8 tháng 7, 2013

MẸ ƠI! XIN ĐỪNG GIẾT CON

.



          Hôm nay là một ngày buồn, tôi về thăm lại nơi chốn tôi đã lìa đời hơn tám năm về trước. Kia rồi, toà nhà cổ kính tường sơn màu vàng, nằm ẩn dưới những hàng cây cổ thụ, cành lá xum xuê. Một bức rào sắt cao hơn đầu người vây quanh khu khuôn viên rộng lớn. Phía trước, hai cánh cổng gỗ nặng nề chỉ đóng lại sau 9 giờ đêm, ban ngày lúc nào cũng mở toang, thấp thoáng bóng người ra vào vội vã. Cổng được gắn vào hai cái cột hình vuông, mỗi bên khắc một dấu thập đỏ. Trên cổng là một tấm bảng lớn kẻ hàng chữ " bệnh viện sản phụ khoa " màu trắng nổi bật trên nền sơn màu xanh lá cây. Phải, nơi đây là bệnh viện dành cho phụ nữ. Những người đàn bà mang thai vào đây là để sanh con, hoặc để giết con. Có những em bé may mắn được ra chào đời, và cũng có những em bé bị giết ngay khi còn trong bụng mẹ, tôi là một trong những em bé xấu số đó.
          Nơi đây tám năm về trước, tôi đã bị chết một cách thê thảm. Người ta tàn nhẫn kéo tôi ra khỏi bụng mẹ, vứt tọt vào trong một cái chậu. Dao kéo làm da tôi rách một vệt dài, cú ném mạnh làm xương tôi gãy dập, tôi đau đớn quằn quại vài phút rồi xuôi tay. Có nhiều tiếng nói lao xao:
          - Thai nhi coi trộng đến, chắc phải trên một kí.
          - Ừ, để trễ quá, lẽ ra phải hoá kiếp cho nó sớm hơn.
          - Coi xem trai hay gái?
          - Con gái… Ý da! nó chưa chết, xem kìa! tim còn đập…
          - Kệ nó mấy bà ơi! đừng nhìn, người nào nhìn sẽ bị nó bắt hồn đó.
          - A di đà phật, tụi mình không thù oán, đừng bắt các chị nghe bé?
          Nhiều tiếng cười rúc rích, rồi tiếng một người khác gắt khẽ:
          - Làm việc đi! trễ rồi...
          Người ta thản nhiên cười đùa, như đã quá quen với những cảnh này. Nằm trong cái thau nhôm lạnh giá, tôi còn thoi thóp thêm một lúc nữa rồi mới ngưng thở, máu trong người tôi chảy ra hết qua cái cuống rốn bị đứt lìa. Tôi thấy người nhẹ tênh và tôi dập dềnh bay lên, người tôi như mọc cánh, một đôi cánh trong suốt, dần dần tôi cũng trở nên trong suốt. Khi chết, người ta trở nên vô hình, nhưng vẫn nhìn thấy cõi hữu hình. Tôi thấy mẹ tôi nằm trên băng ca đang được người ta đẩy tới phòng hồi sinh, tôi thấy thân xác tôi nhỏ xíu, tím bầm, nằm trong cái chậu nhầy nhụa máu cùng với lá nhau, vật thể nối liền giữa tôi và mẹ tôi, vừa được người ta lấy ra từ cơ thể của bà. Tôi cũng nhìn thấy các cô y tá đang làm vệ sinh, lau dọn, sửa soạn cho một ca mới, lại một em bé không may nữa…
          Hàng ngày có bao nhiêu em bé không may phải lìa đời một cách tức tưởi? những thân xác bé bỏng đó sẽ bị thiêu hủy cùng với những đống thịt thối rữa được cắt lìa khỏi những cơ thể bệnh hoạn hay gặp tai nạn: những cánh tay, cẳng chân, những lá gan bầm tím, những khúc ruột xình thối, những cái bướu ung thư… Cái đống thịt người đó bốc lên một mùi khăn khẳn, ai đi ngang cũng phải bịt mũi. Không muốn chứng kiến thêm, tôi buồn rầu bay đi...
          Thương ơi! những bé thơ chết không một nấm mồ, linh hồn bé sẽ về đâu?
          Không biết đi về đâu, tôi lang thang chỗ này, chỗ kia. Đôi khi tôi len lỏi, trà trộn vào những người sống, tôi đứng ngay cạnh họ mà họ không biết, nên vô tình họ đã để lộ chân tướng. Lại có lần tình cờ nghe được câu chuyện của một nhóm người đang bàn tán, âm mưu một việc làm phi pháp, tôi biết được những điều bí mật mà người đời không biết...


