tôi rất cảm kích. Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.
          Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó một nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua, đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường. Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.
          Sẵn sàng Quên đi là một cách cân bằng Tâm Lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống. Có một câu nói rất hay rằng: tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình. Bởi lẽ đó, để có được niềm vui và một cuộc sống thanh thản, ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.
          Có rất nhiều người thích câu thơ:
           “Xuân có hoa bách hợp, Thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”.
          Trong lòng không có việc gì phải phiền lo, ấy mới chính là mùa đẹp của nhân gian. Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống một cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.

          Giang Nhất Yến 

          Tha thứ là điều khó khăn nhất, nhưng cũng là điều cao cả nhất. 



.

4 tháng 11, 2013

BÀ LÀ AI ?



          Một phụ nữ ngất xỉu sắp chết đột nhiên cảm thấy mình được đưa lên trời và đứng trước Thẩm Phán.


           “Bà là ai?”, Một người hỏi bà.
           “Tôi là vợ thị trưởng”, bà đáp.
           
“Tôi không hỏi bà là vợ của ai mà bà là ai?”.
           “Tôi là mẹ của bốn đứa trẻ”.
           “Tôi không hỏi bà là mẹ của ai mà bà là ai?”.
           “Tôi là giáo viên”.
           “Tôi không hỏi nghề nghiệp của bà mà bà là ai?”.
          Và cứ thế. Dù trả lời gì, thì dường như bà không đưa ra câu trả lời thoả đáng cho câu hỏi, “Bà là ai?”.
           “Tôi là một Kitô hữu”.
           “Tôi không hỏi bà theo tôn giáo nào mà bà là ai?”.
           “Tôi là người đi lễ hằng ngày và giúp đỡ những ai nghèo khó và bần cùng”.
           “Tôi không hỏi bà làm gì mà bà là ai?”.

          Rõ ràng, bà bị đánh hỏng và phải về lại trần gian.
Sau khi bình phục, bà quyết tâm tìm cho ra mình là ai. Điều đó đã làm nên một sự thay đổi.
          Trách nhiệm của bạn là trở nên chính mình. Không phải trở nên một ai đó, hay không phải một ai đó – vì trong đó có mầm mống của tham lam và tham vọng - không phải là người này, người kia – vì như thế, là bị điều kiện hoá – nhưng phải trở nên chính mình.


 

          Trích từ cuốn: BAY LÊN ĐI!
          Nguyên tác: Taking Flight
          Tác giả: Anthony de Mello, S.J.
          Chuyển ngữ: Lm. Minh Anh



.

3 tháng 11, 2013

Chất Liệu Ân Tình Trong Sự Tha Thứ



          Nếu người khác có lời nói không hay hành động làm cho ta thấy buồn và nát lòng thì ta có dễ dàng tha thứ cho họ hay không.
          Giả sử lỗi lầm của người kia khoảng một gang tay mà trái tim ta chỉ có sẵn một gang rưỡi, thì xem như ta chứa đựng được. Nhưng nếu lỗi lầm của người kia lên tới một gang rưỡi hay hai gang tay thì làm sao trái tim ta bắt buộc phải nới rộng ra để dung hòa và chứa đựng, nhưng trái tim ta chỉ có thể dung nạp sự tha thứ đến bằng ấy mà không thể nới rộng ra thêm thì có lẽ sự tha thứ đó sẽ bất thành.


          Nếu bình tĩnh quan sát thì có lẽ người gây ra lỗi lầm mới chính là kẻ tội nghiệp, họ có thể làm ta đau trong nhất thời, nhưng sự ân hận sẽ bủa vây hành hạ họ trong từng giây phút. Họ tỏ ra cứng đầu và không chiu nhận hay hối lỗi thì càng đáng thương hơn, bởi không bao giờ họ có được cảm giác an lành và hạnh phúc vững vàng.
          Tuy ta không phải là bậc thánh để có thể tha thứ hết cho mọi tội lỗi mà họ gây ra. Nhưng nếu trái tim ta còn chứa đựng thì hãy nên tha thứ cho nhau đi. Tha thứ là linh dược để có thể chữa trị mọi nổi khổ niềm đau cho kẻ được tha thứ và người tha thứ. Thà tha lầm còn hơn trách lỡ.
          Lỡ khi nhận ra chính thái độ cố chấp và hẹp hòi của ta vô tình đẫy người kia rơi xuống vực thẩm, thì ta sẽ ân hận thêm, ngược lại nếu như chính thái độ và quyết định tha thứ của ta có cơ hội cứu chữa thì còn chờ đợi gì nữa mà không tha thứ.
          Khi trái tim đang trong tình trạnh giãn nở và ngày càng thêm mạnh mẽ là trái tim đã tìm đúng hướng hạnh phúc. Điều đáng sợ nhất trong quá trình yêu thương là để trái tim mình co rút lại hãy luôn sẵn sàng rung cảm, mở rộng yêu thương.
          Trong tình yêu thương, nếu tình yêu thương chân thành, mạnh mẽ, cả đôi bên cùng bồi đắp và hết lòng nâng đỡ nhau thì tình cảm ấy không bao giờ gãy đổ.