          Tôi cũng thích ngao du đó đây, ngắm nhìn những cảnh đẹp. Có lần bay ngang một bãi biển vắng, tôi dừng lại để nghe sóng vỗ, và tôi nhìn thấy một cặp tình nhân đang hôn nhau. Họ còn trẻ lắm, cô gái chỉ chừng mười sáu tuổi, còn chàng trai chưa tới hai mươi. Tôi đứng ngay sát bên họ, nhưng họ không nhìn thấy tôi, hai người đang say mê ngắm cảnh hoàng hôn trên biển vắng, mặt trời từ từ chìm xuống đáy nước, chàng trai thủ thỉ với cô bạn những lời tình tự âu yếm. Lắng nghe họ nói chuyện, tôi mỉm cười, tình yêu sao mà đẹp quá, thơ mộng quá. Trời tối hẳn, gió càng lúc càng mạnh, sóng vỗ vào ghềnh đá nghe ầm ầm, đôi tình nhân đứng lên, nắm tay nhau đi về phía khách sạn ở gần đó, tôi theo sau họ, cách một quãng ngắn. Dáng điệu ngây thơ, rụt dè của cô gái khiến tôi hiểu đây là lần đầu tiên cô dấn thân vào một cuộc phiêu lưu nguy hiểm. Bây giờ họ đang đứng trước một căn phòng ấm cúng, bên ngoài trăng tỏ, bên trong có ánh đèn mờ ảo, có nhạc dìu dặt quyến rũ. Cô gái bỗng dừng chân nơi ngưỡng cửa, ngập ngừng không muốn vào, tôi vội vã chen vào giữa hai người, ghé sát tai cô, khuyên nhủ:
          - Phải đấy, đừng vào, vào đây sau này cô sẽ hối hận đó. Và tôi dục, về đi, về nhà ngay đi! cha mẹ cô đang chờ.
          Nhưng cô ta vẫn đứng im, tôi bèn nói với cả hai:
          - Hai người trẻ tuổi ơi! tình yêu của tuổi học trò chỉ đẹp khi biết giữ cho trong sạch. Nếu các người chưa sẵn sàng đi đến hôn nhân thì nên dừng lại đi! đừng tiến xa hơn, đừng dẫm lên những vết chân lầm lỡ của cha mẹ tôi.
          Tiếng nói của tôi tan vào tiếng gió rì rào, chẳng ai nghe thấy gì hết, tôi cố gắng nói lớn hơn, nhưng vô ích. Sau nhiều lần cố gắng nhưng không có hiệu quả, tôi chán nản bỏ đi. Ký ức của tôi quay trở lại thời gian tám, chín năm về trước, dạo đó cha mẹ tôi đều là những sinh viên rất trẻ, vừa mới đặt chân vào ngưỡng cửa của trường đại học Y khoa, tương lai đầy hứa hẹn, nhưng con đường học vấn còn dài. Họ đến từ hai thành phố khác nhau, gặp nhau nơi sân trường, rồi yêu nhau. Họ yêu nhau ròng rã gần cả năm trời, tình yêu càng ngày càng khắng khít, thân mật. Một đêm mưa gió, cha tới thăm mẹ nơi gác trọ, và ở lại không về…
          Tôi vào đời ngay đêm hôm đó, cả hai người đều không ai ngờ tới. Nằm trong bụng mẹ êm ấm lắm, tôi thở bằng hơi thở của mẹ, tim tôi đập theo nhịp tim của mẹ, tôi sung sướng lớn lên trong cái nôi êm ái đó. Tôi yêu mẹ, cảm thấy như có một sợi dây thiêng liêng vô hình ràng buộc hai mẹ con. Còn trong bụng mẹ, mà tôi biết hết, những lần cha mẹ tôi tắm biển, tôi như " ngửi " được mùi nồng mặn của nước biển qua hơi thở của mẹ, tôi nghe thấy tiếng chim hót, tiếng sóng rạt rào, và cảm nhận được những tia nắng ấm thấm qua làn da bụng mỏng manh của mẹ. Những lần hai người dạo chơi trên những cánh đồng, ngắm phong cảnh đẹp, cha âu yếm nói với mẹ:
          - Em xem kìa…
          Tôi cố tưởng tượng ra bầu trời cao thăm thẳm, những thung lũng bạt ngàn, những cánh đồng hoa dại, những con suối, ngọn đồi xinh tươi, từng đàn chim trời… Nhưng không thể, bởi vì tôi chỉ là một thai nhi, thị giác của tôi chưa phát triển, nhưng tôi biết thế giới này đẹp lắm, và tôi nôn nao mong đợi cái ngày được ra chào đời.
Tôi được ba tháng, mẹ mới báo tin cho cha, tôi hồi hộp chờ nghe xem ông nói gì, cha tôi không mừng như tôi tưởng, ông có vẻ lo lắng, hai người tranh luận sôi nổi, rồi họ cãi nhau, cha nói:
          - Anh không muốn có con bây giờ, chưa phải lúc.
          Im lặng một hồi, tôi nghe mẹ khóc thút thít, rồi tiếng cha tôi cất lên, thật nhỏ:
          - Bao lâu rồi?
          - Ba tháng.
          - Ba tháng cơ à? sao không cho anh biết sớm hơn?
          - Tại em muốn chắc chắn rồi mới báo cho anh. Mới có kết quả thử nghiệm hôm qua.
          - Không sao, cũng chưa muộn, còn kịp.
          - Kịp làm cái gì cơ? Mẹ hỏi giọng run run.
          - Phải hủy nó đi chứ làm gì nữa?
          - Phá thai à?
          Mẹ kêu lên sợ hãi, tôi cũng đứng tim trong vài giây, cha định giết tôi ư?
          - Tàn nhẫn quá! Mẹ nói.
          - Bây giờ nó chưa phải là một đứa bé. Cha nói giọng thản nhiên, như ông vẫn thản nhiên đo đạc, mổ xẻ những xác chết ngâm formol trong cơ thể học viện, nó mới chỉ là một bọc nhầy dài chừng 5 phân, nặng 100 gram, to bằng và trông cũng giống như cái trứng vịt lộn…
          - Im đi, thứ người không tim!
          Những ngày sau đó, họ vẫn tiếp tục cãi nhau. Mẹ khóc lóc, còn cha thì hết năn nỉ đến giận dữ, rồi lại thuyết phục:
          - Có con bây giờ, anh hoặc em sẽ phải nghỉ học. Chẳng lẽ bao nhiêu công khó của chúng ta trước đây để qua kỳ thi tuyển, bây giờ phải đổ sông, đổ biển hết chỉ vì một đứa bé? Còn nữa, lấy tiền đâu ra để nuôi nó? chúng ta đều là những sinh viên chưa ra trường, đâu có nghề nghiệp gì trong tay?
          Mẹ cúi đầu thở dài, nét mặt buồn xo, tôi hoảng lên:
          - Mẹ! nói gì đi chứ? chẳng lẽ mẹ cũng đồng ý giết con?
          - Không! dù thế nào đi nữa em cũng nhất định sẽ giữ nó. Mẹ chống đỡ một cách yếu ớt, trời sinh voi, sinh cỏ, có ai chết đói bao giờ? gì chứ việc làm lương thấp, tìm đâu chẳng có?
          - Tùy cô! Cha bắt đầu nổi nóng, nếu cô muốn tự ý quyết định thì cứ việc lo lấy.
          Cha giận dữ bỏ đi, mẹ nhìn theo oán hận, bà khóc cạn cả nước mắt. Những ngày sau đó, mẹ sống trong lo sợ, phập phồng, đau khổ làm bà mất ăn mất ngủ, ốm nghén làm mẹ gầy sút đi. Qua ba tháng, tôi lớn nhanh lắm, bụng mẹ bắt đầu đội áo, mẹ xấu hổ, cố lánh mặt mọi người, tinh thần bà sa sút lắm rồi. Mấy tuần sau, cha trở lại, hạ một chiêu cuối cùng:
          - Em muốn bỏ tương lai là một bác sĩ giàu sang, danh vọng để đổi lấy địa vị của một người lao động hạng bét thì tùy em. Nhưng còn danh giá gia đình nhà em, làm sao cha mẹ em chịu nổi tai tiếng khi có cô con gái không chồng mà chửa hoang?
          - Sao chúng mình không làm đám cưới? Anh vẫn nói rằng anh yêu em, thề thốt sẽ cưới em làm vợ, và em đã tin anh… Đứa con này là kết quả tình yêu của chúng mình...
          - Không, nó là kết quả của sự lầm lỡ thì đúng hơn. Chúng ta chưa đủ điều kiện để kết hôn. Thôi, bỏ đi đừng tiếc, một đứa con thì có khó gì? sau này, khi ra trường, chúng mình sẽ làm đám cưới, lúc đó em muốn mấy đứa mà chẳng được?
          Mẹ có vẻ xiêu lòng, bà thôi không chống đối nữa. Thế là số phận của tôi đã được định đoạt: tôi phải chết! Tôi sắp bị giết, một việc giết người hợp pháp, không bị pháp luật kết án, nhưng còn lương tâm? Trời ơi! lương tâm người ta để đâu?
Người ta sửa soạn cho cái chết của tôi nhanh nhẹn lắm, vì tôi đã được hơn bốn tháng rồi, càng để lâu, việc giết người sẽ càng khó khăn hơn. Chỉ một tuần sau, nhà thương đã cho mẹ một cái hẹn… Tôi cố phản kháng bằng những cái đạp thật mạnh trong bụng mẹ, nhắc nhở cho bà biết rằng tôi đã là một sanh linh, một con người, và tôi đòi quyền được sống. Nhưng sức tôi yếu lắm, tôi chỉ là một thai nhi mới hơn bốn tháng, những cái đạp của tôi chỉ làm bụng mẹ hơi rung nhẹ, nhưng bà cũng cảm thấy. Mẹ thở dài, đưa tay xoa bụng, bà cúi xuống thì thầm với tôi:
          - Mẹ xin lỗi con, mẹ không còn cách nào khác. Con hãy tha thứ cho mẹ.
          - Không! Tôi hét lên, giết người thì không thể tha thứ, con sẽ không tha thứ cho cả cha lẫn mẹ.
          Rồi tôi nức nở, và tôi lạy lục, kêu van:
          - Con không muốn chết… lạy mẹ, xin đừng giết con!
          Nhưng những lời van xin của tôi đều vô ích, người ta coi danh giá gia đình, địa vị sang giàu quí hơn mạng người. Mọi công việc đã được xếp đặt, nhà thương là đoạn đầu đài của tôi. Ngày hẹn, cha trốn biệt, mẹ tự đến nhà thương một mình, càng tới gần, bà càng đi chậm lại, còn tôi thì không ngừng kêu thét:
          - Mẹ, quay lại đi! Đừng vào, van mẹ đừng vào…
          Nhưng bà vẫn chệnh choạng bước tới, qua cái sân rộng là tới căn phòng nạo thai, căn phòng sát nhân kinh tởm, đoạn đường chỉ một quãng ngắn, nhưng sao mẹ thở dốc? Sợ hãi hay hối hận làm bà chùn bước? Mẹ lê từng bước một cách khó nhọc, cứ vài bước, bà lại ngập ngừng, và mỗi lần như vậy tôi lại hy vọng, để rồi thất vọng và sau cùng là tuyệt vọng khi tôi nhìn thấy căn phòng màu vàng: mẹ đã đưa tôi tới nơi, tới chỗ tôi sẽ bị giết!
          Bất thình lình, hai cánh cửa mở toang, bên trong lố nhố những người áo trắng. Hai cô y tá chạy ra đón, nắm tay dẫn mẹ vào bên trong, bà đi theo họ như một người máy, mắt bà ráo hoảnh, giọt nước mắt đọng trên đó đã khô tự bao giờ, bà cúi gằm mặt không nhìn ai cả.  Bác sĩ bảo mẹ nằm lên bàn mổ, trong lúc ông sửa soạn đeo găng tay, tôi quẫy lộn trong bụng mẹ, thét lên kinh hoàng:
          - Dừng lại! hãy dừng ngay công việc giết người lại! Van các người cho tôi được sống!
          Nhưng bác sĩ đã chụp thuốc mê cho mẹ rồi. Mẹ mê, nhưng tôi vẫn tỉnh, tôi nhìn thấy dao kéo sáng loáng, và tôi sợ hãi co rúm người lại, thét lên kinh hoàng khi thấy những dụng cụ đó thò vào… Từ cái sống qua cái chết kinh khủng lắm, đau đớn lắm, tôi không muốn nhắc đến, nhưng không bao giờ tôi quên được tôi đã chết như thế nào.


          Trong cõi siêu hình, tôi nhập bọn với những linh hồn vừa mới lìa đời, hoặc chưa siêu thoát như tôi, lang thang khắp đó đây. Tôi vào chùa, vào nhà thờ, trường học, tôi ngồi cạnh mấy đứa học trò, chẳng ai nhìn thấy tôi, tôi vào cả rạp hát, đi lẫn vào đám đông...
          Một buổi xế chiều, tôi vào chơi nghĩa trang. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo tung bụi mờ mịt mỗi khi có cơn gió lớn, những đám lá khô đuổi nhau nghe xào xạc, hai hàng cây dương liễu đứng phơi mình, ủ rũ trong ráng chiều. Mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng nhạt của một ngày sắp tắt chiếu phớt trên những mồ mả chập chùng, đổ bóng những hàng bia mộ thành những vệt dài song song trên mặt đất, nghĩa trang về chiều mang một vẻ buồn thê lương. Tôi nhìn thấy một đám người đứng xúm xít quanh một cái mả vừa mới đắp, đất vẫn chưa khô, những cây nhang cắm trên mả còn đang tỏa khói. Thân nhân đang sửa soạn ra về, mắt người nào cũng đỏ hoe và đầu thì chít khăn tang. A! thì ra đây là một đám ma vừa mới chôn. Phủ trên nấm mộ, cơ man nào là hoa, nhiều hoa quá, tôi tự hỏi người này lúc còn sống chắc được nhiều người yêu mến, nên lúc chết được nhiều vòng hoa tiếc thương? hay chỉ vì gia đình giàu có nên làm đám ma lớn? làm sao tôi biết? Người nhà có đám tang đã ra tới cổng, còn tôi thì đi ngược đường với họ, vào sâu bên trong. Lác đác đó đây vài nấm mộ cũng có hoa tươi, chứng tỏ vừa mới được người nhà thăm viếng. Tôi có thể phân biệt nấm mộ nào được chăm sóc kỹ lưỡng, nấm mộ nào bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm… Có những lăng mộ xây cất cầu kỳ, trái lại cũng có những cái đơn giản chỉ là một tấm xi măng hình chữ nhật, một đầu có dựng cây thánh giá. Tôi thở dài, đơn giản hay cầu kỳ, thì ngưòi nằm dưới đó cũng sẽ trở thành cát bụi, chẳng ai còn đó mãi để ngắm mộ của mình.
          Trời đã tối hẳn, màn đêm đang buông xuống bao phủ cảnh vật, giờ này những người đi thăm mộ đã ra về hết, nghĩa trang vắng vẻ không một bóng người. Tôi đi len lỏi giữa những nấm mộ, ngước nhìn lên bầu trời tím đậm, những vì sao lấp lánh như kim cương, ông trăng mới nhô lên khỏi ngọn cây, mặt trăng xanh xao toả ánh sáng bàng bạc xuống trần gian. Rồi tôi cúi xuống, nhìn những xác chết ở sâu dưới đáy mộ. Cái xác mới chôn, da thịt xình thối nhưng chưa rữa, khăn liệm còn nguyên màu trắng toát. Những xác chết lâu năm trông đều từa tựa như nhau: cũng bộ xương màu xám, cái đầu lâu với hai hốc mắt sâu hoắm, hàm răng nhe ra nhăn nhở… tất cả ngập trong một thứ nước bùn đen, lúc nhúc ròi bọ. Tôi nhìn thấy một cái xác có chùm tóc dài dính bết thành từng nạm… cơ thể con người, xương và tóc là những thứ lâu tan rã nhất. Bộ tóc dài chứng tỏ xác người là một phụ nữ, người này xưa kia lúc còn sống là một mỹ nhân hay là một cô gái xấu xí? làm sao biết được? Tôi thử tìm xem xác nào là xác trí thức, xác nào là xác người ăn mày? không có gì khác biệt cả. Rồi tôi tìm xem xác nào giàu, xác nào nghèo? cũng chịu, không thể phân biệt. Khi chết, mọi người đều bình đẳng như nhau, mọi thứ: giàu sang, phú quí, danh vọng, bạc tiền lúc còn sống, chỉ là phù vân, khi chết không ai mang theo được gì. Thế mà lúc sống, người ta mưu mô tranh dành, xâu xé lẫn nhau, thậm chí đôi khi gây ra tội ác cũng chỉ vì những thứ phù vân đó.
          Như cha tôi chẳng hạn, ông sẵn sàng đạp đổ mọi chướng ngại vật trên đường đi, để đạt tới mục tiêu tối thượng của ông là giàu sang, danh vọng. Và ông đã đạt được, bây giờ ông sống trong phú quí, bạc tiền, nhưng không thanh thản, vì lòng tham không dừng tại đó, cứ thúc đẩy bắt ông phải tiến tới mãi. Cả đời vất vả bon chen, tâm trí không lúc nào thảnh thơi cũng chỉ vì những của phù vân không đáng gì, thật tội nghiệp. Tôi quên nói, vợ của ông bây giờ không phải là mẹ tôi. Sau biến cố đó, hai người xa nhau, chỉ ít lâu sau, cha tôi cưới vợ là một cô gái con nhà giàu. Mẹ tôi hận người yêu bội bạc, bà ốm liệt giường, gần như điên loạn một thời gian dài. Khi bình phục, bà chẳng còn nhớ những gì trong quá khứ, cũng tốt thôi, để bà khỏi đau khổ vì dĩ vãng buồn. Rồi mẹ xuống tóc đi tu, mặc áo nâu xòng, mượn câu kinh, tiếng kệ tìm sự bình an cho tâm hồn, bà lánh xa cõi tục, quên đi những hệ lụy của cuộc sống…
          Tôi thở dài, không muốn nghĩ ngợi thêm nữa. Đêm đã khuya lắm, giun dế, côn trùng đang cùng nhau trỗi giọng đồng ca. Trên cao trăng sáng vằng vặc, thoảng trong không gian có mùi hương của hoa nhài, hoa nguyệt quế… một đêm thật yên tĩnh, thật đẹp, nhưng cũng thật buồn cho những kẻ bơ vơ. Tôi bay là là trong ánh trăng, ngắm những quả cầu lửa bay lởn vởn trên những ngôi mộ, đó là những đốm lân tinh bốc lên từ xương người rữa mục, gặp lạnh thì phát sáng. Người ta gọi đó là ma trơi, không ai dám vào nghĩa trang lúc ban đêm cả, người ta sợ ma, sợ người chết. Nghĩ cũng lạ, những người nằm đây, lúc sanh tiền ai cũng có gia đình, có người thân yêu cùng sống chung dưới một mái nhà, cùng ăn, cùng ngủ, cùng mưu sự những việc riêng, thế mà khi chết đi, người nhà lại sợ? thật là khó hiểu…