.

2 tháng 11, 2013

HẬU SANH KHẢ ÚY



          Một lần Khổng Tử ngồi trên chiếc xe nhỏ có ngựa kéo đi chu du khắp nước. Đến một vùng nọ, thấy có chú bé đang dùng đất đắp một toà thành, ngồi vào trong đó.          Khổng Tử liền hỏi:
          - Này cháu! Cháu trông thấy xe ngựa của ta đi qua, cớ sao không chịu tránh?
          Chú bé kia nhìn Khổng Tử trả lời:
          - Cháu nghe người ta đồn rằng người là Khổng Phu Tử trên thì thông hiểu thiên văn, dưới thì am tường địa lý, giữa thì biết thấu lòng người. Vậy mà hôm nay, cháu gặp Phu Tử thì không đúng như thế. Bởi vì, từ xưa đến nay, chỉ nghe có chuyện xe tránh thành chứ có bao giờ thành lại tránh xe đâu!
          Khổng Tử ngạc nhiên quá liền hỏi:
          - Tên cháu là gì vậy?
          Chú bé trả lời:
          - Cháu tên là Hạng Thác.
          Khổng Tử lại hỏi:
          - Năm nay cháu bao nhiêu tuổi?
          - Thưa Phu Tử, cháu sáu tuổi
          Khổng Tử liền nói:
          - Cháu mới sáu tuổi mà đã sớm khôn ngoan như thế sao?
          - Thưa Phu Tử – Chú bé lễ phép – Cháu nghe nói con cá nở ra ba ngày đã bơi tung tăng từ hồ nọ đến hồ kia. Con thỏ sáu ngày đã chạy khắp đồng cỏ. Cháu sinh ra sáu năm thì lấy gì mà khôn?
          Lần này thì Khổng Tử thật sự lấy làm kinh ngạc, Nghĩ thầm sẽ đưa ra một loạt câu hỏi dồn cho chú bé phải chịu thua, rồi nói:
          - Này cháu! Ta xem ra cháu cũng khá linh lợi đấy. Nay ta hỏi nhé: Trên núi nào không có đá? Trong Thu nước nào không có cá? Có loại cửa nào không có cánh? Loại xe nào không có bánh? Trâu nào không sinh con, Ngựa nào không đẻ? Con dao nào không có khuyên? Thứ lửa gì mà không có khói? Chàng trai nào lại không có vợ? Cô gái nào mà lại không có chồng? Thứ gì không có trống, có mái ? Ngày nào thì ngắn, ngày nào dài? Loại cây nào thì không có cành? Thành nào thì không có quan viên? Con người nào lại không có tên riêng?
          Hỏi xong. Khổng Tử nhìn Hạng Thác cười.
          Hạng Thác nghĩ một thoáng rồi đáp:
          - Xin tiên sinh nghe đây: Trên núi đất thì không có đá. Trong nước giếng không có cá. Loại cửa không có cánh thì không có cửa. Kiệu dùng người khiêng thì không có bánh (xe). Trâu đất thì không sinh con. Ngựa gỗ không đẻ. Dao cùn không có khuyên. Lửa đom đóm không có khói . Thần tiên không có vợ, tiên nữ không có chồng. Chim mái cô đơn không có trống, chim đực cô đơn không có mái. Ngày mùa đông ngắn, ngày mùa hạ dài. Cây chết không có cành. Thành bỏ không có quan viên. Trẻ mới sinh không có tên riêng.