          Một chiếc lá rơi làm tôi cắt dòng suy nghĩ, tôi ngẩng lên, bất chợt trông thấy một cô bé tóc vàng có đôi cánh màu hồng rất đẹp, đang ngồi ca hát trên một nấm mộ, cô ngồi đây từ lúc nào, tôi không để ý. Cô còn bé lắm, chắc chưa được hai tuổi đâu, nhưng so với tôi, một thai nhi mới gần năm tháng, thì cô lớn hơn nhiều. Thấy tôi, cô mỉm cười, vẫy lại gần:
          - Lại đây bé ơi! chị tên Emily, còn em tên gì?
          - Em không có tên. Tôi nói.
          - Tại sao thế? Cô tròn xoe đôi mắt xanh biếc nhìn tôi ngạc nhiên, ai cũng phải có một cái tên để gọi chứ?
          - Nhưng em không có. Tôi buồn bã nói, vì em chưa được sanh ra.
          Cô bé lúc lắc cái đầu tóc quăn, tỏ vẻ không hiểu, tôi hỏi:
          - Chị từ đâu tới đây?
          - Chị ở trên trời, hôm nay về thăm gia đình, vì là ngày giỗ của chị, rồi chị ra đây chơi…
          - Ngày giỗ là ngày gì hả chị?
          - Là ngày kỷ niệm một người thân đã qua đời. Gia đình tụ họp nhau lại, thắp nhang để tưởng nhớ và cầu nguyện cho người chết.
          Thế ư? tôi chết đã tám năm rồi, mà sao chẳng ai nhớ và cầu nguyện cho tôi? cũng chưa bao giờ có ai thắp cho tôi một nén nhang, hoặc đốt cho tôi một ngọn nến. Người ta đã quên chuyện cũ, mà họ coi là một biến cố rất nhỏ.

          Cuộc sống bận rộn, người ta mải lo cơm áo, mải lo hưởng thụ, có ai dư thì giờ nghĩ đến những đứa bé vô tội đã chết dưới tay họ khi chưa được ra chào đời? có lẽ họ cũng chẳng còn nhớ những gì họ đã làm. Thấy tôi đứng ngẩn ngơ, chị Emily hỏi:
          - Bao giờ em mới về trời?
          - Em cũng không biết nữa.
          Nói xong, tôi từ giã chị, bay đi. Đã quá nửa khuya, ông trăng biến đâu mất, sương xuống ướt đẫm cỏ cây, một con chim vạc bay ngang cất tiếng kêu ảo não. Giờ này mọi người còn đang say giấc điệp, tôi bay lập lờ trong sương đêm, cũng chẳng biết về đâu. Đêm tàn dần, nơi chân trời phía đông vừa ló lên vài tia sáng yếu ớt, bầu trời từ từ hừng sáng, một ngày mới lại bắt đầu…
          Những khi buồn, tôi thường hay đi tìm bạn, bạn bè của tôi đa số là những đứa bé đồng cảnh ngộ như tôi, chúng tôi họp thành từng đoàn vất vưởng, lang thang, tìm những nơi có nhang đèn, cúng kiến để hưởng chút hơi ấm. Đêm Giáng sinh, chúng tôi theo mọi người đi xem lễ. Nhà thờ đông và vui, tôi nhìn thấy tượng Chúa hài đồng nằm trong máng cỏ, vây quanh là Đức Mẹ đồng trinh và các Thánh, lại có cả những kẻ chăn cừu… Trên cao, bầu trời đầy sao lấp lánh, những thiên thần có đôi cánh trắng bay luợn, hát mừng Chúa giáng sinh ra đời. Trong nhà thờ, cha xứ mặc áo lễ, và ca đoàn nhà thờ đã sẵn sàng cho thánh lễ nửa đêm, con chiên quì chật kín trên những hàng ghế. Tiếng thánh ca và tiếng kinh cầu vang lên, không khí có vẻ thiêng liêng quá, chúng tôi cũng quì xuống cầu nguyện:
          - Lạy chúa Jesus là đấng cứu thế, lạy mẹ Maria nhân từ, xin cứu rỗi linh hồn chúng con. Amen!
          Tự dưng tôi bỗng thấy lòng dịu lại, thanh thản lạ thường, tiếng kinh cầu hay phép màu nào đã làm tan đi băng giá trong tim tôi? cho tôi cảm giác ấm áp như vừa được an ủi, vỗ về. Tôi ngước nhìn lên, tượng mẹ Maria sáng toả hào quang, tay Mẹ dang ra như đang ban phước lành cho chúng sinh, một niềm tin bỗng dâng lên, tôi xúc động, kính cẩn cúi đầu tạ ơn Mẹ.
          Sau mùa Giáng sinh, người ta sửa soạn đón Tết. Đêm nay là đêm cuối năm, đêm xum họp của tất cả mọi người trong gia đình, nhà nào cũng đèn nến sáng choang, bàn thờ nghi ngút khói hương. Mọi người tề tựu đông đủ, chờ đón giao thừa, chắc không ai biết có những linh hồn trẻ thơ vất vưởng, lang thang không biết về đâu. Rồi tiếng pháo giao thừa nổ vang, đồng loạt với những tiếng chuông chùa, chuông nhà thờ dồn dập đổ, tiễn năm cũ, đón mừng năm mới, người ta hân hoan chúc tụng lẫn nhau. Ngày đầu năm, thiên hạ đi nhà thờ, đi lễ chùa đông nườm nượp, cầu nguyện mọi sự tốt lành cho năm mới.
          Xin mọi người hãy dành ít phút để cầu nguyện cho chúng tôi, những đứa bé xấu số, khát khao mong được ra chào đời, nhưng không được toại nguyện nên còn vương vấn mãi cõi trần. Xin cầu nguyện cho chúng tôi sớm được siêu thoát về cõi vĩnh hằng, và xin hãy dừng lại việc giết những thai nhi vô tội. Mong lắm thay!

          PHƯƠNG LAN



.

7 tháng 7, 2013

Hình như đã quên…



          Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện?
          Anh giải thích: mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn. Kết hôn đã 8 năm, đây là lần đầu tiên mẹ từ quê ra chơi, anh muốn mẹ yên tâm, cuộc sống của anh không thiếu thốn chi cả.
          Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tuy ở trong thành phố, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé mới được ăn những món ngon thế.
          Mẹ ăn rất ít, ánh mắt hiền từ nhìn con cháu, mỉm cười hạnh phúc. Anh nói mẹ ăn nhiều một chút, mẹ cười nói: “Mẹ già rồi, ăn một chút vào là no”. Nhìn bàn ăn còn đầy, anh khó chịu bảo mẹ: “Mẹ. Ở khách sạn này có qui định, đồ ăn thừa sẽ bị phạt tiền, không được gói mang về.”
          Vợ ngồi cạnh liếc anh một cái: bày trò gì đây? Đồ ăn ngon thế này, nếu gói về vẫn có thể cho con ăn thêm, nó đang tuổi ăn tuổi lớn.
          Mẹ nghe vậy, bắt đầu mới động đũa. Trong mắt anh, đây là lần đầu tiên mẹ ăn được nhiều như thế.


          Mẹ đi rồi, vợ lại muốn tranh luận với anh. Anh bỗng chảy nước mắt nói: “Từ nhỏ tới lớn, trong nhà có đồ gì ăn ngon, mẹ đều không dám ăn mà dành hết cả phần mình đến bữa sau cho mấy đứa con. Đã nhiều năm trôi qua, thói quen ấy của mẹ vẫn không thay đổi. Anh luôn có một ước muốn, muốn mẹ được ăn đồ ăn ngon, thay đổi khẩu vị, ăn nhiều một bữa, đâu ngờ chỉ có một lần. Nếu hôm nay anh không nói dối, mẹ nhất định sẽ không động đũa nữa.....”
          Anh chưa kịp nói xong, vợ đã rơi lệ. Vợ nhớ đến mẹ mình, cũng chẳng như vậy sao? Ngày hôm nay, vợ cũng đã làm mẹ, mỗi ngày đều vô tư dành hết tình mẫu tử cho con, vậy mà tình mẫu tử mẹ dành cho vợ, vợ hình như đã quên mất.....



.

6 tháng 7, 2013

"CÓ TUỔI" hay người "GIÀ"



          Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là trở thành "cao tuổi" thôi, trong khi người khác thì thành "già" ? Là bởi vì cao tuổi khác với già...
          Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, đi du lịch, thì người già lại nghỉ ngơi.
          Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho, thì người già lại tích luỹ lòng ganh tỵ và oán hờn.
          Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai, thì người già luyến tiếc quá khứ.
          Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những "ngày mai", thì quyển nhật ký của người già chỉ chứa những "ngày hôm qua".
          Trong khi người cao tuổi thích những ngày sẽ tới, thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình.
          Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao đẹp khi ngủ, thì người già lại gặp những cơn ác mộng.
          Có thể chúng ta cao tuổi, nhưng chúng ta không già bởi chúng ta còn có nhiều tình yêu, nhiều dự tính để thực hiện, và lắm thứ để làm.  Bởi chúng ta không có quyền và cũng chẳng mong muốn già đi. Dù thế nào đi nữa, đó là cái mà tôi muốn chúc cho những năm tháng sắp tới nầy của bạn.




HÃY LÀM KHI CÓ THỂ

          Bạn có từng nghĩ rằng một ngày nào đó những người thương của bạn sẽ không còn sống bên bạn nữa không.
          Chúng ta không một ai có thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí chúng ta cũng không thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới đối với những người thân của chúng ta, hay thậm chí đối với bản thân mình.
          Khi chúng ta giao tiếp, cư xử với người xung quanh với ý thức rằng có thể ngày mai ta sẽ không có cơ hội nghe được giọng nói của người đó nữa. Có thể ngày mai ta sẽ không còn thấy được nụ cười tươi trên khuôn mặt người đó nữa. Thì tự nhiên ta sẽ trân quí sự có mặt của người đó, và ta sẽ không nỡ nói hay làm những gì có thể gây tổn thương cho người đó.
          Điều mà tôi khám phá ra trong cuộc đời của mình cho đến tận bây giờ, điều mà làm cho tôi hạnh phúc đó là tình thương, sự tha thứ, bao dung. Có thể tôi thực tập yêu thương còn kém, có thể sự tha thứ, bao dung trong tôi còn kém nhưng đó là con đường mà tôi sẽ nguyện đi trên ấy mỗi ngày.
          Tôi tự nói với chính mình “hãy thương yêu khi có thể, hãy tha thứ, bao dung khi có thể, bởi vì chỉ một giây phút thôi thì những điều này sẽ trở thành không thể.”

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm . Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ



.

5 tháng 7, 2013

Thầy Allen : Bài học từ người quét rác



          Nếu không gặp được Allen - người quét rác 10 năm về trước có lẽ giờ này, tôi đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền" Học là việc của cả đời.  Ngày tốt nghiệp đại học tôi mới mới bắt đầu sự nghiệp học hành của chính mình - học từ cuộc sống. Biết bao người thầy sau này đã dạy cho tôi vô vàn kiến thức. Họ là các giáo sư, tiến sĩ, các chủ tịch, tổng giám đốc của nhiều tập đoàn lớn trên thế giới. Tuy nhiên tôi không thể nào quên được một người thầy đặc biệt của mình : Thầy Allen.