          Khổng Tử ngạc nhiên. Thằng bé con này trí tuệ hơn người!
          Lúc này thì Hạng Thác không để cho Khổng Tử suy nghĩ, liền nói:
          - Vừa rồi Phu Tử đã hỏi cháu nhiều, đến lượt cháu xin được hỏi Phu Tử: Tại sao con ngỗng và con vịt lại nổi bồng bềnh trên mặt nước được ạ? Chim hồng, chim hạc tại sao lại kêu to thế? Cây tùng, cây bách xanh cả mùa hè lại cả mùa đông là vì sao?
          Khổng Tử đáp:
          - Con ngỗng, con vịt có thể nổi bồng bềnh trên mặt nước được là nhờ hai bàn chân vuông là phương tiện. Chim hồng chim lạc kêu to là do cổ chúng dài, tùng bách xanh tươi bốn mùa là vì thân chúng đặc rắn.
          - Thưa không đúng – Hạng Thác reo to lên – con rùa nổi trên mặt nước đâu có phải nhờ đôi chân vuông làm bàn đạp. Con ếch ương kêu to mà cổ chúng có dài gì đâu. Cây trúc bốn mùa cũng xanh mà ruột của chúng rỗng không đấy thôi.
          Khổng Tử thấy chú bé đối đáp trôi chảy như thế, chưa biết xử trí ra sao, thì chú bé lại nói:
          - Thưa Phu Tử cho phép cháu được hỏi thêm. Tại sao mặt trời buổi sáng lại to mà buổi chiều lại nhỏ?
          - Là bởi vì buổi sáng mặt trời gần ta hơn- Khổng Tử đáp.
          - Không ạ – Hạng Thác vặn lại.
          - Thế tại sao buổi sáng mặt trời lại mát, buổi trưa mặt trời xa hơn chúng ta lại nóng như thế?
          Khổng Tử đang ngập ngừng thì Hạng Thác hỏi tiếp:
          - Cháu không hiểu làm sao hiểu được buổi sáng mặt trời ở phương Đông, buổi chiều lặn ở phương Tây rồi sáng hôm sau lại mọc ở phương Đông (mà không chờ phương Tây mọc lại), và tại sao người ta lại gọi tên một trái núi là Bất Chu? ( không tròn)
          Khổng Tử thở dài trách:
          - Cháu còn ít tuổi mà lại thích hỏi những chuyện xa xôi viển vông ở tận đâu đâu. Chuyện trước mắt thì không hỏi.
          Hạng Thác cười khanh khách
          - Thưa Phu Tử, vâng, cháu xin hỏi ngay chuyện trước mắt đây thôi. Lông mày của Phu Tử có bao nhiêu sợi ạ?
          Khổng Tử không đáp, sai người đẩy xe đi và than rằng: “Hậu sanh khả úy! Hậu sanh khả úy!”



.

1 tháng 11, 2013

SỰ QUAN TÂM DÙ NHỎ CŨNG MANG LẠI THAY ĐỔI LỚN

.


          Trẻ nhỏ sẽ không nhớ bạn vì vật chất bạn cho chúng, mà vì tình cảm bạn dành cho chúng.
          Children will not remember you for the material things you provided but for the feeling that you cherished them.
          Richard L Evans


          Trong một tiết dạy vẽ, cô giáo bảo các em học sinh lớp 1 vẽ về điều gì đã làm các em thích nhất trong đời. Cô thầm nghĩ : "Chắc rồi các em cũng lại vẽ những gói quà, những ly kem hoặc những món đồ chơi, quyển truyện tranh". Thế nhưng cô đã hoàn toàn ngạc nhiên trước một bức tranh lạ của em học sinh tên Douglas: bức tranh vẽ một bàn tay .
          Nhưng đây là bàn tay của ai ? Cả lớp bị lôi cuốn bởi hình ảnh đầy biểu tượng này.
          Một em đoán:
          "Đó là bàn tay bác nông dân".
          Một em khác cự lại:
          "Bàn tay thon thả thế này phải là bàn tay của một bác sĩ giải phẫu..."
          Cô giáo đợi cả lớp bớt xôn xao dần rồi mới hỏi tác giả.
          Douglas cười ngượng nghịu:
          "Thưa cô, đó là bàn tay của cô ạ ! ".

          Cô giáo ngẩn ngơ. Cô nhớ lại những phút ra chơi cô thường dùng bàn tay để dắt Douglas bước ra sân chơi, bởi em là một cô bé khuyết tật, khuôn mặt không được xinh xắn như các trẻ khác, gia cảnh từ lâu lâm cảnh ngặt nghèo. Cô chợt hiểu ra, tuy cô cũng vẫn làm điều tương tự với các em khác nhưng hoá ra đối với Douglas, bàn tay cô lại mang ý nghĩa sâu xa, một biểu tượng của tình yêu thương.



.