          Hằng ngày từ ký túc xá trên phố Mountain - Sydney ( Australia ), tôi khoác ba lô đi học hay lên thư viện. Mỗi buổi sáng, tôi đều bắt gặp một anh công nhân vệ sinh thu dọn quanh khu nhà. Anh luôn tươi cười và kèm theo là lời chào rất thân thiện “Hello, how are you” (Chào bạn, bạn khỏe chứ?). Anh làm như vậy ngay khi gặp tôi.
          Về phần mình tôi luôn lẳng lặng bước đi, khuôn mặt lạnh tanh và khó chịu. Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất “Thằng cha này thấy sang bắt quàng làm họ. Hắn thấy tôi có chức vụ, có tiền bạc, có học thức nên muốn bắt quen đây. Hắn thì có khác gì mấy cô công nhân vệ sinh hay đi dọn rác trước cổng nhà mình ở phố Thái Hà, Hà Nội”.
          Ngày tiếp theo, anh công nhân vệ sinh vẫn cười tươi, vẫn chào tôi hết sức niềm nở. Tôi vẫn khó chịu và đút hai tay vào túi quần đi thẳng.
          Khuôn mặt vênh váo. Ngày thứ ba vẫn vậy, anh quét rác lại chào tôi rất vui vẻ, khuôn mặt và thân hình thể hiện sự thân thiện với tôi. Tuy nhiên, trong lần này, để cho xong chuyện tôi đã trả lời anh ta một cách miễn cưỡng: “I am fine, thank you. And you?” (Tôi khỏe, cám ơn anh. Thế còn anh?)
          Tôi nói xong và chợt nhận thấy rằng mình đã cười. Tôi đã cười mà không biết, điều này không như trong kế hoạch ban đầu của một người coi thường anh công nhân dọn vệ sinh. Thú vị hơn tôi phát hiện ra khuôn mặt tươi tỉnh của chính mình, rằng hình như mình vui hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn, thư giãn hơn.
          Vừa đi tôi vừa nghĩ về mình rồi lẩm bẩm: “Ta thật là ngu dốt”. Quả thật, từ trước đến nay, trong suốt bao nhiêu năm qua tôi đã có một suy nghĩ không đúng, rằng khi cười với ai đó tôi mang lại niềm vui cho họ.
          Khi bắt tay ai tôi luôn nghĩ mình ban ơn cho họ. Khi gần gũi ai, tôi luôn nghĩ họ được lợi từ tôi. Và, tôi thấy mình thật sai lầm. Bởi, khi tôi cười với anh công nhân quét rác này người được lợi đầu tiên không phải là anh ta mà là chính tôi.
          Và tôi chợt nhận ra rằng anh ta đâu có biết tôi là ai. Anh không hề biết tôi có bao nhiêu tiền, làm chức vụ gì, có học thức đến đâu. Trong mắt anh ta tôi từ ký túc xá bước ra tức tôi là sinh viên, là người đi học. Dù có học tiến sĩ, thạc sĩ hay đại học vẫn là người đi học, là sinh viên. Mà thậm chí anh cũng chẳng quan tâm tôi có là sinh viên hay không.
          Trên thực tế tôi chỉ là một người châu Á da vàng, mũi tẹt. Nhưng anh ta cũng chẳng để ý đến chuyện ấy. Anh chỉ cười và chào tôi như đã và đang làm việc đó với tất cả những ai từ ký túc xá bước ra. Tất cả mọi người là bình đẳng. Tất cả chúng ta là con người. Tôi thấy xấu hổ và tôi đã nhận ra vấn đề. Tôi đã được học một bài quý giá. Từ đó đi đâu, gặp ai tôi cũng chào và cười. Không chỉ cười mà là cười rất tươi. Cười từ trái tim mình, từ đáy lòng mình.


          Một bữa nọ khi từ thư viện về tôi phát hiện ra Allen - người quét rác đang ngồi uống cà phê trong quán. Anh ăn mặc rất lịch sự, vừa nhấm nháp ly café vừa đọc sách. Ngạc nhiên và tò mò, tôi lại gần làm quen, cùng uống café, cùng nghe nhạc với anh.
Tôi không ngờ rằng người mặc bộ quần áo bảo hộ, đi lau nhà, quét rác mỗi sáng bây giờ lại biến thành một người lịch lãm, trí tuệ thế này. Anh đọc sách say sưa và đọc khá nhanh. Bài học nữa tôi đã học được: Mỗi lúc chúng ta đang đảm nhận vai diễn nào đó, lúc đóng vai nào phải làm tốt vai đó. Hơn nữa, không nên coi thường người công nhân quét rác. Anh ấy cũng đọc sách, cũng nghe nhạc, cũng thưởng thức café và các món ăn.
          Allen đã kể cho tôi nghe vanh vách về Kim Tự Tháp ở Ai Cập, về những gì còn sót lại từ vườn treo Babillon ở Iraq, về vùng đất lạnh và băng giá Siberie của nước Nga. Anh nói về thời kỳ La Mã, về chiến tranh Nam Bắc của nước Mỹ, về cuộc sống của người Eskimo. Đặc biệt anh nói về Việt Nam khi biết tôi là người Việt (Sau này anh kể rằng anh cứ ngỡ tôi là người Thái hay Indonesia).
          Hóa ra Alen đam mê đi du lịch. Anh đi du lịch qua sách. Những hiểu biết của anh làm tôi kinh ngạc. Hóa ra anh rất hiểu biết và có trí nhớ và sự tưởng tượng tuyệt vời. Allen hỏi tôi khu vực Hạ Long có bao nhiêu hòn đảo? Khi đó, vì không biết, tôi đã nói đại rằng quãng 1.000 hòn.
          Allen đã giảng giải về các hòn đảo, về địa lý, khí hậu, thảm thực vật và thủy sản cũng như tính chất vùng biển của 1.960 hòn đảo, (chứ không phải con số 1.000 như tôi nghĩ) trong vùng diện tích 1.553 km2 này. Nhờ Allen mà tôi, có lẽ, đến chết không quên được những con số này.
          Allen đề nghị tôi phân tích về nhạc Việt Nam, nhất là vấn đề đặc biệt của loại nhạc 5 nốt này. Tôi ngạc nhiên vì chưa bao giờ biết đến nhạc của đất nước mình lại chỉ có 5 nốt. Tôi luôn nghĩ nhạc gì thì nhạc, đã là nhạc thì phải là 7 nốt chứ.
Cuối cùng tôi đã phải há miệng ra nghe Allen nói về chèo, về cải lương, về chầu văn, và về các loại nhạc cụ của Việt Nam, đất nước nơi tôi sinh ra và lớn lên. Allen đã dạy cho tôi bài học quý giá về tính tìm tòi khám phá, rằng tôi phải đọc nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn, quan sát và ghi nhớ nhiều hơn.
          Chính từ bài học quý giá này mà ngay sau khi về Việt Nam tôi đã quyết định lái xe làm một chuyến xuyên Việt. Tôi cũng quyết đi tham quan toàn bộ đất nước mình, không bỏ sót tỉnh nào. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã bỏ qua rất nhiều điều quan trọng, rằng tôi đã đi đến tận 39 quốc gia nhưng lại chẳng hiểu được nhiều thứ đang diễn ra ngay tại đất nước mình.
          Ngày tôi đến thăm nhà của Allen, tôi lại học thêm được một bài học quý giá nữa. Allen có khoảng gần 1.000 cuốn sách. Là người học nhiều, đi nhiều, thường xuyên mua và đọc sách nhưng tủ sách của tôi cũng chỉ có quãng 300 cuốn. Còn Allen, một công nhân vệ sinh đã có một tủ sách quá vĩ đại. Anh đam mê sách và đã bỏ một khoản tiền lớn ra mua, trưng bày sách. Anh nói đã đọc hết những cuốn sách này. Thậm chí có những cuốn đọc đến 2-3 lần. Tôi nhớ khi đó tôi có mong muốn quỳ dưới chân anh xin nhận anh làm thầy.
          Cũng tại những lần đến thăm anh, tôi đã được học cách nấu ăn. Làm sao nấu đơn giản, đủ chất, ngon miệng mà không quá cầu kỳ. Một tình bạn thân thiết đã nảy mầm giữa một doanh nhân với một anh quét rác. Chuyện này tôi không thể tưởng tượng được trước đó một vài năm.
          Từ ngày gặp Allen tôi bỏ hẳn các tính xấu của mình: kiêu ngạo, soi mói, coi thường người khác. Tôi cũng trở nên điềm đạm hơn, nói nhỏ hơn, ít nóng tính hơn. Tôi cũng không còn “bệnh” nhìn hình dáng bên ngoài mà kết luận con người nữa.
Tôi luôn niềm nở và giúp đỡ mọi người. Tôi quyết định chọn sứ mệnh “sẻ chia” của mình từ ngày đó.


          Cũng nhờ Allen và những người thầy khác sau này tôi đã hiểu và thực hành nguyên tắc “cho mà không đòi hỏi, cho mà không cần nhận”. Tôi cũng đã triển khai mỗi ngày, mỗi giờ cách sống “pay it forward” - đáp đền tiếp nối. Cũng từ ngày đó cuộc đời của tôi luôn hạnh phúc, bình an và chan chứa yêu thương.
          Gần chục năm đã trôi qua. Bây giờ nghĩ lại, nếu không gặp được Allen, chắc tôi vẫn đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền, không chút nghỉ ngơi, không dành thời gian để hiểu và sống hạnh phúc với những người xung quanh, trong đó có các bạn bè, đồng nghiệp và hàng xóm.
          Tôi thật biết ơn thầy tôi, bạn tôi - Allen.

          Nguyễn Mạnh Hùng



.

4 tháng 7, 2013

Câu chuyện bắt đầu…

.



          Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.
          Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
          Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra...
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.
          Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
          Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
          Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
          Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
          Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay.

          Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian.
          Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói :
        "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."
          Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
          Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
          Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
          Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
          Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
          Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi :
          "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?"
          Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?"
          Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"
          Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!"
          Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!"
          Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?"
          Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”





.

3 tháng 7, 2013

Diêm và nến

.



          Một ngày nọ, que diêm nói với ngọn nến :
          - Tôi có nhiệm vụ châm cho bạn cháy“.
          -Ôi, không“, ngọn nến rùng mình „ Đừng bao giờ làm điều đó. Nếu tôi cháy, sự tồn tại của tôi chỉ còn tính bằng ngày! Không ai còn được thấy vẻ đẹp của tôi nữa!“ Và nến bắt đầu khóc.
          Que diêm hỏi:
          - Bạn muốn một cuộc đởi mãi lạnh lẽo, khô cứng mà không cần một lần sống thực sự sao?“
          - Nhưng khi bạn châm, tôi sẽ rất đau đớn và mất hết sức lực“, ngọn nến nức nở trong sự sợ hãi khôn cùng.
          - Đó là sự thật“, diêm trả lời, „ Nhưng đó cũng chính là điều huyền diệu về bản chất của chúng ta. Chúng ta sinh ra là để mang lại ánh sáng. Những gì tôi làm được, thật chẳng đáng kể gì. Nhưng nếu tôi không châm bạn, tôi đã bỏ qua mục đích sống của mình. Tôi tồn tại để nhân lên ngọn lửa. Bạn là ngọn nến. Ánh sáng của bạn cần cho mọi người và mang lại hơi ấm cho họ. Nỗi đau đớn, sự chịu đựng và sức lực mà bạn cống hiến, tất cả sẽ tạo thành ánh sáng. Bạn không mất đi, ngay cả khi bạn tan chảy. Những người khác sẽ mang ngọn lửa của bạn đi mãi. Chỉ khi nào bạn không làm thế, bạn mới chết.“
          Ngay sau đó, ngọn nến chỉnh trang lại bấc của mình và nói với que diêm:
          - Xin hãy đốt tôi!“

          Bạn là ai ? Que diêm, ngọn nến hay người mang lửa đi mãi ?

           
( Tác giả : vô danh)
         
TLinh dịch từ tiếng Đức




.

2 tháng 7, 2013

Những mẩu chuyện thật ngắn đáng suy ngẩm

.



MẤT XE
          Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy một chiếc. Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học.
          Hơn hai năm đại học trôi qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà phê, quán bi da trở nên quen thuộc đối với nó.
          Một buổi tối nó đi bộ về nhà trọ. Mặt buồn xo. Hai đứa bạn cùng phòng đang học bài bật dậỵ “Xe mày đâu?”. “Mất rồi”. Để giáo trình lên bàn, nó nằm úp mặt vào gối, chẳng buồn nói chuyện. Hai đứa bạn lại gần vỗ về, an ủi.
          Cuối tháng nó về quê. Ba mẹ không mắng, chỉ buồn. Ngày đi, ba cho tiền. Nó nhét tiền vào bóp. Một tờ giấy mỏng chợt rơi xuống đất. Mẹ nhặt vội tờ giấy và trả lời thắc mắc của ba :”Hóa đơn thuốc của em, tháng trước em cho con tiền vô tình cái hóa đơn bị kẹp vào giữa xấp tiền, may mà còn”.
          Nó nhìn mẹ, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Ba đâu biết rằng, cái hóa đơn thuốc mà mẹ nói chính là giấy biên lai cầm chiếc xe đạp của nó.

ANH HAI
          Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
          Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
          Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười, “ Út ráng học ngoan…”
          Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
          Vừa bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”

ĐƯA ĐÓN
          Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
          Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.
          Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách. 


ĐÔI GIÀY
          Vào một ngày nọ, khi Gandhi bước lên tàu thì đột nhiên một trong hai chiếc giày ở chân anh bị rơi xuống đường tàu. Anh không thể lấy lại được nó nữa vì tàu đã bắt đầu chuyển bánh.
          Bỗng nhiên Gandhi từ từ lấy nốt chiếc giày còn lại ra và ném nó lại gần chiếc giày kia trước sự ngạc nhiên của các bạn đồng hành.
          Khi được hỏi tại sao lại làm như thế, Gandhi mỉm cười và nói: "Sẽ có một người nghèo khổ nào đó tìm thấy chiếc giày nằm trên đường ray và anh ta sẽ có cả một đôi giày để đi."

TÔ MÌ
          Em gái tôi rất thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn được.
          Có bữa ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẻm, ba kêu một tô mì, đẩy về phía nó : "Con ăn đi, ba no rồi !"
          Ăn xong, nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô mì .....
          15 năm trôi qua . Em tôi đã là một cô giáo. Hôm lãnh tháng lương đầu tiên về , nó cầm xấp tiền tần ngần hoài . Tôi hỏi :
          - Nhỏ định mua sắm gì đây ?
          - Em sẽ mua tô mì thiệt ngon để cúng ba !
          Rồi nó quay mặt hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe .....

BÓNG NẮNG BÓNG RÂM
          Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:
          - Nhà ngoại ở cuối con đê.
          Trên đê chỉ có mẹ, có con
          Lúc nắng, mẹ kéo tay con:
          - Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.
          Con cố.
          Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:
          - Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.
          Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?
          Trời vẫn nắng, vẫn râm...
          Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.

HÂN
          Hắn về quê cũ, chiếc Dylan quẹt thúng lúa đi ra từ ngõ vắng. "Đui à!", dáng khắc khổ lồm cồm ngồi dậy.
          Hân!!!
          Ngỡ ngàng.
          ......
          " Long cầm tiền đi, lên trên đó cố học nghề. Hân chờ..."

TIỀN CỨU TRỢ
          Lũ. Ba nhắn lên " ... Nhà ngập, con đừng về! "
          Mỗi tối, con cùng những người bạn trong đội công tác xã hội của trường cầm thùng lạc quyên vào các giảng đường, lớp học nhận tiền cứu trợ đồng bào miền Tây.
          Truyền hình vẫn tiếp tục đưa tin và hình ảnh lũ lụt ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có quê mình. Con số người và của cải mất mát cứ tăng dần. Con sốt ruột, nôn nóng.
          Hôm qua, cả nhà bác Ba kéo nhau lên ở tạm nhà chị Hai. Con sang hỏi thăm. Ra về, bác gái gởi cho con một gói mỏng và bảo: " Tiền cứu trợ, ba con gởi lên cho con đó! "


CHÀO
          Bố mẹ đi làm về. Bé gái miệng rất tươi:
          "Con chào bố mẹ ạ. Bố mẹ chào ông đi chứ?"
          Bố mẹ của bé lẳng lặng đi lên lầu.
          Chỉ còn lại ông và cháu, ông nói:
          “Cháu ạ, bố mẹ cháu quên mất điều ấy từ lâu rồi !”

ĐÀN ÔNG
          Tôi và anh đều có máu văn chương. Anh bảo tôi viết bài dự thi kể chuyện mới tình đầu của mình đi. Tôi hỏi anh:
          - Viết thật hay hư cấu?
          - Viết thật thì chỉ hay với mình thôi, phải thêm một xíu ngọt ngào và thơ mộng nữa chứ...
          Ngày hôm sau tôi đưa anh bản nháp. Anh đọc xong... lặng yên, không bình phẩm gì như mọi lần. Anh ghen!

ĐỢI
           “Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn quá mẹ nhỉ!” Nó cười tít mắt, tưởng tượng vu vơ ở chân trời nào chả rõ.
          Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu lâu lại ngẩn lên nhìn bà, mắt mẹ thoáng buồn, nó chẳng hiểu vì đâu…
          Sau đó nó biết ông khi xưa đi chiến trường không về, bà thì luôn bảo ông “chưa” về nên hay ra ngồi ngoài ngõ đợi.
          Có lúc nó dỗi bà, bảo bà không chơi với nó mà cứ ngồi đợi ông “Ông không về đâu, ông chết rồi!” Nó hét lên giận dữ, khóc thảm thiết. Bà vuốt má nó nựng nịu, rồi cõng nó vào trong.
          Mãi sau này, khi bà mất đi, mẹ kể nó nghe rằng: bà muốn đợi ông về, dẫn hồn ông đi kẻo lạc. Bà sợ năm tháng dài, mấy con ngõ trở thành lạ xa.
          Nó lặng im thẫn thờ, mắt thả về miên man… thấy nhớ bà vô hạn…
          Rồi chiều chiều, cũng tự khi nào không biết, nó ngồi trước hiên nhà, đợi bà ngang qua…

VÔ CAN
          Quốc lộ về đêm, hắn rải đinh rồi hắn vá bánh xe xẹp. Mưa, hắn bỏ về. Hai xe khác đang tìm nơi vá bỗng "Rầm..... Ree...ét". Một chiếc nữa ngã lăn, bé năm tuổi văng vào bánh xe tải.
          Người nguời rơi nước mắt. Hắn chẳng hay biết. Vô can.




RAU MUỐNG
          Ở Mỹ, viết thư về nó cứ bảo:
          "Mình thèm rau muống luộc chấm mắm nêm quá, ước gì!".
          Vừa rồi nó về, mình ra chợ mua một mớ rau muống ngon về luộc đãi nó.
          Nhìn đĩa rau muống nó bĩu môi:
          "Cậu ăn uống kham khổ thế à?".

LỜI NÓI DỐI
          Ngày đó nhà nghèo cha mất, mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng... Về nhà mẹ hỏi con né tránh: "Dạ, vui! Cô bác mừng con...!!!".
          Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh...
          Về nhà nhìn ảnh mẹ con thấy lòng rưng rưng...

MÙA THI
          Ngày tôi thi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số, chờ tôi ngoài trường thi cả buổi, cốt để hỏi:
          - Con làm bài tốt không?
          Sợ ba nhọc lòng, tôi nói:
          - Ba chờ ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được.
          Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy còi:
          - Ba con có đến không?
          Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo:
          - Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu.

XA XỨ
          Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
          Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…"
          Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…"
          Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…"


BÀN TAY
          Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
          Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
          Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

NGHỀ CAO QUÝ
          Cô bé học giỏi nhất, ngoan hiền nhất. Chị tận tình chỉ dạy còn cô bé chăm chỉ học, cô-trò vô cùng tâm đắc. Chị hình dung đến một ngày cô bé đứng trên bục giảng.          Chị ướm thử :
          - Con có thích trở thành cô giáo không?
          Cô bé không ngần ngừ một giây, mạnh mẽ lắc đầu.
          Chị cảm thấy hụt hẫng. Sao cô bé lại dứt khoát đến thế? Nghề giáo vốn là nghề cao quý. Hay là...
          Nhìn lại cảnh nhà thanh bạch, chị thở dài.

NGÀY THI TRƯỢT
          Giọng bố run run khi báo tin anh trượt đại học. Mẹ thở dài não nuột, em chết lặng trong góc bàn, anh cổ nghẹn đắng giả vờ điềm nhiên đọc báo. Không ai khóc, cũng chẳng ai nói. Im lặng bủa vây tất cả, nhấn chìm mọi suy nghĩ vào hư không.


 
.

Thành phố Sydney không ngủ



          Giữa tiết trời mùa đông khô hanh của Nam Bán cầu, Sydney lại đắm mình trong không khí lễ hội mùa đông Vivid Sydney đầy ấm áp của thành phố. Tờ Guardian của Anh từng bình chọn đây là một trong 10 lễ hội hiện đại sáng tạo nhất hành tinh. Thành phố sẽ “không ngủ” với nhiều màn trình diễn ánh sáng, âm nhạc đầy sôi động và hứng khởi.













.

1 tháng 7, 2013

Việc nhỏ thôi mà…

.



          Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ. Dịp hè, họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây những tòa lâu đài trên cát. Bố mẹ chúng thuê một cái lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con vui đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.
          Thế rồi họ trông thấy một bà cụ già nhỏ nhắn ăn mặc xuềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại. Tóc bà đã bạc trắng, bị gió biển thổi tốc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển, bỏ vào cái túi.
          Hai vợ chồng không hẹn mà cùng vội chạy ra gọi các con lại, căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia. Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta nên đi chỗ khác kiếm ăn.
          Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà cứ từ từ tiến về phía họ. Thế rồi bà cụ dừng lại nhìn mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình. Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại, chỉ giả vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình.
          Còn cả gia đình kia thì chẳng hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bãi biển.
          Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán, hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ… sững sờ: Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván.
          Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm nhặt những mảnh chai, mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhòe: “ồ, tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi!”.
          Nghe xong câu chuyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời biết ơn chân thành, nhưng bà cụ đã đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống…

          Có thể xã hội đã làm cho người ta ngày càng lạnh lùng, vô cảm. Nhưng xin đừng đánh mất mình vì xã hội.

          #camdong



.